Hôm nay,  

Việt Nam hậu ý thức hệ: Con đường thực tế để hàn gắn và phát triển

27/02/202600:00:00(Xem: 163)
 
Sau nhiều thập niên xung đột, chia rẽ và thử nghiệm tư tưởng, Việt Nam đang đứng trước một câu hỏi không thể né tránh: đất nước có cần tiếp tục đi theo chủ thuyết xã hội không thực tế kiểu cộng sản dù chỉ làm bình phong, hay cần một hệ thống vận hành được?

Lịch sử hiện đại cho thấy, phần lớn những bi kịch của Việt Nam không bắt nguồn từ việc thiếu lý tưởng, mà từ việc quá tin vào một lý tưởng duy nhất, đến mức đặt chủ thuyết cao hơn con người và đời sống cụ thể. Khi một học thuyết được trao đặc quyền không thể chất vấn, sớm muộn cũng sẽ biến thành công cụ áp đặt, dù khởi đầu bằng những lời hứa tốt đẹp.

Chính vì vậy, đã đến lúc cần một cách tiếp cận khác: hậu ý thức hệ.

Hậu ý thức hệ không phải là vô nguyên tắc

Hậu ý thức hệ không có nghĩa là phủ nhận toàn bộ giá trị của chủ nghĩa Duy Vật; trái lại, hành trình mới này cần khởi đi từ một nhận thức chín chắn hơn: không có học thuyết nào đủ toàn tri nếu không đặt trên toàn bộ đời sống con người (tức nghiêng hẳn về duy vật hay duy tâm), và không có quyền lực nào đủ trong sạch để không cần kiểm soát.

Một xã hội trưởng thành không được xây dựng trên niềm tin rằng “Đảng luôn đúng” dưới sự soi đường của Mác-Lê, mà trên cơ chế bảo đảm rằng khi sai, sai lầm đó không thể kéo dài và không thể gây tổn hại hàng loạt.

Dù nhân danh cách mạng, dân tộc, ổn định hay đạo đức, quyền lực luôn có xu hướng tự mở rộng. Vì thế, nghi ngờ quyền lực bị lạm dụng không phải là chống đối, mà là trách nhiệm của công dân.

Một nhà nước hiện đại không tồn tại để chứng minh mình đúng về tư tưởng hay áp chế khác biệt tư tưởng, mà là để giải quyết những vấn đề rất cụ thể của xã hội: an sinh, công bằng, cơ hội sống tử tế, phẩm giá con người…

Ở đâu quyền lực không bị chi phối bởi pháp luật, ở đó mọi lời kêu gọi hòa giải đều chỉ mang tính biểu tượng, chót lưỡi đầu môi.

Pháp trị là điều kiện của hàn gắn, không phải vật cản

Hàn gắn dân tộc không thể xây dựng trên ngăn chặn ý kiến đa chiều (im lặng chịu đựng của nhân dân), hay áp đặt ý chí một chiều của Đảng. Hòa giải chỉ có thể hình thành khi sự thật được thừa nhận, và khi mọi công dân không phân biệt quá khứ, vị trí hay công lao, đều bình đẳng trước pháp luật.

Không có pháp trị, mọi thiện chí đều mong manh. Không có cơ chế kiểm soát quyền lực, mọi lời hứa đều dễ bị phản bội.

Không cần thay thế quyền lực ngay, nhưng phải chia nhỏ quyền lực

Một sai lầm phổ biến khi cho rằng ổn định chỉ có thể đạt được bằng sự tập trung quyền lực (vào một đảng). Thực tế cho thấy điều ngược lại: quyền lực càng tập trung, rủi ro sụp đổ càng lớn.

Việt Nam không nhất thiết phải thay đổi mọi thứ trong một đêm, nhưng bắt buộc phải tiến tới những điều mà nhiều người đã đề cập: một nền tư pháp độc lập, một cơ quan lập pháp thực quyền, một nền báo chí có không gian điều tra, và một xã hội dân sự ôn hòa không bị coi là mối đe dọa. Các nền dân chủ ổn định đều đi theo hướng này, Việt Nam không cần phải lăn tăn suy nghĩ, mà cần tìm giải pháp thực hiện ổn thỏa với sự đóng góp thực chất của mọi thành phần dân tộc. Việc bắt giữ các nhà báo độc lập như Phạm Đoan Trang, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn… chứng tỏ nhà cầm quyền e ngại những tiếng nói phản biện ôn hòa và không mong muốn một sự ổn định bình thường, không cần phải đàn áp bằng bạo lực.


Đa nguyên tư tưởng không làm xã hội yếu đi; đàn áp khác biệt mới là nguồn gốc của bất ổn lâu dài.

Kinh tế tự do là nền móng, không cần “định hướng xã hội chủ nghĩa”

Chúng ta không thể đòi hỏi con người sống tử tế trong nghèo đói và bất an; cũng như không thể giảng dạy nhân bản khi người dân lệ thuộc toàn diện vào quyền lực hành chính.

Tự do kinh tế với luật lệ rõ ràng, ổn định và công bằng, không chỉ tạo ra của cải mà còn trao cho con người khả năng lựa chọn, là điều kiện tiên quyết của tinh thần tự do.

Nhà nước không nên làm doanh nghiệp, và không nên để doanh nghiệp thao túng nhà nước. Khi quyền lực chính trị và quyền lực kinh tế hòa làm một, tham nhũng sẽ trở thành cấu trúc, thành hệ thống chứ không còn là hiện tượng cá biệt nữa.

Văn hóa Việt và giá trị chung của nhân loại là nền tảng đạo lý

Bản sắc, truyền thống, triết lý Việt Nam là nguồn lực tinh thần quý giá thay thế chủ nghĩa xã hội thiếu sót kiểu cộng sản, nhưng cần khôn khéo định chế hóa để đưa sắc thái văn hóa vào đời sống hàng ngày của nhân dân, nâng cao cách cư xử nhân văn với nhau. Luật pháp cần dựa trên đời sống, đạo lý Việt, song hành cùng những giá trị chung của nhân loại như tự do tư tưởng, tôn trọng quyền con người, bảo vệ nhân phẩm... Có như thế, văn hóa mới có thể đóng vai trò nhân bản hóa quyền lực giúp nhà nước ổn định xã hội, và luật pháp là để bảo vệ chứ không phải công cụ kiểm soát hay áp chế nhân dân.
Một xã hội lành mạnh là xã hội biết đặt văn hóa dân tộc với ứng xử nhân văn vào mục đích quản trị, không xem “văn hóa cướp chính quyền” mặc định cho ngai vàng hay quyền lực chính trị.

Mục tiêu tối hậu: một đời sống đáng sống cho số đông

Quốc gia không tồn tại để tạo ra những biểu tượng vĩ đại, mà để bảo đảm rằng đại đa số người dân có thể sống an toàn, có phẩm giá, và không sợ hãi quyền lực tùy tiện của nhà cầm quyền.

Một xã hội thành công không cần quá nhiều anh hùng, mà bởi hệ thống luật pháp nghiêm minh “không vùng cấm”. Đủ công bằng thì cũng đã giúp những con người bình thường sống tử tế với nhau rồi.

Kết luận

Việt Nam không cần tiếp tục tin theo một học thuyết thiếu sót xa xôi, hay ngay cả dùng làm bình phong để rồi lại mò mẫm tìm đường đi.

Việt Nam cần một hệ thống khiến cái sai không thể kéo dài, quyền lực không thể vô hạn, và con người không bị hy sinh cho bất kỳ ý thức hệ nào.
 
Đó chính là tinh thần của Việt Nam hậu ý thức hệ: không vô nguyên tắc, nhưng đặt con người làm nguồn gốc xây dựng cho mọi nguyên tắc. Đấy chính là con đường hàn gắn để phát triển ổn định nhất mà mọi khuynh hướng có thể dễ dàng chấp nhận.

Tạ Dzu
Xuân Bính Ngọ 2026 (4905 tuổi Việt)
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
15/03/202612:04:00
Ngoại Trưởng Marco Rubio, gốc Cuba, đang dẫn đầu các nỗ lực đàm phán, xem tình hình này là sự thất bại về kinh tế của chế độ Cuba. Nhiều nhà phân tích cho rằng tình trạng kinh tế tuyệt vọng của Cuba có thể tạo ra một cơ hội tốt đẹp để nước này buộc phải cải tổ cả về cơ cấu hành chánh và chính trị. Cuba không còn có thể dựa vào Nga để sống còn. Trung Quốc lại quá xa vời.
13/03/202600:00:00
Tôi đứng ngẩn ngơ trước ngọn tháp dát vàng cao ngất tại một ngôi chùa rất nổi tiếng ở ngoại ô Sài Gòn. Cách đây hơn 40 năm, trong trí nhớ của tôi, nơi đây là một ngôi chùa nhỏ bé, lụp xụp, trên một ngọn núi đá khô cằn. Anh sinh viên năm thứ nhất, là tôi, hay đạp xe đến vào mỗi cuối tuần để viếng ngôi chùa nghèo, để nhìn một không gian hãy còn hoang sơ trải dài trước mắt.
11/03/202623:19:00
Trong nhiều thập kỷ, cấu trúc chính trị Trung Đông xoay quanh xung đột Ả Rập–Israel. Hầu hết các quốc gia Ả Rập từ chối quan hệ ngoại giao với Israel do vấn đề Palestine chưa được giải quyết. Israel duy trì các hiệp ước hòa bình chính thức chỉ với Ai Cập và Jordan.
07/03/202613:03:00
Cựu bình luận viên bảo thủ Tucker Carlson đã khơi mào một trong những cuộc tranh luận gây chia rẽ nhất trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Ông chỉ trích mạnh mẽ liên minh Mỹ-Israel là “thiên vị và vô đạo đức”, cho rằng nó đặt lợi ích của Mỹ dưới sự chi phối của lòng trung thành tuyệt đối. Lời chỉ trích của ông đã gây ra phản ứng dữ dội từ các nhà lãnh đạo chính trị, nhà báo, các viện nghiên cứu và các nhóm vận động.
07/03/202612:51:00
“Lãnh đạo thực sự không được đo bằng các quyết định chiến tranh, mà bằng sự khôn ngoan, tôn trọng người khác, và hướng tới việc đạt được hòa bình.” (abc.net.au)
06/03/202600:00:00
Sau nhiều động thái của Hoa Kỳ và Israel mang tính truyền thống, hầu như để dọn đường cho một cuộc tấn công quân sự vào Iran, cho nên, sự kiện không kích của họ thực hiện vào sáng ngày 28 Tháng Hai 2026 đã không bị thế giới xem là quá bất ngờ. Ngay sau cuộc không kích, liên quân đã sớm loan tin về sự thiệt mạng của lãnh đạo tối cao Iran là Giáo chủ Ali Khamenei cùng nhiều quan chức cấp cao khác.
05/03/202623:00:00
Điều thực sự thúc đẩy hành động là ngưỡng đạo đức — tức mức độ sẵn sàng về mặt đạo lý để hành động, dù biết rằng sẽ có hậu quả. Ngưỡng đạo đức liên quan đến những câu hỏi như: Có chấp nhận được việc gây rủi ro thương vong cho dân thường không? Có chính đáng khi vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác không? Những lợi ích chiến lược hoặc chính trị có đáng để đánh đổi bằng việc làm bất ổn một khu vực hay không?
05/03/202622:42:00
Sau vụ hai công dân Mỹ bị nhân viên nhập cư bắn chết ở Minneapolis, bà Noem bị chỉ trích vì những phát ngôn "kích động", không chính xác và hung hăng, gán cho các nạn nhân cái mác "khủng bố nội địa" một cách sai trái trước khi các cuộc điều tra về các vụ nổ súng kết thúc.
04/03/202614:30:00
Một biển người áo đen đứng chung quanh hàng trăm quan tài bằng gỗ thô sơ. Họ ôm lấy các thi thể nhỏ xíu đã không còn cảm giác, đặt cạnh các em những ba lô, sách vở và hoa. Tất cả sẽ cùng với những con dã tràng bé nhỏ này đi vào lòng đất.
27/02/202600:00:00
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.