Hôm nay,  

Hoa Lê, Vịt Trời, Trẻ Em và Chiến Tranh

20/03/202600:00:00(Xem: 845)
Cuối tháng 2 Dương Lịch, tôi ghé chơi nhà chị bạn ở cùng một thành phố. Nhà Chị cách nhà tôi 10 phút lái xe. Tới nơi thấy chị đang làm vườn. Chị nói: Hôm qua có nhờ người tới tỉa bớt nhánh, cành trên cây Lê, nhiều cành quá, quả sẽ ra nhiều và nhỏ, rồi rụng đầy vườn, những con quạ sẽ tới vừa mổ ăn, vừa vứt tung tóe đầy sân. Năm nay Chị cho cắt đi một phần hai số cành và chị đang thu những cành cho vào thùng rác.

Tôi đứng nhìn Chị xếp những cành Lê vừa cắt xuống, cho vào thùng rác, những cành đầy những nụ non, nhỏ và xanh như những trái ớt nhỏ. Tôi bỗng chạnh lòng. Tôi cầm lên một cành, rồi lại bỏ xuống, rồi lại cầm lên. Cuối cũng tôi chọn một cành có nhiều nhánh và khá nhiều nụ.

-Cho tôi xin cành này, về cắm xem có ra hoa không?

Chị cười, nhìn tôi với cặp mắt ngờ vực:

-  Cành non và nụ mới nhú thế này làm sao ra hoa được.Nhưng Chị cứ lấy đi, phần còn lại tôi cũng phải bỏ đi chứ giữ làm gì.

Tôi mang cành Lê về, kiếm cái bình to nhất trong nhà, cho nước ấm và cành hoa Lê vào. Cành hoa với những nhánh và nụ chưa kịp nhú chỉ là những đọt lá quấn chặt vào nhau, nâu xì, trông chẳng hấp dẫn tí nào. Mặc kệ, tôi kiếm một chỗ trong góc bếp,vì bếp là nơi tôi ở đó nhiều nhất trong ngày. Đặt lọ hoa vững chãi vào đó, tôi thay nước ấm mỗi ngày. Mỗi ngày tôi nhìn những cái nụ nâu xì không hấp dẫn đó nhú ra một chút. Bốn,năm ngày sau, cái màu trắng muốt bắt đầu xuất hiện chút một, chút một…trong bình minh. Tôi như trúng số (một vé số không bao giờ mua) Sau 1 tuần, căn bếp của tôi sáng chưng, sang trọng với bình hoa Lê trắng.

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa (Kiều)

Hình hoa lê trong bếp
Hình- Hoa Lê Trong Bếp -tmt
  
Cành Lê của tôi chi chít hoa và nở tung, sáng cả một góc bếp. Tôi nghĩ đến những cành Lê khác, cùng cắt xuống ngày hôm đó, không được ai mang về, tất cả phải vào thùng rác, sẽ muc nát… thương quá!

Tôi nghĩ đến những trẻ em trong một đất nước đang có chiến tranh. Có bao nhiêu em bé được nhặt lên, có bao nhiêu em bé bị vùi xác trong những ngôi nhà đổ nát.

Cành cây con bị chặt ra khỏi thân cây mẹ, bị vứt đi, mục nát trong thùng phế thải. Em bé bị vuột khỏi tay cha mẹ, bị thương, bị chết dưới những căn nhà đổ nát hay dưới lằn đạn xuyên qua nào khác gì nhau. Nếu em được cứu đúng lúc, được mang ra khỏi lằn đạn đang nổ, được mang tới một phần đất yên bình, thì em cũng sẽ có cơ hội sống hết đời niên thiếu của mình, em cũng sẽ nở tung từng cánh như hoa Lê đang nở.

Những cành hoa Lê bị chặt xuống từ cây, vứt vào thùng rác, khác gì những em bé đang sống trong vùng đất chiến tranh trên thế giới. Các em cũng bị vuột khỏi tay mẹ cha, bị thương tích dưới những mảnh bom, viên đạn và chết như những bông hoa Lê chưa kịp nở.


Chiến tranh liên tục có mặt trên trái đất. Không nơi này thì nơi khác. Con người hình như lúc nào cũng muốn làm tổn thương nhau. Những con kình ngư lúc nào cũng muốn nuốt chửng những con cá bé hơn mình. Con người tìm ra đủ mọi cách để chứng minh: Đi cướp nước khác là hợp tình, hợp lý….Và điều đáng trách hơn cả là kẻ mạnh hay nêu lên vài lý do nhân đạo trước khi đi chiếm đoạt đất đai tài sản của kẻ yếu.

Mỗi khi có chiến tranh sẩy ra: Trẻ em là những phần tử đáng thương nhất. Chúng không biết tự vệ, chúng là những cành hoa Lê bị cắt xuống và vứt vào thùng rác.
 
-       Theo cơ quan Y Tế ở Gaza, tính đến tháng 7/2025 có ít nhất 18,457 trẻ em thiệt mạng sau 2 năm chiến tranh (Không chỉ bom đạn mà còn đói, khát, bệnh không được chữa trị)

Những Con Vịt Hoang Dã

Vào một sáng chủ nhật cuối Xuân, tôi lái xe đi nhà Thờ, khi xe tới gần nhà Thờ thì bỗng dưng tôi phải thắng lại vì tất cả xe trước, sau, bên phải bên trái cùng dừng lại ở giữa đường. Tôi ngó đầu ra nhìn tưởng có tai nạn hay trục trặc hệ thống đèn giao thông, nhưng không phải…chỉ là một con vịt Mẹ, dắt đàn vịt con tám đứa băng qua đường. Mẹ vịt đi rất chậm, thỉnh thoảng ngưng lại, quay đầu nhìn đàn con. Đám con ríu rít theo sau, đôi khi, một con rẽ đàn chạy khỏi hàng một lúc, rồi lại dáo dác quay vào. Tất cả xe hơi lớn nhỏ bốn bên đều ngưng lại, có người quay kính thò đầu ra, thưởng thức bức tranh vịt di động, có người mở hẳn cửa xe bước ra với cái phôn để chụp hình. Không ai nóng ruột lách lối để đi, không ai bấm còi đuổi vịt. Họ hân hoan tận hưởng cái niềm vui nhìn đàn vịt hoang dã băng qua đường, không biết xuất phát từ đâu, nhưng mẹ Vịt đang đưa đàn con qua một dòng xe cộ vào một công viên bên ngoài thành phố. Mẹ đi chặm rãi, tư tin, thỉnh thoảng kêu lên một tiếng nhỏ, như nhắc các con vào đàn. Mẹ vịt chắc biết mình đang cư trú trong một vùng đất an bình, không có ai chặn lại bắt con mình, làm thịt.

Đoàn xe đứng lại cũng tới 15 phút, không thấy ai xuống xe bắt một con về chơi hay xua đuổi đoàn vịt đi cho nhanh để hết kẹt giao thông.

Những con vịt này không biết từ đâu tới, chúng có thể là những con vịt của một bà mẹ Vịt Thiên Di, chúng sẽ lớn lên trong những bãi cỏ công cộng, cạnh bụi lau hay gần một con rạch, con suối nào đó. Chúng có thể sẽ bị một con súc vật nào lớn hơn đàn áp chúng, nhưng chắc chắn chúng không bị con người dí súng vào xua đuổi, như con người đang đối xử với nhau.

Đôi khi làm một con vịt trời còn may mắn hơn một con người.Vì con người phải rời bỏ quê hương, tha phuơng cầu thực thì muôn vàn thống khổ.
 
Trần Mộng Tú
3/11/2026

Vào ngày 28/02/2026, Mỹ và Israel đồng loạt tấn công Iran, khởi động cuộc chiến tranh chống lại quốc gia Hồi Giáo vốn là kẻ thù nguy hiểm nhất của Israel trong khu vực. Ngay từ ngày đầu cuộc chiến, tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nhiều lần tuyên bố chiến thắng; kêu gọi đồng minh hỗ trợ không thành rồi chuyển sang sỉ nhục; đe dọa xóa sổ nền văn minh Iran… Tính đến ngày 10/4, Aljazeera tổng kết có khoảng trên 2,000 người Iran, 26 người Isarel, 13 người Mỹ, hơn 1,800 người Lebanon thiệt mạng. NBC ước tính Mỹ đã chi từ 28 đến 45 tỉ đô la cho cuộc chiến. Vào ngày 17 tháng 3 năm 2026, Joe Kent, Giám đốc Trung tâm Chống khủng bố Quốc gia của Mỹ đã tuyên bố từ chức để phản đối cuộc chiến. Theo ông, không có mối đe dọa nào trực tiếp từ Iran; Mỹ gây chiến chỉ là vì Israel.
Trong đời sống xã hội Việt Nam hiện nay, không khó để nhận ra những khác biệt rõ nét trong cách giao tiếp giữa người miền Bắc và người miền Nam. Những khác biệt ấy hiện rõ từ cách xưng hô, cách tranh luận, cho đến cả cách xin lỗi hay từ chối. Một ví dụ điển hình mà chúng ta thường thấy là cách xưng hô mang tính “đè đầu cưỡi cổ” như “Bố mày”. Câu nói này khá phổ biến với một bộ phận người miền Bắc, nhưng lại hoàn toàn xa lạ, thậm chí gây sốc trong giao tiếp của người miền Nam.
Ngày nay, ai cũng xem chuyện ăn uống điều độ và vận động thân thể là điều thiết yếu cho sức khỏe. Nhưng cách nghĩ ấy không phải tự nhiên mà có. Nó chỉ thật sự hình thành trong một quãng thời gian khá ngắn vào giữa thế kỷ trước. Năm 1955, Tổng thống Dwight Eisenhower bị nhồi máu cơ tim sau một buổi chơi golf tại Denver. Tin ấy làm cả nước chấn động. Ông mới 64 tuổi, lại là biểu tượng cho sức mạnh và sinh lực của nước Mỹ. Tổng y sĩ trưởng Hoa Kỳ lúc đó nói rằng nghe tin này chẳng khác nào nghe tin Trân Châu Cảng bị oanh tạc.
Ngôn ngữ, chữ viết là một trong những phát minh quan trọng vào bậc nhất của nhân loại. Ngôn ngữ phát triển như một kết quả tất yếu của sự tiến hóa văn hóa xã hội. Mỗi ngôn ngữ phản ánh lịch sử, môi trường và nhu cầu giao tiếp của cộng đồng sử dụng nó. Còn chữ viết giúp lưu trữ tri thức, lịch sử, văn hóa. Chữ viết dẫn đến sự ra đời của văn chương, thi ca, một kho báu vô giá của loài người. Thế nhưng, không phải lúc nào ngôn ngữ cũng thành công trong nhiệm vụ truyền tải thông điệp. Có những trường hợp, ngôn ngữ trở nên bất lực.
Trong nhiều năm sau Brexit, khi Âu Châu bàn đến việc tìm một trung tâm tài chính thay thế London, Stockholm hầu như không được nhắc đến. Frankfurt – nơi đặt Ngân hàng Trung ương Âu Châu – được xem là ứng viên tự nhiên. Paris với hệ thống ngân hàng thương mại quy mô lớn cũng được đánh giá cao. Amsterdam, với truyền thống giao dịch cổ phần từ thế kỷ XVII, được nhắc lại như một điểm tựa lịch sử.
Los Angeles vốn đã quen với chuyện xe tự lái, kịch bản Hollywood và những điều “không tưởng”. Nhưng cuối tuần qua, một “nhân vật” mới đã ghi tên mình vào danh sách những màn rượt đuổi kỳ lạ nhất thành phố: một con robot giao đồ ăn. Sự việc xảy ra tại khu East Hollywood, thuộc Los Angeles, khi cô Kaiya Reel nghe thấy những tiếng động lạ trước sân nhà. Bước ra kiểm tra, cô bắt gặp một robot giao hàng màu hồng của công ty Coco đang… mắc kẹt giữa vườn hoa của mình. Theo lời kể với đài KTLA, cô Reel cho biết bánh xe của robot đã quấn chặt vào hàng rào nhỏ trước sân. Trong lúc cố “thoát thân”, nó nhổ bật gốc nhiều luống hoa, kéo theo cả mảnh hàng rào, rồi… tăng tốc bỏ chạy.
Một thế kỷ trước, giữa Thế chiến thứ nhất, chính phủ liên bang từng trực tiếp xây những khu nhà ở đàng hoàng cho công nhân – có đường sá, công viên, trường học – rồi cho thuê, bán trả góp mà không kèm bất cứ điều kiện tố giác nào. Hôm nay, khi Bộ Nội An nói đến “nhà ở vừa túi tiền” nhưng gắn nó với yêu cầu chỉ điểm di dân chưa đủ giấy tờ, người ta khó tránh cảm giác lạnh xương sống: từ chỗ lo chỗ ăn ở cho người lao động, thành chuyện dùng mái nhà làm mồi nhử, đổi lấy việc người dân phải nhìn hàng xóm bằng con mắt “nằm vùng”.
Mỗi năm, hơn 6 triệu người Mỹ vẫn nhận tiền hoàn thuế bằng chi phiếu gửi qua bưu điện; với nhiều gia đình, đây là khoản tiền quan trọng để đi chợ, trả tiền nhà, điện nước. Năm nay, không ít người có thể ngạc nhiên khi chờ hoài mà chi phiếu không đến, vì loại chi phiếu hoàn thuế quen thuộc đang trên đường bị xóa sổ. Lý do là sắc lệnh 14247 do Tổng thống Donald Trump ký năm 2025, yêu cầu Bộ Ngân khố chấm dứt gởi chi phiếu giấy cho các khoản hoàn thuế, chuyển sang trả bằng chuyển khoản điện tử. Chủ trương này được giới tài chánh tán thành: tổ chức Nacha ước tính ngân sách liên bang có thể tiết kiệm khoảng 68 triệu đôla mỗi năm; Hiệp hội Ngân hàng Hoa Kỳ cho rằng người dân sẽ bớt lệ thuộc tiệm đổi chi phiếu, giảm phí; đồng thời, mất cắp thư và gian lận chi phiếu cũng giảm.
Vào ngày 13/1/2025, trong bài phát biểu trước Detroit Economy Club, tổng thống Trump tuyên bố lạm phát đã dừng lại, giá cả đã giảm. Nhưng Báo cáo Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) công bố cùng ngày cho thấy giá tiêu dùng trung bình trong tháng 12 năm 2025 cao hơn 2.7% so với một năm trước đó, và cao hơn 0.3% so với tháng 11. Trong những ngày qua, tổng thống Mỹ nhiều lần khẳng định muốn chiếm Greenland; Tòa Bạch Ốc xác nhận rằng tất cả các phương án đều đang được xem xét, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực. Trump lập luận rằng Nga và Tàu sớm muộn sẽ làm, và Mỹ không muốn điều này xảy ra. Viện cớ an ninh quốc gia, Hoa Kỳ sẵn sàng xâm lăng lãnh thổ của một đồng minh trước khi kẻ thù có thể làm.
Lịch sử một đời người quá ngắn nên nhấn mạnh sự hiếm hoi của một sự việc bằng câu “Tôi chưa bao giờ thấy..” hình như không có tác dụng bao nhiêu. Nhưng cũng phải bắt đầu bằng câu này: Tôi chưa bao giờ thấy lo âu khi qua nước Mỹ— cho đến năm 2025, khi nước Mỹ bước vào ‘kỷ nguyên’ mới. Nói tới lịch sử, mặc nhiên nói đến sự thay đổi. Ngay cả vũ trụ không người (‘người’ ngoài hành tinh không kể) còn thay đổi, huống chi những nơi con người có mặt. Con người với thất tình lục dục, với bản ngã, với ước mơ, với hy vọng. Những tính cách rất người đó mặc nhiên dẫn đến thay đổi — thay đổi để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, cho cá nhân, cho đất nước, cho nhân loại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.