Hôm nay,  

2 video: Kinh Pháp Cú - Kệ số 13 và 14 - Kinh Pháp Cú - Kệ số 15

29/10/202409:23:00(Xem: 3934)

2 video: Kinh Pháp Cú - Kệ số 13 và 14 - Kinh Pháp Cú - Kệ số 15
  

Kinh Pháp Cú - Kệ số 13 và 14
Băng hình này thực hiện để cúng dường Tam Bảo. Nội dung dựa trên nhiều bản dịch khác nhau của Thầy Thích Minh Châu, Daw Mya Tin, Weragoda Sarada Thero, và nhiều Thầy trên Sutta Central và Access to Insight.
.
Kinh Pháp Cú - Kệ số 13 và 14
Câu chuyện về Trưởng Lão Nanda
 

Đức Phật đã đọc các bài Kệ số 13 và số 14 trong Kinh Pháp Cú, liên hệ đến Trưởng lão Nanda, một người anh em họ của Đức Phật.

Một lần nọ, Đức Phật đang trú tại tu viện Veluvana ở Rajagaha khi vua cha của ngài là Vua Suddhodana nhiều lần phái sứ giả đến gặp Đức Phật để thỉnh Phật đến thăm thành phố Kapilavatthu. Do vậy, Đức Phật đã thực hiện chuyến đi cùng với hai mươi ngàn vị A-la-hán. Khi đến Kapilavatthu, Đức Phật đã kể truyện bản sanh Vessantara Jataka cho hội chúng họ hàng của ngài. Vào ngày thứ hai, ngài vào thành phố, nơi ngài đọc bài kệ bắt đầu bằng "Người ta nên đứng dậy và không nên mất chánh niệm..." thì thân phụ của ngài đắc Quả Tu Đà Hòan.
 

Vào ngày thứ ba, có lễ cưới của Hoàng tử Nanda, một người anh em họ của Đức Phật. Đức Phật đã đến đó để khất thực và trao bát khất thực cho Hoàng tử Nanda. Sau đó, Đức Phật rời đi mà không lấy lại bát. Vì vậy, hoàng tử, cầm bát, phải đi theo Đức Phật. Cô dâu, Công chúa Janapadakalyani, nhìn thấy hoàng tử đi theo Đức Phật đã vội vã chạy ra và kêu hoàng tử sớm quay lại. Tại tu viện, hoàng tử được nhận vào Tăng đoàn với tư cách là một nhà sư.

Sau đó, Đức Phật chuyển đến tu viện do ngài Cấp Cô Độc xây dựng, tại Vườn Kỳ Đà ở Savatthi. Khi cư trú ở đó, Nanda không thấy vuivới cuộc sống của một nhà sư. Nanda muốn trở về đời thường vì nhớ lời của Công chúa Janapadakalyani, cầu xin Nanda sớm trở về.
 

Biết được điều này, Đức Phật, bằng năng lực siêu nhiên, đã chỉ cho Nanda thấy các thiên nữ xinh đẹp của cõi trời Tavatimsa, những người đẹp hơn rất nhiều so với Công chúa, và nói Nanda phải tinh tấn tu hành mới có thể gặp các thiên nữ đó. Các nhà sư khác chế giễu Nanda về thói quen ưa thích các phụ nữ đẹp. Nanda cảm thấy xấu hổ. Vì vậy, Nanda đã ẩn dật, nỗ lực thực hành và cuối cùng đã đạt được quả vị A-la-hán. Là một vị A-la-hán, tâm của Nanda đã hoàn toàn thoát khỏi mọi sự ràng buộc.


 

Các nhà sư khác, biết rằng Nanda từng không vui trong cuộc sống tu sĩ, tới gặp Nanda và hỏi thăm. Khi ngài Nanda trả lời rằng ngài không còn dính mắc vào cuộc sống đời thường nữa, họ nghĩ rằng Nanda không nói sự thật. Vì vậy, họ đã thưa với Đức Phật về chuyện này, và bày tỏ sự nghi ngờ của họ. Đức Phật giải thích với họ rằng, trước đây, tâm của Nanda giống như một ngôi nhà lợp mái xấu, nhưng bây giờ, ngôi nhà đã lợp mái kỹ xong rồi.
 

Sau đó, Đức Phật nói:

Bài kệ 13: Cũng như ngôi nhà lợp mái vụng về, mưa liền xâm nhập vào. Cũng vậy, tâm không tu sẽ bị tham dục xâm nhập.

Bài kệ 14: Cũng như ngôi nhà lợp mái kiên cố, mưa không vào được. Cũng vậy, tâm khéo tu sẽ không bị tham dục xâm nhập.

Video dài 3:16 phút:


https://youtu.be/YsLQI04k4Y4 

.... o ....


Kinh Pháp Cú - Kệ số 15
Băng hình này thực hiện để cúng dường Tam Bảo. Nội dung dựa trên nhiều bản dịch khác nhau của Thầy Thích Minh Châu, Daw Mya Tin, Weragoda Sarada Thero, và nhiều Thầy trên Sutta Central và Access to Insight.
.
Kinh Pháp Cú - Kệ số 15
Câu chuyện về Cundasukarika 

Khi cư trú tại tu viện Veluvana ở Rajagaha, Đức Phật đã đọc Bài kệ 15 của Kinh Pháp Cú, liên quan đến Cunda, người đồ tể chuyên giết heo.

Ngày xưa, tại một ngôi làng không xa tu viện Veluvana, có một người đồ tể bán thịt heo rất tàn nhẫn, tên là Cunda. Cunda đã làm nghề bán thịt heo trong hơn 55 năm. Trong suốt thời gian đó, Cunda không làm một việc công đức nào. Trước khi chết, ông đau đớn đến mức rên rỉ và kêu ré lên, và liên tục chuyển động, bò bằng tay và đầu gối như một con heo trong suốt bảy ngày. Trên thực tế, ngay cả trước khi chết, ông đã đau khổ như thể đang ở trong địa ngục Niraya. Vào ngày thứ bảy, người đồ tể chết và tái sinh trong địa ngục As Tỳ. Do đó, kẻ làm điều ác luôn phải chịu đau khổ vì những việc ác mà mình đã làm. Cunda đã đau khổ ở thế giới này cũng như ở thế giới bên kia.
 

Đức Phật nói trong bài kệ như sau:

Bài kệ 15: Kẻ làm điều ác sẽ đau khổ nơi đây và cả ở thế giới đời sau. Kẻ ác đau khổ ở cả hai thế giới. Kẻ ác than khóc và đau khổ, nhớ lại những việc ác đã làm.

Video dài 1:24 phút:


https://youtu.be/25GAOiRns9E
 

.... o ....



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
17/02/202214:17:00
Ý kiến của 3 nhà văn về ngày 17/2/1979. Mong nhận được thêm ý kiến của bạn đọc xa gần.
16/02/202209:05:00
Giữa cái làng nổi chen chúc lổn nhổn những mái lá xiêu vẹo xác xơ thì trường Kami nổi bật như một công trình kiến trúc hết sức tân kỳ, và vô cùng hoành tráng. Út Em tự hào là phải. Dù trường ốc đã có sẵn sàng, và đàng hoàng đâu ra đó nhưng “quan niệm và triết lý giáo dục” (rất khiêm tốn) của Út Em, xem chừng, vẫn chưa được phần đông người dân địa phương chia sẻ. Đời sống có những nhu cầu căn bản được sắp sẵn, theo thứ tự ưu tiên: ăn/học. Ăn chưa đủ no, lo chi tới học!
15/02/202212:54:00
Phạm Minh-Thư từng là một người tỵ nạn Việt Nam đã đồng sáng lập New American Voices, một tổ chức huy động người Mỹ gốc Á và các di dân khác tham gia bầu cử tại Mỹ. Minh-Thư cũng là Thành viên Hội Đồng Quản Trị Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến - PIVOT. (Xin lưu ý: Dưới đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết của Việt Báo).
12/02/202209:04:00
Với ít nhiều chủ quan, tôi tin rằng không ít quí vị luật sư của thế hệ đến sau (Đặng Đình Bách, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Võ An Đôn, Lê Trần Luật, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Nguyễn Bắc Truyển …) đều đã được thừa hưởng cái “dũng khí” từ những người đi trước như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Danh San...
11/02/202213:26:00
Thực tế là ngày nay một số nhà văn Việt, hay có gốc Việt, có tác phẩm dù chưa được trao giải Nobel nhưng cũng đã đạt nhiều giải thưởng danh tiếng khác và họ là những người không sống trong sự kìm hãm tự do từ những chính sách của nhà nước. Họ sống ở bên ngoài nước Việt Nam, hay là những người tuy sống trong nước nhưng đã can đảm vượt qua nỗi sợ hãi để viết lên suy nghĩ của mình.
07/02/202209:03:00
Cái giá phải trả cho năm số báo Hợp Đoàn, tất nhiên, không rẻ. Lần lượt từ ban biên tập, cộng tác viên phát hành (và cả độc giả nữa) đều bị vô cùm hết ráo. Kẻ vài ba tháng, người sáu bẩy năm.
07/02/202208:54:00
Ông Thomas Bach, Chủ tịch Thế vận hội Quốc tế, lên tiếng cảnh báo tại buổi lễ khai mạc hôm 5/2/2022: Thật không may, Winter Olympic năm nay đang bị đe dọa năng nề của dịch bịnh. Chúng ta tri ân sâu sắc Ban Tổ chức Mùa Đông Olympic về măt y tế đã làm việc với tất cả khả năng của họ để bảo vệ thế vận hội an toàn không bị tác hại của dịch bịnh. Chúng ta đang sống trong một thế giới bất ổn có thể bị đổ vỡ bất cứ lúc nào, một thế giới đang bị phân tranh chia cắt, một thế giới đầy va chạm, mất niềm tin lẫn nhau.
05/02/202210:55:00
Theo thông tin trong nước, vào ngày 9/1/2022, trong lần dự buổi lễ trao giải thưởng các nhà văn trẻ do Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức, ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ Tịch nước, trước sự hiện diện của ông Nguyễn Trọng Nghĩa, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, đã lên tiếng phát biểu: “Tôi luôn mong ước đến một ngày không xa Việt Nam ta sẽ có nhà văn đoạt giải Nobel Văn Chương, mang về niềm tự hào cho đất nước chúng ta. Tôi có niềm tin mạnh mẽ ở các nhà văn, những tác giả trẻ hôm nay”. -- Quan điểm của tác giả Đào Như (tức bác sĩ Đào Trọng Thể, hiện cư ngụ tại TP Chicago) về câu nói này, Việt Báo trân trọng giới thiệu.
02/02/202216:03:00
Tối Mùng Một Tết Nhâm Dần tại sân Mỹ Đình Hà Nội đội bóng tròn Việt Nam đã thắng đội Trung Hoa 3-1, một kết quả làm người dân Việt Nam mọi nơi vui mừng. Xét về kỹ thuật thì trình độ hai đội ngang ngửa nhau nên chuyện thắng thua hòa đều có thể xảy ra trong một trận bóng tròn.
01/02/202208:38:00
Nhân ngày Tết, nhà văn Tưởng Năng Tiến nhìn lại vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế, mà nhà nước Cộng sản cho đến tận ngày nay vẫn không ngớt trút trách nhiệm lên quân đội Mỹ và VNCH. Một cách chua xót nhưng cũng hết sức đúng đắn, Tưởng Năng Tiến nhận định: “Vấn đề không phải là truy thù hay báo oán nhưng quá khứ cần phải được thanh thoả để chúng ta yên tâm sống với hiện tại, và tránh bớt tội ác cho những thế hệ đến sau”. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.