Hôm nay,  

Xuống Đường

25/10/202400:00:00(Xem: 1278)
pivotyTỔ CHỨC NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT CẤP TIẾN
 
Chị không thường gọi tôi nên khi nhận được cú điện thoại của chị, tôi biết ngay là có chuyện bất thường. Chị là một nhà hoạt động cộng đồng, còn tôi là một nhà văn chuyên lo dịch thuật trong ban lãnh đạo của tổ chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến PIVOT.

Là người Việt tỵ nạn lưu vong rời quê hương khi đã vào lứa tuổi thanh thiếu niên, chúng tôi cũng có thêm bao sợi giây thân ái nhằng nhịt khác như cùng học một trường khi bé, cùng quen một số bạn, và có một lần chị đã mời tôi lên phỏng vấn vể quyển hồi ký đầu tay của tôi, Behind the Red Curtain: a Memoir, viết về bẩy năm khốn khổ dưới ách Cộng Sản Việt Nam sau ngày miền nam thất thủ.

Đáng lẽ cả hai chị em chúng tôi phải có mặt trong buổi hội ngộ mùa thu cùng một số đông cựu học sinh trường Dòng Đức Bà Saigon. Nhưng tháng 10 chưa cười đã tối cũng là tháng gây cấn cuối cùng trước kỳ bầu cử tổng thống tối quan trọng của năm 2024, khi mà sự thắng thua giữa một người đàn bà da mầu đại diện cho tiếng gọi Dân Chủ và một người đàn ông da trắng, đại diện cho chủ nghĩa Dân Tộc và nhóm Da Trắng Thượng Đẳng đồng nghĩa với bạo lực chết người tại Quốc Hội ngày 6 tháng Giêng 2021vì không công nhận kết quả bầu cử––sự thắng thua với tầm vóc lịch sử cho toàn cầu có thể làm thay đổi số mệnh không chỉ riêng cho quốc gia Hoa Kỳ, mà cả nhiều quốc gia bạn hay thù, cho hàng triệu con người như những tổ kiến trước trận mưa lũ, và cho cả sự tồn tại của quả đất đang ngất ngư điên đảo vì khí hậu bất thường, khi sông hồ theo bão dâng lên tràn ngập qua bao thành phố, xen lẫn với cháy rừng từng tháng ròng như ta vừa chứng kiến mùa hè năm nay tại Mỹ, tại Việt Nam, tại rất nhiều nơi trên thế giới.

Tôi quyết định không ghi danh tham dự chuyến du hý, ở lại thi hành sứ mệnh sống chết––Harris-Walz Phải Thắng, tiếng trao gởi gấp rút như trong tập truyện Anh Phải Sống dưới ngòi bút yêu nước, yêu nhân văn của Khái Hưng. Nhưng nếu tôi không lầm, chị đã có tên trong danh sách các cựu nữ sinh sẽ tham gia buổi văn nghệ liên trường và sẽ là MC chính cho chương trình văn nghệ đêm gala. Chả lẽ chị lại gọi tôi từ kinh đô Ánh Sáng?

Câu trả lời của chị làm tôi bật cười, nửa hãnh diện nửa thương chị vô vàn. “Chị kẹt việc nước như em.” Và chị chuyển ngay vào đề chính: “Chị cần em quá! Giúp chị một tay được không?”

Chị nói tiếp: “Ngày mai có buổi xuống đường của dân mình để phản đối cái bà Ma Gà Mì Seo Xì Tiêu đã dám viết biểu ngữ tranh cử của bà lên Cờ Vàng của mình với ý đồ ám chỉ kẻ đối thủ của bà là Cộng Sản (vì là Ứng Cử Viên Dân Chủ), một chiến thuật chụp mũ thường dùng bởi Cộng Hoà.”

“Em cũng biết không ai thân cộng hơn bà Xì Tiêu này. Lại còn thối nát nữa chớ! Em có biết bà ta đã bán đất của quận cho người ủng hộ bà với giá rẻ mạt, một kiểu đút lót chứ còn gì!”

Tôi không cần chị phải nói thêm. Tôi hứa sẽ cố gắng hết sức để kêu gọi người mình tham dự, mặc dù thời gian để hô hào anh chị em ta quá ngắn ngủi. Đây là một kêu gọi khẩn cấp như thể cháy nhà, phải mỗi người một tay chữa cháy.

“Xuống đường thôi, anh chị em ơi!” Tôi viết cho mọi người quen biết. Một con ngựa bị bêu xấu hạ nhục, cả tầu phải bỏ cỏ. Ông Derek Trần là một người con cưng anh dũng của cộng đống người Mỹ gốc Việt tự do, một người cựu chiến binh, một luật sư chuyên sả thân về di trú và đã từng tham gia bảo vệ người tiêu thụ khỏi sự lạm dụng thương mại, hơn nữa, ông là một người tỵ nạn cộng sản Việt Nam thực thụ chứ không phải đóng kịch hòng mua lòng dân với những câu đả đảo sáo rỗng, giả dối, thô bỉ.

Buổi xuống đường diễn ra trong sự đoàn kết kỷ luật. Tôi đến rất sớm với người chị ruột để nhận cờ và biểu ngữ. Dần dần, từng nhóm người một xuất hiện. Có những bà, những cô trong áo dài tha thướt. Có vài anh cựu chiến binh trong bộ đồ rằn ri. Có những bà mẹ trẻ với xe đẩy và con thơ. Có cả một vài người mà tôi biết thuộc phe “con voi,” mà vì không thể gượm mình chịu cảnh bịp bợm lố bịch của một người dân biểu mị dân đã lạm dụng lá cờ tổ quốc nay chỉ còn phất phới trên các quốc gia tự do trong những khu người Việt tự tạo dựng, cũng chung vai gánh vác trách nhiệm chung, xuống đường biểu dương lực lượng Con Rồng Cháu Tiên với những biểu ngữ tỏ lên sự phẫn nộ của những người đồng bào bị nhục mạ, như:
 
No Michelle Steel!
Không cho Michelle Steel!
 
Michelle Steel works only for the rich $$$, not for those she represents!
Michelle Steel chỉ làm việc cho giới đại thượng lưu $$$ mà không đại diện dân oan!
 
Và rất nhiều những biểu ngữ khác lên án người dân biểu vô liêm sỉ đã chụp mũ bôi nhọ đối thủ Derek Trần.

Tôi trở về với sứ mệnh đã hoàn thành mỹ mãn, lòng điểm nặng một niềm hãnh diện công dân vô bờ bến. Trong trí nhớ mòn mỏi của tôi văng vẳng những lời hát cao vút của bà Thái Thanh nay đã ra người thiên cổ, vút cao như  tiếng sáo diểu thưở bé thơ dưới khung trời Saigon yêu dấu, “Tôi yêu tiểng nước tôi, từ khi mới ra đời. À ơi…”
 
Hồng-Mỹ Basrai
 
Tác Giả, Behind the Red Curtain: a Memoir (Los Nietos Press, 2020)
Thành phần ban điều hành, Tổ Chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến PIVOT
 
Hãy nhấn vào mã số QR để ghi danh cùng chúng tôi tham gia vào cuộc đấu tranh cho một tương lai mà những người tị nạn gốc Việt đã liều mạng đánh đổi. Đó là cách chúng ta có thể tôn vinh và tưởng nhớ tiền nhân.

Pivot QR
Web:www.pivotnetwork.org  Facebook: https://www.facebook.com/PIVOTorg/  Twitter: @PIVOTorg

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
02/11/202512:27:00
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét đoán ra sao. Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ thống.” Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc bạc như sợi chỉ khói?
25/10/202504:41:00
Chùa Hương Sen tại Miền Nam Cali do Ni sư Trụ trì Thích Nữ Giới Hương cùng quý sư cô sẽ tổ chức từ thiện cho dân làng nghèo, vô gia cư, trẻ em mồ côi và người khuyết tật ở Tanzania, Congo, Uganda… vào tháng 11 và 12 năm 2025.
20/10/202501:01:00
Khi hàng triệu người tham gia với cùng mục đích, cuộc tuần hành cho thấy nhiều người dân đã có cùng một mối quan tâm và bất mãn trước hiện trạng xã hội và họ không đơn độc trong tiếng nói phản kháng của mình. Đó là quyền hiến định được hiến pháp Hoa kỳ bảo vệ, là thông điệp của người dân gởi đến chính phủ và những nhà lập pháp, buộc họ thay đổi chương trình nghị sự phù hợp với ý kiến người dân hơn.
18/10/202523:55:00
Tổng Chưởng Lý Arizona Kris Mayes của Arizona đã đe dọa Chủ Tịch Hạ Viện Mike Johnson của Đảng Cộng Hòa sẽ phải chịu hành động pháp lý nghiêm khắc nếu ông không tuyên thệ nhậm chức cho một đảng viên Dân Chủ mới đắc cử trong một cuộc bầu cử đặc biệt là bà Adelita Grijalva. Johnson từ chối cho phép một ứng cử viên Dân Chủ này tuyên thệ nhậm chức vì ông ta không muốn công bố đầy đủ hồ sơ Epstein để bảo vệ Donald Trump. Với sự thắng cử của bà Grijalva, Hạ Viện có đủ phiếu để buộc Johnson phải công khai hóa hồ sơ Eipstein. Trong chiến dịch tranh cử, Grijalva đã hứa sẽ ký vào một bản kiến nghị lưỡng đảng nhằm thúc đẩy một cuộc bỏ phiếu tại Hạ Viện để công bố hồ sơ Epstein. Bản kiến nghị của bà sẽ đánh dấu chữ ký thứ 218 mang tính quyết định để kích hoạt cuộc bỏ phiếu đó — một nỗ lực do Dân Biểu Thomas Massie (Đảng Cộng Hòa - Kentucky) và Ro Khanna (Đảng Dân Chủ - California) dẫn đầu.
17/10/202500:00:00
Từ cuối Tháng 8/2025 đến nay, những người Cộng Sản tung cuốn phim Mưa Đỏ về cuộc chiến tại Quảng Trị, 1972. Với mục đích tuyên truyền, phim có nhiều phân cảnh và nhiều sự việc nhằm bôi nhọ QLVNCH, đặc biệt là TQLC (trong cảnh đốt tù binh). Có nhiều điều hư cấu mà chúng ta không xem phim nên không nắm vững. Tuy nhiên, chính một "cựu chiến binh Thành Cổ" của Bắc Việt là ông Trịnh Hòa Bình (đi lính năm 17 tuổi, được gửi vào Cổ Thành năm 1972, giải ngũ và theo học y khoa, tốt nghiệp Bác Sĩ và nay đã về hưu) nêu ra trong môt buổi phỏng vấn trên Tạp Chí “Một Thế Giới” rằng,"nhiều điểm hư cấu để bôi nhọ người lính VNCH, (và) cục diện của cuộc chiến.”
16/10/202521:15:00
Hôm nay, giữa những chiếc bàn trống nơi hành lang Lầu Năm Góc, tôi bỗng hiểu sâu hơn thế nào là làm báo. Làm báo không phải chỉ là cái nghề, mà là một lựa chọn, lựa chọn đứng về phía sự thật, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc rời bỏ vùng an toàn. Tôi thoáng ước mình được sánh bước cùng những đồng nghiệp đã lặng lẽ ra đi hôm nay, mang theo lòng kiêu hãnh và nỗi cô đơn của người giữ ngọn lửa. Bởi chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã nói thay cho tất cả chúng ta, rằng báo chí không sinh ra để cúi đầu, mà để soi rọi.
16/10/202511:58:00
Tổng thống Donald Trump lại đem một đạo luật xưa cũ ra dọa sử dụng — Luật Chống Nổi Loạn (Insurrection Act) — để tự cho phép mình điều quân dẹp loạn trong nước. Nhưng theo giới chuyên gia luật, nước Mỹ bây giờ chưa “loạn” đến mức ấy. Trong những tuần gần đây, Trump gặp phải sự chống đối mạnh từ các thống đốc và thị trưởng trên khắp nước. Từ Chicago đến Los Angeles, nhiều nơi đã kiện để ngăn chính quyền liên bang đưa Vệ Binh Quốc Gia tới. Các tòa án cũng đã hai lần chặn kế hoạch của ông ở Portland.
10/10/202500:00:00
Những hình ảnh lan truyền từ các cơ quan truyền thông lớn cho thấy khoảng 800 vị tướng ngồi thẳng hàng, trang nghiêm dưới ánh đèn trắng lạnh của hội trường căn cứ quân sự ở Quantico. Quân phục của họ sáng bóng. Trên ngực áo dày đặt những huân chương quân sự. Họ là những người từng chỉ huy lữ đoàn ở Iraq, bay qua bầu trời Afghanistan, hay dẫn dắt các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở những châu lục xa xôi. Họ ngồi ngay ngắn. Dáng ngồi tuân thủ kỷ cương quân đội tuyệt đối. Gương mặt trầm tĩnh. Bầu không khí mang theo trọng lượng của lịch sử. Khán phòng trong căn cứ quân sự nặng trĩu sự im lặng. Họ đến để lắng nghe, không phải để nói.
04/10/202519:45:00
Bác Sĩ Jeanne Marrazzo không cô đơn trong cuộc thanh trừng này. Bà là “tội phạm” thứ tư trong bộ tứ bị sa thải, đã phơi bày những khối u nhọt của chính quyền. Mỗi giám đốc bị sa thải thể hiện các khía cạnh của đạo đức khoa học giờ bị coi là tội phạm: công bằng, phúc lợi trẻ em, đổi mới điều dưỡng và sự nghiêm ngặt bệnh truyền nhiễm.
03/10/202500:00:00
Hãy thử hình dung một cảnh tượng thế này: giữa không khí u buồn, trang nghiêm trong lễ tang một chính trị gia nổi tiếng, một nhóm người lại tỏ ra hả hê và giương cao những biểu ngữ như “Chúa ghét nước Mỹ,” “Hoa Kỳ sẽ diệt vong,” “Đừng cầu nguyện cho Hoa Kỳ,” hay “Tạ ơn Chúa về ngày 11/9.” Dù vị chính trị gia đó thuộc phe nào, thì có lẽ phần lớn người dân Hoa Kỳ đều sẽ thấy phẫn nộ. Vậy điều gì lại dung thứ cho các hành động chướng tai gai mắt như thế? Câu trả lời gói gọn trong mấy chữ: Tu Chính Án Thứ Nhất (First Amendment).
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.