Hôm nay,  

ICE Tàn Nhẫn Trục Xuất Người Việt Nhập Cư Vào Hoa Kỳ Trước Năm 1995 – Một Hành Động Vô Nhân Đạo

24/03/202509:43:00(Xem: 5908)
blank 

ICE Tàn Nhẫn Trục Xuất Người Việt Nhập Cư Vào Hoa Kỳ Trước Năm 1995 – Một Hành Động Vô Nhân Đạo

Tổ Chức VAO Lên Án Các Nỗ Lực Của ICE Nhằm Trục Xuất Người Tỵ Nạn Gốc Việt
 

San Jose, CA – Tổ chức Vietnamese American Organization (VAO) mạnh mẽ lên án các hành động trục xuất của ICE nhắm vào những người gốc Việt nhập cư trước năm 1995— đây là những người tỵ nạn có tiền án, họ đã hoàn thành bản án của mình và từng bị ICE giam giữ và được thả ra theo thỏa thuận giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Những cá nhân này đã xây dựng lại cuộc sống, lập gia đình và trở thành những thành viên đóng góp cho xã hội. Thế nhưng, ICE lại một lần nữa chia cách họ khỏi cộng đồng và những người thân yêu, hoàn toàn phớt lờ quá trình nỗ lực thay đổi, xây dựng lại cuộc sống, và các nguyên tắc căn bản của công lý.
 

Lời Hứa Bị Phản Bội & Chính Sách Vô Nhân Đạo

Những người nhập cư gốc Việt vào Hoa Kỳ trước năm 1995—phần nhiều là những người tị nạn chạy trốn khỏi bạo lực và sự đàn áp từ chính quyền cộng sản sau Chiến Tranh Việt Nam—từ trước đến nay được bảo vệ khỏi việc trục xuất. Văn bản Thỏa Thuận Hồi Hương giữa Hoa Kỳ - Việt Nam năm 2008 đã quy định rõ ràng rằng Việt Nam sẽ không chấp nhận trục xuất những cá nhân đến Hoa Kỳ trước ngày 12 tháng 7 năm 1995, ngày mà hai quốc gia chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao, hai thập kỷ sau khi chiến tranh kết thúc vào năm 1975.

Theo thỏa thuận này, những người đã hoàn thành bản án của mình, từng bị ICE giam giữ, và họ được thả tự do, trở về cộng đồng, nơi họ xây dựng lại cuộc sống, lập gia đình, và đóng góp tích cực cho xã hội.

Tuy nhiên, vào năm 2020, theo một thỏa thuận mới, Hoa Kỳ - Việt Nam đã thiết lập một quy trình để trục xuất những người nhập cư Việt Nam trước năm 1995. Hiện nay, ICE đang ráo riết nhắm vào những cá nhân này, hoàn toàn phớt lờ hàng chục năm nỗ lực thay đổi cuộc sống của họ, sự gắn bó sâu sắc với cộng đồng, và những đóng góp quý giá cho Hoa Kỳ. Các gia đình đang bị chia cắt, và Hoa Kỳ một lần nữa phản bội lời hứa bảo vệ, mang lại sự an toàn và hy vọng cho những người đã từng tuyệt vọng tìm kiếm sự cứu giúp và tái xây dựng cuộc sống tại đây.
 

Nghĩa Vụ Lịch Sử & Đạo Đức Để Bảo Vệ Người Việt Nhập Cư Trước Năm 1995

Phần lớn những người nhập cư gốc Việt vào Hoa Kỳ trước năm 1995 là thành viên, hoặc là con cháu của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và là đồng minh của Hoa Kỳ trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Năm 1975, Hoa Kỳ đã bỏ rơi những đồng minh Việt Nam Cộng Hòa khi rút khỏi Việt Nam, để họ phải chịu sự đàn áp, bỏ tù, tra tấn hoặc tử hình bởi chính quyền cộng sản. Những người sống sót đã phải trốn chạy, tìm kiếm sự an toàn và tự do tại Hoa Kỳ, nơi họ xây dựng lại cuộc sống, lập gia đình và đóng góp cho xã hội. Bây giờ, gần 50 năm sau, Hoa Kỳ lại một lần nữa phản bội họ bằng cách trục xuất họ về chính đất nước đã từng đàn áp họ và gia đình họ.
 

Nhiều cá nhân này đã phải đối mặt với vô vàn khó khăn khi đến Hoa Kỳ, bao gồm sự khác biệt ngôn ngữ, khó khăn kinh tế, thiếu thốn tài nguyên và sự hỗ trợ từ chính phủ, phân biệt kỳ thị chủng tộc, và nỗi ám ảnh từ chiến tranh và sự ly tán. Một số người đã phạm sai lầm với nguồn máy pháp lý trong những năm tháng tuổi trẻ của họ, thường không có sự đại diện pháp lý thích hợp và sự hỗ trợ cần thiết.

Tuy nhiên, họ đã hoàn thành đầy đủ các bản án, thay đổi cuộc sống, làm lại cuộc đời, và kể từ đó đã trở thành những thành viên gương mẫu, đóng góp tích cực cho xã hội.

Thay vì công nhận sự thay đổi và những đóng góp của họ, ICE lại trừng phạt họ một lần nữa — chia cắt họ khỏi gia đình, phớt lờ những năm tháng nỗ lực làm lại cuộc đời của họ, và tàn nhẫn chà đạp lên những nguyên tắc căn bản của Hoa Kỳ: sự đoàn tụ gia đình, công lý, và cơ hội làm lại cuộc đời.
 

Chúng Ta Phải Lên Tiếng Chống Lại Các Cuộc Trục Xuất Vô Nhân Đạo Này

Chúng tôi kêu gọi các tổ chức, các viên chức, và công chúng cùng nhau lên tiếng phản đối các nỗ lực trục xuất bất công này. Chúng ta cùng lên tiếng để:
 

. Yêu cầu ICE chấm dứt ngay lập tức các hành động trục xuất nhắm vào người nhập cư gốc Việt vào Hoa Kỳ trước năm 1995.

. Vận động các nhà lập pháp thành lập các biện pháp bảo vệ cho người người nhập cư gốc Việt vào Hoa Kỳ trước năm 1995, thông qua các chính sách và hành động lập pháp.

. Hỗ trợ các cá nhân và gia đình bị ảnh hưởng bằng các nguồn lực, sự hỗ trợ pháp lý và vận động.

. Kêu gọi Thống Đốc tiểu bang nhanh chóng xét duyệt và ưu tiên các đơn xin ân xá cho những người đang đối mặt với việc trục xuất, nhằm cung cấp sự hỗ trợ kịp thời cho những ai đã nỗ lực xây dựng lại cuộc sống và đóng góp tích cực cho xã hội.

. Kêu gọi các văn phòng Biện Lý và Tòa Án xem xét giảm án, công nhận sự thay đổi tích cực, mối quan hệ sâu sắc với cộng đồng, và sự bất công của việc trục xuất những người đã hoàn thành án phạt và xây dựng lại cuộc sống.

 
Chúng tôi kêu gọi các tổ chức cộng đồng, các nhà vận động, và các viên chức hãy nhanh chóng vào cuộc hành động để ngăn chặn ICE đang phá hoại và chia rẽ các gia đình một cách tàn nhẫn.

Năm 1975, Hoa Kỳ đã bỏ rơi những đồng minh Việt Nam Cộng Hòa. Bây giờ, Hoa Kỳ lại một lần nữa quay lưng với họ, với gia đình và con cháu họ. Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại. Hãy cùng chúng tôi lên tiếng, hỗ trợ các nỗ lực, hoặc chia sẻ các dịch vụ của quý vị để cùng giúp đỡ những gia đình trong hoàn cảnh này. Mọi tiếng nói và hành động đều quan trọng.
 

###

Về Chúng Tôi

VAO | Vietnamese American Organization là một tổ chức bất vụ lợi với sứ mệnh khuyến khích và truyền cảm hứng cho mọi người chủ động tham gia vào các dự án mang lại lợi ích cho cộng đồng. Chúng tôi tạo cơ hội, hỗ trợ các cá nhân tích cực tham gia, học hỏi, và lãnh đạo trong việc phát triển cộng đồng thông qua các dịch vụ xã hội, giáo dục, chương trình lãnh đạo, và các hoạt động văn hóa.
 

Contact:

VAO | Vietnamese American Organization

Email: [email protected]

www.vaousa.org

Xem bản Tiếng Anh tại đây





Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
15/04/202220:30:00
The Week ngày 12/4/2022 đi một bài báo nhan đề, “Biden nên ngậm miệng lại” (Biden needs to keep his mouth shut) tác giả nói rằng trong bài phát biểu tại Des Moines ngày 12/4/2022 ông Biden nói rằng Nga phạm tội diệt chủng (genocide) tại Ukraine....
14/04/202220:14:00
Cầu an là tâm lý phổ biến của nhân loại chứ chả riêng gì ông Tổng Bí Thư. Nhờ thế nên Vladimir Putin và Tập Cận Bình mới có cơ hội diễu võ dương oai, và lăm le muốn lấn lướt thiên hạ cho mãi đến nay. Nay thì ai cũng biết hình ảnh Gấu Nga (dữ dằn) chỉ là sản phẩm của tuyên truyền và Cọp Tầu (vằn vện) chỉ là cọp giấy mà thôi, trừ đám dân Ba Đình Hà Nội.
13/04/202222:32:00
Sau 47 năm đất nước thống nhất, Việt Nam chỉ còn là chiếc áo rách tả tơi cũ mục với nợ công từ năm ngoái lên đến 17 con số “Với mức nợ công hơn 3,7 triệu tỷ đồng, mỗi người Việt hiện đang ‘cõng’ khoảng 37,7 triệu đồng...
12/04/202220:19:00
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người cò tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này...
11/04/202219:05:00
Giống như những gián đoạn trước đây đối với nền kinh tế toàn cầu, cuộc chiến của Nga ở Ukraine đã làm nổi bật sự sai lầm của việc chỉ dựa vào thị trường để giảm thiểu rủi ro và tăng cường khả năng phục hồi của các quốc gia. Thêm một thử thách khác nữa, chủ nghĩa tân tự do đã thất bại và cuối cùng phải được thay thế bằng một tầm nhìn kinh tế mới dựa trên các giá trị mới....
11/04/202208:21:00
Quân đội Cộng sản Việt Nam khoe “nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”, nhưng sau 78 năm ra đời (22/12/1944) lực lượng này không vượt qua nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” ngay trong hàng ngũ mình và đe dọa sự tồn vong của chế độ...
10/04/202221:20:00
Khi bom rơi, đạn nổ ập xuống nơi đâu thì sinh mệnh nơi đó đều chịu chung thảm trạng máu đổ, thân phơi, tan xương, nát thịt! Nạn nhân có thể không đồng loại, nhưng máu đổ ra thì cùng mầu đỏ, nước mắt trào, cùng vị mặn như nhau!
10/04/202209:46:00
Thật tình Putin đang lo sợ cho số mạng của ông ta và cả ngôi vị Tổng thống mà ông đã cố công dọn sẵn chờ ông cho tới năm 2036. Trước nhứt, ông lo sợ trong nội bộ, như cựu Thủ tướng Dmitri Medvedev bị thất sủng và bị ra rìa trước thế lực của cánh «siloviki» (quân đội và an ninh), Bộ trưởng Quốc phòng Serguei và Tham mưu trưởng Valery Guerrassimov, bỗng vắng bóng, giới trí thức yêu chuộng dân chủ tự do có thái độ bất mãn....
09/04/202209:20:00
Từ Rạch Giá – hôm 21 tháng 3 năm 2022 – nhà văn Thận Nhiên đã gửi đến độc giả xa gần tấm hình của người đàn ông gầy gò/đen đủi, ngồi trên chiếc xe lôi (trong một con phố nào đó) ở thị xã này. Bức ảnh tuy chỉ đơn sơ và giản dị thế thôi nhưng vẫn khiến tôi không khỏi ngậm ngùi...
06/04/202214:03:00
Quay lại quyền tự do ngôn luận. Trên đời này không có gì miễn phí, ngoại trừ không khí. Xin nhớ đất là của Trời cho nhưng không miễn phí. Độc tài phải trả giá của độc tài. Dân chủ phải trả giá của dân chủ. Nhân loại rồi đây chẳng phải chết vì độc tài mà chết vì dân chủ quá trớn. Dân chủ quá trớn là chủ nghĩa cá nhân “tôi là trên hết”, “đảng tôi là trên hết”, mà chẳng cần biết tới quyền lợi của người khác hay của quốc gia dân tộc. Khi mình không cần biết tới đạo đức, quyền lợi, danh dự, phẩm giá của người khác hay quyền lợi của quốc gia dân tộc thì mình như một tế bào ung thư trong một cơ thế. Nếu tế bào ung thư lan tràn thì Hoa Đà, Biển Thước có tái sinh hay Bệnh Viện Stanford, California cũng không cứu được.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.