Hôm nay,  

Lá Thư Mùa Xuân

11/03/200800:00:00(Xem: 8586)

Thương binh VNCH

Chỉ còn hai tuần nữa là bước sang Xuân,  sẽ có nắng ấm và gió nhẹ, mầm sống vươn lên, cây đâm chồi nẩy lộc, đơm nụ, kết hoa…đối với chúng ta, những người đang được may mắn sống bình yên, sung túc ở hải ngoại, nói đến mùa Xuân là nói đến  hy vọng. Còn đối  với những thương phế binh tàn phế, nghèo khổ ở quê nhà, họ hy vọng gì khi mùa Xuân đến" Cò lẽ niềm hy vọng của họ trông cậy rất nhiều vào lòng hão tâm của chúng ta.
Tôi, trước năm 1975 là một Nữ Trợ tá Xã Hội ở Tổng Y Viện Cộng Hòa, rất quen thuộc với không khí nặc mùi thuốc men và ê-te ở bệnh viện cùng  tâm tình thật bi đát, đau thương của những thương phế binh, bổng một sớm một chiều trở thành người tàn phế. Khó có thể tưởng tượng được nỗi đau của một phế binh bị thương nặng trên giường bệnh cùng nỗi khổ của họ đối diện với tương lai đen tối.
Những năm tháng đầu ở Mỹ tôi cũng vất vả để xây dựng tương lai như bao nhiêu người khác,  không có thì giờ nghĩ nhiều về những thương phế binh còn ở quê nhà sau 1975, mãi hơn mười năm sau, khi có liên lạc giữa Mỹ và CSVN tôi về quê thăm cha mẹ mới chứng kiến nhiều cảnh quá thương tâm.
Tại bến xe lục tỉnh, dưới cái nắng gay gắt mùa Hè, bụi bậm, khói xe mịt mù, tôi thấy một người ăn xin bị cụt hai chân, ngồi trên một miếng gỗ vuông nhỏ, phía dưới có bốn bánh xe. Anh chống hai tay  xuống đất đẩy cái thân tàn phe^' nặng nề lê lết ở bến xe để xin ăn. Thấy anh mặc áo rằn ri như lính trận trước đây, tôi tò mò hỏi thăm:
- Sao anh bị tàn tật nhiều vậy"
Anh lạnh lùng trả lời :
- Bị thương trong trận…trước đơn vị của tôi là…chỉ huy trưởng của tôi là Thiếu Tá…hiện ổng đang ở Texas…
Anh trả lời một hơi, cho tôi cái cảm tưởng anh còn nhớ rất rõ những ngày tháng cũ, đơn vị, bạn bè, đời lính dọc ngang thuở nào…Anh gầy ốm, nét mặt phong trần, chai đá, thấm đẫm mồ hôi. Tôi chưa kịp hỏi gì thêm thì xe chạy, Tôi phải lên xe đi. Anh ngồi thấp dưới đất, từng đợt khói đen từ bô xe thổi tạt vào mặt anh, bụi bậm và nắng cháy da…Tôi ứa nước mắt, quả thật không bút mực nào có thể  tả cho hết nỗi khốn khổ cùng  cực của người  phế binh này, khổ vật chất lẫn tinh thần. Thật tội nghiệp.
Trên xe đầu óc tôi miên man nghĩ về sự đọa đày của kiếp người, sự bất công của tạo hóa, của người Mỹ ! Sao chính phủ Mỹ có chương trình HO đem cả gia đình những người bị tù năm năm, bảy năm được qua Mỹ sinh sống, còn những thương phế binh bị tàn phế, không thể tự làm ăn sinh sống được thì bị bỏ rơi hoàn toàn, không có một chương trình trợ giúp nào"
Cũng trong chuyến về VN này, một lần khác trong quán ăn, tôi thấy một người cụt chân, chống nạng bán vé số. Anh đội nón vãi rằn ri như lính chiến hồi trước nên tôi để ý theo  dõi. Anh tới từng bàn  mời  thực khách mua vé số,  bị rún rẩy, bị xua đuổi  không khác gì người ăn xin. Hỏi thăm thì tôi được biết anh là phế  binh của QLVNCH.
Trong ngày thương phế binh của CS, các bà trong Hội Phụ Nữ phường, khóm tổ chức hướng dẫn các em học sinh đem quà tặng các phế binh của họ. Các phế binh của CS được mời lên TV, báo chí phỏng vần để vinh danh, ghi ơn chiến công của họ, còn phế binh của VNCH chịu đựng cuộc sống đầy tũi nhục, đọa đày ngay trên quê hương mà họ đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ,  thật nhiều mỉa mai, cay đắng.
Tôi trở về Mỹ với hình ảnh những người thương phế binh này, không biết ở hải ngoại có được bao nhiêu người còn bận tâm, thiết tha nghĩ đến thân phận của những thương phế binh bị bỏ rơi ở quê nhà"  Hình ảnh những thương phế binh này đã thôi thúc tôi phải làm một cái gì đó để giúp đỡ, để chia sẻ,  xoa dịu phần nào nỗi khốn khổ, bất hạnh mà các anh em đang gánh chịu bao nhiều lâu nay. Sự giúp dỡ của chúng ta phải coi là một  bỗn phận, đây không thể coi là sự làm ơn, làm phước như trong những công tác từ thiện khác. 
Tôi ôm  ấp một ước mơ, một hoài bão, sẽ cùng những người có thiện tâm  thành lập Hội Bạn Thương Binh quy mô, hoạt động dài hạng, có giấy tờ hợp pháp để hoạt động mạnh như một Hội Disability Veterans  của Mỹ và hội viên của Hội Bạn Thương Phế Binh này  sẽ là những cựu quân nhân QLVNCH nhiều nơi trên thế giới. Tôi sẽ theo cách gây quỹ như  hội từ thiện Mỹ, nghĩa là  lập một danh sách các hội viên, mỗi ba tháng hay sáu tháng sẽ gởi  nhiều hình ảnh cũng như thư tâm tình của các TPB  đến hội viên để hâm nóng tình người trong lòng  ân nhân. Tôi nghĩ với cách gây quỹ này Hội sẽ liên lạc được nhiều  ân nhân trên thế giới, sẽ được tiền đều đặng hơn những dạ tiệc gây quỹ  “Cây Mùa Xuân TPB”, được tổ chức xuân thu nhị kỳ.

Trong thư gởi ân nhân Hội cũng đăng hình ảnh thương tâm của những TPB tàn tật nhiều với lời  kêu gọi những ân nhân có khả năng tài chính, bảo trợ thẳng, chia cơm, xẻ áo trực tiếp cho một TPB ở quê nhà.
Với tình “huynh đệ chi binh” thực tế, mỗi năm một hội viên chỉ cần hy sinh một cây thuốc lá, một tô phở hay một bữa nhậu… thì chúng ta có thể chia sẻ mùa Xuân tuyệt vời của chúng ta ở hải ngoại  cho những anh em phế binh đã mấy mươi năm rồi không có một ngày Xuân. Nếu được tổ chức chu đáo và được phổ biến rộng rãi trên báo chí, TV, radio, tôi tin sẽ có rất nhiều đồng hương hưởng ứng, tiếp tay với hội trong cộng tác đền đáp công ơn chiến sĩ này.
Vấn đề đặt ra là Hội  phải do người có uy tín điều hành để đồng hương tin tưởng mà hăng hái đóng góp.Tôi mời được Cựu Đại tá Lê tấn Bữu,  Hội Trưởng Hội Yểm Trợ Trẻ Em, lập Hội Bạn Thương Phế Binh.  Ông có một danh sách ân nhân, bằng cách gởi thư thẳng, mỗi sáu tháng  Hội Yểm Trợ Trẻ Em thu được trên sáu ngàn mỹ kim. Ông Bữu đồng ý cùng tôi  lập hội giúp TPB/VNCH. Tôi hý hửng đem chương trình lập Hội Bạn Thương Phế Binh nói  cho một hai người trong Khối Thuơng Phế Binh và Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH/Hoa Thịnh Đốn nghe, không ai hỗ trợ tôi trong việc lập hội  này vì nhiều lý do. 
Tôi đành bỏ ý định lập Hội Bạn Thương Phế Binh và Cựu Đại Tá Lê tấn Bữu đã trao danh sách ân nhân cho Cựu Trung Tá Hoa Kỳ Lazar để tiếp tục gây quỹ bằng “direct mail”, giúp Hội Yềm Trợ Trẻ Em. Từ đó đến nay khá lâu, tôi dành thì giờ viết báo hơn giúp TPB.
 Mùa Xuân năm nay tôi viết một vài bài về mùa Xuân, đưa lên net. Có một người ở Pháp gởi thư xin tôi cho họ được phép đăng hai bài “Mùa Xuân Nói Chuyện Hoa Mai” và “Mùa Xuân Bất Tận Trong Ta” lên Đặc San của ông. Tôi đồng ý, sau đó ông  gởi cho tôi hai cuốn Đặc San Xuân “Nạng Gỗ”, thì ra đây là đặc san của Hội Bạn Thương Phế Binh VNCH có trụ sở ở Pháp, đã hoạt động mười tám năm. Trong đặc san này có nhiều hình ảnh thương phế binh và nhiều thư cảm ơn,  tâm tình của TPB gởi đến các ân nhân…và trong đặc san này cũng có tin có người  bão trợ thẳng cho những thương  phế binh tàn tật nhiều, nghĩa là tổ chức này đã làm những gì tôi mơ ước trước đây mà chưa thực hiện được.
Theo đặc san "Nạng Gỗ” thì Chủ Tịch Hội Bạn Thương Binh VNCH là Ông Nguyễn Quang Hạnh, hội đã  hoạt động 18 năm, có văn phòng chính đặt ở Pháp, và hai  văn phòng đại diện ở Hoa Kỳ:
 Ông Hồ Ngọc Ẩn 328 Belmont BLVD, Kansas City MO 64123
 Ông Hứa Ngọc Yến 9063 Twobays Rd.,  Lorton VA, 22079.
Ông Hạnh hy vọng tôi là một thành viên quý báu, sẽ giúp thông tin rộng rãi hoạt động của Hội đến đồng hương xa gần.
“Dẫu xây chín bậc phù đồ
Không bằng làm phước cứu cho một người”
Một con chim én không thể đem lại một mùa Xuân, nhưng nhiều con chim én có thể!
Không phải chỉ có Thượng đế mới có khả năng ban phát sự nhiệm mầu, cứu độ chúng sinh, mà chính chúng ta, với trái tim từ bi, nhân ái, chính chúng ta cũng có thể  thay đổi được đời sống của một con người. Tình thương thật nhiệm mầu, nó xuất phát từ trái tim của chúng ta ở đây, hôm nay, với cái ngân phiếu nhỏ, tình thương sẽ được thể hiện bằng những hạt cơm nhân ái, nuôi dưỡng và đem lại niềm tin cho nhiều anh em  bất hạnh bên kia bờ Thái Bình Dương .
“Lá lành đùm lá rách”, “Miếng khi đói bằng gói khi no”, những câu ca dao này tuy đơn giản nhưng nó hàm xúc một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Tiền ở Mỹ rất lớn khi đổi ra tiền VN, một đóng góp nhỏ nào của chúng ta ở đây cũng có một giá trị vật chất rất lớn ở VN . Dù ít, dù nhiều gì số tiền đồng hương giúp đỡ  cũng đem lại nguồn hạnh phúc lớn lao, ước mong có nhiều người cùng nối vòng tay nhân ái, đem yêu thương trang trải về thương phế binh ở quê nhà.
Nếu đồng hương muốn biết thêm về Hội Bạn Thương Binh ở Pháp cũng như   đóng góp để chia sẻ niềm vui Xuân hạnh phúc của mình đến các TPB  nghèo khổ ở VN thì xin liên lạc với Ông Hạnh ở Pháp:
 Ông Nguyễn Quang Hạnh.
9 Allée Delacroix – 95500 Gonesse (France).
Điện thoại & Điện Thư (33) 1 34 53 94 78
 [email protected]
Hay gởi ngân phiếu về Khối Thương Phế Binh Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH/HTĐ .
Khối Thương Phế Binh/LHCCSVNCH
PO Box 5055
Springfield, VA 22150 USA

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.