Hôm nay,  

Chuyện Rắn Trong Pháp Cú // Snakes in the Dhammapada

29/01/202500:41:00(Xem: 8016)
blank
 

Chuyện Rắn Trong Pháp Cú
 

Nguyên Giác
 

Chúng ta đang bước vào những ngày đầu năm âm lịch của năm con rắn, theo truyền thống Tết nguyên đán. Con rắn là một hình ảnh dễ làm cho chúng ta sợ hãi. Tuy nhiên, trong Kinh Phật cũng có vài nơi, con rắn không hung dữ chút nào. Bài này sẽ kể về hai tích truyện trong Kinh Pháp Cú có liên hệ tới hình ảnh con rắn.
 

Có một lần, Đức Phật đang đi khất thực ở thành Savatthi thì Ngài thấy một nhóm thanh niên đang đánh rắn bằng gậy. Khi được Đức Phật hỏi chuyện, các thanh niên trả lời rằng họ đánh rắn vì họ sợ rằng con rắn có thể cắn họ. Lúc đó, Đức Phật nói với họ, "Nếu các ngươi không muốn bị hại, các ngươi đừng nên làm hại các chúng sinh khác. Nếu các ngươi làm hại chúng sinh khác, các ngươi sẽ không tìm thấy hạnh phúc ở kiếp sau."

Rồi Đức Phật đọc hai bài kệ như sau.
 

Bài Kệ 131: Tất cả các chúng sinh đều ước muốn có an lạc. Người nào tìm hạnh phúc bằng cách áp bức chúng sinh khác sẽ không có hạnh phúc ở kiếp sau.

Bài Kệ 132: Tất cả các chúng sinh đều ước muốn có an lạc. Người nào tìm hạnh phúc cho riêng mình bằng cách không áp bức người khác thì sẽ có hạnh phúc ở kiếp sau.
.
Trong khi đó, câu chuyện về bài Kệ 112 có liên hệ tới nhà sư Thera Sappadasa. Vị sư này sau một thời gian theo Đức Phật tu, đã không cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống của một vị sư. Nhưng vị sư cảm thấy rằng sẽ không phù hợp và nhục nhã nếu sư quay trở lại cuộc sống của một cư sĩ. Vì vậy, vị sư này nghĩ tới cái chết.
 

Một lần, nhà sư đã thò tay vào một cái nồi, trong đó có một con rắn nhưng con rắn không cắn vị sư. Lý do vì trong một kiếp trước, con rắn là nô lệ và vị sư là chủ. Vì chuyện này, vị sư được gọi là Thera Sappadasa.
 

Trong một lần khác, Thera Sappadasa đã cầm dao cạo để tự cắt cổ họng của sư; nhưng khi sư đặt dao cạo vào cổ họng, sư đã suy ngẫm về sự thanh tịnh của việc thực hành đạo đức của mình trong suốt cuộc đời làm nhà sư và toàn bộ cơ thể của sư tràn ngập sự hỷ lạc và hạnh phúc. Sau đó, nhà sư hướng tâm vào sự phát triển của Tuệ minh sát và sớm đạt được quả vị A la hán.
 

Khi sư về đến tu viện, các vị sư khác hỏi rằng sư đã ở đâu và tại sao sư lại mang theo con dao. Khi Thera Sappadasa kể với họ về ý định tự tử, họ hỏi tại sao sư không làm vậy. Vị sư trả lời, "Ban đầu tôi định cắt cổ mình bằng con dao này, nhưng bây giờ tôi đã cắt đứt tất cả mọi ô nhiễm đạo đức bằng con dao của Tuệ minh sát."
 

Các nhà sư kia không tin Thera Sappadasa, nên họ đến kể với Đức Phật. Họ hỏi Đức Phật, "Bạch Đức Thế Tôn, vị sư này tuyên bố rằng sư đã đạt được quả vị A-la-hán khi sư đang kề dao vào cổ mình để tự tử. Liệu có thể đạt được A-la-hán Đạo trong thời gian ngắn như vậy không?"
 

Đức Phật nói với họ, "Các vị ! Có thể, đối với một người nhiệt thành và nỗ lực trong việc thực hành Định và Tuệ, quả vị A-la-hán có thể đạt được trong khoảnh khắc. Khi một vị sư bước đi trong thiền định, vị này có thể đạt được quả vị A-la-hán ngay cả trước khi bàn chân đã nâng lên ​​chạm đất trở lại."
 

Rồi Đức Phật nói bài kệ như sau:

Bài Kệ 112: Người tu thà sống một ngày tinh tấn, thực tập tận sức mình, tốt hơn là sống một trăm năm lười biếng, không tinh tấn.
 

Đó là hai truyện trong Kinh Pháp Cú có liên hệ tới hình ảnh con rắn.
 

.... o ....
 

Snakes in the Dhammapada

Written and translated by Nguyên Giác
 
We are entering the initial days of the Lunar Year of the Snake, as observed in the traditional Lunar New Year. Buddhist scriptures often depict the snake as non-threatening, despite its common association with fear. This article will explore two stories from the Dhammapada that relate to the symbolism of the snake.


 

Once, the Buddha was on an alms round in Savatthi when he observed a group of young men beating a snake with sticks. When the Buddha inquired about their actions, the young men replied that they were attacking the snake out of fear that it might bite them. The Buddha then counseled them to avoid harming other living beings, "By inflicting harm on others, you will not find happiness in the next life."

Then the Buddha recited the following two verses, as translated by Bhikkhu Ānandajoti.
 

Verse 131: One who harms with a stick beings who desire happiness,
while seeking happiness for himself, won’t find happiness after death.
 

Verse 132: One who harms not with a stick beings who desire happiness,
while seeking happiness for himself, will find happiness after death.
 
Meanwhile, the story of Verse 112 pertains to the monk Thera Sappadasa. After following the Buddha for some time, this monk found himself unhappy with the monastic life. However, he believed it would be inappropriate and humiliating to return to lay life. Consequently, he contemplated death.
 
Once, a monk reached into a pot containing a snake, yet the snake did not bite him. The reason for this was that in a previous life, the snake had been the monk's slave, while the monk had been the master. As a result, the monk was known as Thera Sappadasa.
 
On another occasion, Thera Sappadasa attempted to take his own life by cutting his throat with a razor. However, as he pressed the blade against his skin, he reflected on the purity of his moral conduct throughout his life as a monk, and a profound sense of joy and happiness filled his entire being. Subsequently, the monk focused his mind on the cultivation of Insight Knowledge and soon attained Arahantship.
 
When this monk returned to the monastery, the other monks inquired about his whereabouts and the reason for bringing the knife. When Thera Sappadasa revealed his intention to commit suicide, they asked why he had not gone through with it. The monk replied, "I intended to cut my throat with this knife, but now I have severed all moral defilements with the knife of Insight Knowledge."
 
The other monks did not believe Thera Sappadasa, so they went to the Buddha to report their concerns. They asked him, "Venerable Sir, this monk claims that he has attained Arahantship while attempting to commit suicide by putting a knife to his own throat. Is it possible to achieve Arahantship in such a brief moment?"
  
The Buddha said to them, "Venerables! It is possible that for one who is ardent and diligent in the practice of Concentration and Insight, Arahantship can be attained in an instant. When a monk walks in meditation, he can achieve Arahantship even before his raised foot touches the ground again."
 
Then the Buddha recited the following verse, as translated by Bhikkhu Ānandajoti.
 
Verse 112: One might live for a hundred years, indolent, with less energy,
but a life of one day is better, for one with energy set up and firm.

These are two stories in the Dhammapada that involve the image of a snake.

.
THAM KHẢO / REFERENCE:
-- Dhammapada: Verses and Stories, by Daw Mya Tin, M.A.:
https://www.tipitaka.net/tipitaka/dhp/verseload.php?verse=131 
https://www.tipitaka.net/tipitaka/dhp/verseload.php?verse=112 
-- Dhammapada, translated by Bhikkhu Ānandajoti:
https://suttacentral.net/dhp129-145/en/anandajoti 
https://suttacentral.net/dhp100-115/en/anandajoti 

.... o ....



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
18/07/202309:07:00
People who read Kim Dung's swordplay novels frequently come across the phrase "Let go of the butcher's cleaver and immediately become a Buddha." Đọc tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, người ta thường thấy câu thành ngữ “Buông đao đồ tể, lập tức thành Phật”. Đồ tể là người làm nghề giết mổ, chuyên giết mổ súc vật; trong khi đó, một trong những trọng giới của nhà Phật là giới sát. Người Phật tử đã không được phép hại mạng sống của chúng sanh, lẽ nào người sống bằng nghề giết mổ, cả đời lấy đi mạng sống của biết bao sinh vật, chỉ cần buông đao xuống là đã có thể thành Phật, lại còn thành Phật ngay lập tức?
16/07/202319:43:00
Trong cuộc sống không phải ai cũng có cuộc gặp luôn thuận lợi hay cũng không phải ai cũng gặp hoài phiền não. Phiền não tự tâm sinh ắt tự tâm diệt, vật chất chỉ bổ trợ cho cuộc sống, nó có khi chỉ giúp cho một phần giảm phiền não nhưng không cắt đứt được não phiền. ..../....In life, not everyone has always positive meetings, and not everyone always has problems. Sorrows occur on their own and will fade away on their own, whereas financial assets simply support life, sometimes only helping to diminish afflictions little but not eliminate afflictions entirely.
13/07/202321:45:00
Cuộc sống vốn luôn vận hành, chúng ta thường xuyên chịu nhiều áp lực nặng nề với bao lo toan không hồi kết của kiếp người. Chính vì vậy mà Bùi Giáng đã từng viết “Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc; Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay…”.......Life is continually flowing, often burdening us with various burdens, full of human life's infinite problems. Therefore, poet Bùi Giáng once wrote, "I thought I would come down to earth to play a little bit, but I didn't expect to stay until today."
11/07/202308:14:00
Our ancestors taught that you should learn to eat first, then learn to speak, or that when you enter the house of others, you have to follow their habits. So, when you go to an unfamiliar place, take some valuable time to ask, or keep an eye to pay attention, to emulate what people do, and you will follow. As a result, acting as "the mother of the world" is not advised…../…. Ông bà mình ngày xưa dạy rồi, học ăn xong rồi mới học nói, hay là nhập gia tùy tục. Cho nên khi đi đến chỗ nào, nơi nào lạ lạ thì mình dành chút thời gian quý báu ra để hỏi han, hay tinh mắt hơn là để ý, bắt chước người ta làm kiểu gì thì mình làm theo. Chứ để một mình một kiểu, nói theo kiểu xì tin là “mẹ thiên hạ” thì không có được.
09/07/202316:38:00
Có người cho rằng “đạo nào cũng là đạo”. Câu nói này thoạt nghe qua có vẻ hợp lý và là một ý tưởng hấp dẫn. Nếu hiểu theo một cách đơn giản, trong phạm trù luân lý đạo đức là đạo nào cũng dạy con người làm lành tránh dữ, thì câu này rất hợp lý. Tuy nhiên, chúng ta cần phải suy xét và nhận định lại quan niệm đó qua lăng kính tôn giáo...../......Some say that “all religions are the same.” This statement sounds reasonable at first glance and is a compelling idea. If understood in a simple way, in the ethical category that every religion teaches people to do good and avoid evil, then this saying is very reasonable. However, we need to rethink and re-evaluate that concept through the lens of religion.
08/07/202310:16:00
Tụng Kinh niệm Phật (Tụng là đọc, niệm là nhớ) là miệng đọc tâm nhớ, tâm và miệng hợp nhất, nhất tâm đọc và nhớ lời Kinh và danh hiệu của Phật. / Reciting sutras and remembering the Buddha (Tụng: to recite, to chant, to read; niệm: to remember, to recall, to be mindful of) means that you read and memorize at the same time, that your speech and mind become one, that you are in a state of one-pointedness while reading and remembering the sutras and the Buddha's name.
06/07/202314:33:00
Historically, Buddhism has much to do with poetic language. During his lifetime, the Buddha always encouraged his disciples to use local languages to interpret and spread his teachings. The scriptures also often use rhyming forms for the sole reason of being easy to read and remember. …../…..Về mặt lịch sử, Phật giáo có nhiều tương quan với ngôn ngữ thi ca. Khi còn tại thế, Đức Phật luôn luôn khuyến khích các đệ tử dùng các ngôn ngữ địa phương để diễn dịch, truyền đạt giáo pháp của Ngài. Các bản kinh còn lại cũng hay dùng các thể văn vần, với lý do duy nhất để dể đọc dễ nhớ
05/07/202309:32:00
Mỏi gót phong trần, con người thường tìm đến chốn tùng lâm cô tịch, hút mình trong khói ngút non xa. Họ hướng đến vị chân tu mong được đôi lời chỉ dạy, ngõ hầu làm tư lương cho cuộc sống mới. Bất ngờ, vị sư già nhìn thẳng, nghiêm giọng buông vỏn vẹn một câu “Chớ vọng tưởng!”......../…… People typically go to a tranquil pagoda in the faraway mountains when their feet are fatigued from the dusty and winding path. They seek the advice of a true monk in order to make a living in a new life. Suddenly, the old monk looks straight, sternly saying only one sentence: "Don't be delusional!"
03/07/202313:11:00
Buddhists must meditate when walking, standing, lying down, and sitting, as well as in all of their everyday activities, to enable them clearly see the good and bad in their thoughts, words, and actions, so that they can leave the evil and encourage the good……/…… Người Phật tử cần phải thiền trong đi đứng nằm ngồi, trong sinh hoạt hằng ngày sẽ giúp cho chúng ta nhận biết được rõ ràng những ý nghĩ, lời nói, hành động của mình là thiện hay bất thiện, để ta sửa sai điều xấu ác và biết phát huy điều tốt đẹp.
01/07/202316:50:00
Hầu như người đời ai cũng có lần giận dữ chỉ là sự thường. Thế nhưng nhà Phật cho giận dữ là một trong những trạng thái tâm lý quan trọng gây nên vô số những rắc rối của cuộc đời. / Most people get angry at some point in their life, and that's normal. However, Buddhism says anger is one of the important psychological states that cause countless problems in life.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.