Hôm nay,  

Bôxit, Hay Vận Mệnh Đất Nước?

18/05/200900:00:00(Xem: 10750)

BÔXIT, HAY VẬN MỆNH ĐẤT NƯỚC" Viết tặng các vị đại biểu dự kỳ họp Quốc hội tháng 5 năm 2009

NguyễnThanhGiang                                                                                                                                                                           
Những người tự giác quan tâm đến việc nước đã có những phút hồ hởi, thở phào nhẹ nhõm khi được đọc những dòng này trong “Thông báo Kết luận số 245- TB/TW, ngày 24/4/2009 của Bộ Chính trị về Quy hoạch phân vùng thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng bauxite giai đoạn 2007-2015, có xét đến năm 2025 ”:
- “Phát triển ngành công nghiệp khai thác bauxite, chế biến alumin, nhôm phải bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước; có bước đi thích hợp, từ nhỏ đến lớn, vừa làm vừa rút kinh nghiệm, bảo đảm hiệu quả kinh tế-xã hội, bảo vệ môi trường sinh thái, an ninh, quốc phòng ”.
- “ Tây Nguyên là khu vực nhạy cảm, cần đặc biệt quan tâm đến vấn đề an ninh, quốc phòng cho cả trước mắt và lâu dài, đến môi trường tự nhiên và môi trường văn hóa”.
- “ Tiếp thu các ý kiến đúng đắn của các đồng chí nguyên lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, các nhà khoa học, Ban cán sự đảng Chính phủ chỉ đạo rà soát, điều chỉnh quy hoạch cho phù hợp với yêu cầu phát triển kinh tế-xã hội của cả nước và khu vực Tây Nguyên trong từng thời kỳ; gắn với phát triển kết cấu hạ tầng, bảo đảm an sinh xã hội, phù hợp với nhu cầu thị trường trong nước và quốc tế để đạt hiệu quả  toàn diện” .                                                                                                 
 - “ Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường thì mới tiếp tục triển khai thực hiện”.                    
- “ Việc lựa chọn công nghệ là một nội dung quan trọng; yêu cầu là phải sử dụng thiết bị và công nghệ hiện đại trên thế giới ”.                                                                       
- “ Chưa chủ trương bán cổ phần cho tổ chức và cá nhân nước ngoài; sử dụng lao động trong nước. ”                                                                                                                                     
- “ Ban cán sự đảng Chính phủ chuẩn bị báo cáo vấn đề này với Ban Chấp hành Trung ương trong kỳ họp giữa năm 2009 và chỉ đạo việc chuẩn bị báo cáo Quốc hội trong phần báo cáo về kinh tế - xã hội năm 2009 ”.
Giáo sư Nguyễn Ngọc Trân dù phê phán một cách rất rụt rè: “Như nhiều người, tôi cũng đã mong đợi Kết luận của Bộ Chính trị được đưa ra sớm hơn, bởi một lẽ dĩ nhiên, ra sớm hơn sẽ tốt hơn ”, nhưng cũng đã hoan nghênh: “Nhưng điều chính yếu là các ý kiến phản biện đã được lắng nghe và nhờ vậy đã có những điều chỉnh quan trọng”.
Vậy mà, phút hồ hởi vui tin này tuồng như chỉ rất ngắn ngủi và đã qua đi khi chỉ vài ngày sau đó, trên hệ thống truyền thông, báo chí của Đảng, thấy xuất hiện nhiều bài viết, nhiều bản báo cáo, nhiều thuyết trình … hoá giải hầu hết các huấn thị trên kia.
Hóa ra, người ta bảo rằng họ đã am tường từ trước, đã làm đúng đắn từ trước tất cả rồi, Bộ Chính trị không nắm được gì nên cứ “ Khổ lắm, biết rồi, nói mãi ! ”.
Song, thực tế thì sao "                                                                                                                                   
Thứ trưởng Bộ Công Thương Lê Dương Quang nói: “ Trong lĩnh vực sản xuất alumina - nguyên liệu luyện nhôm thì tất cả các nhà sản xuất lớn trên thế giới đều áp dụng công nghệ Bayer, đã được khẳng định qua gần 100 năm nay. Hiện nay, Mỹ, Úc, Pháp đều áp dụng công nghệ này. Ý kiến cho rằng công nghệ lựa chọn đưa vào Nhân Cơ và Tân Rai không phải công nghệ gốc, công nghệ nguồn là không xác đáng. Chưa kể, suốt bao nhiêu năm qua, công nghệ này đã được cải tiến, nâng cấp, được hoàn thiện hơn. Cả 2 dự án Nhân Cơ và Tân Rai đều lựa chọn công nghệ Bayer hòa tách bauxite ở nhiệt độ 145 độ C – áp suất 5 atm cho hiệu suất hòa tách đạt 85,5% và hiệu suất thu hồi alumina toàn bộ đạt 83,6%.”
- Tiến sỹ Nguyễn Thanh Sơn nói: “ Nhìn chung, bôxit của Tây Nguyên thuộc loại “phong hóa”, khác bôxit thuộc loại “sa khoáng” về nguồn ngốc địa chất. Như vậy, công nghệ và kinh nghiệm của nhà thầu về bôxit sa khoáng khác với công nghệ và kinh nghiệm về bôxit phong hóa. Chất lượng quặng bôxit: có ảnh hưởng rất quyết định đến tính khả thi về mặt kinh tế cũng như tính cạnh tranh của công nghệ được lựa chọn. Nhìn chung, công nghệ Bayer được áp dụng cho loại bôxit có chất lượng cao, có hàm lượng SiO2 thấp. …Theo đánh giá chung, chất lượng bôxit của VN thuộc loại thấp, So với bôxit của các nước trên thế giới, bôxit của Tây Nguyên thuộc loại chất lượng thấp nhất, đòi hỏi phải có thêm công đoạn tuyển rửa quặng nguyên khai để tăng modun silic, vì vậy tính cạnh tranh khi sử dụng công nghệ Bayer cũng là thấp.”
* Những người được hưởng lợi lớn từ Dự án Khai thác Bôxit Tây Nguyên ở Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (TKV) nói: “ Hiện nay công ty chúng tôi đã tận thu được hơn 1,3 triệu tấn quặng bôxit. Tùy theo khu vực, có những nơi quặng nằm lộ thiên, có những nơi quặng nằm dưới lớp đất dày 0,5-3m. Chúng tôi dùng xe máy bốc hết lớp đất trên mặt đi, sau khi khai thác hết quặng bên dưới sẽ trả lại lớp đất về chỗ cũ và đảm bảo đất sẽ tốt hơn khi chưa khai thác quặng.
- Nhưng thực tế thì: tại Bảo Lộc ( Lâm Đồng ) có một mỏ bôxit nhỏ đã được khai thác hàng chục năm nay. Diện tích bị đào bới lên tới 36ha nhưng sau khi khai thác, chỉ 2ha trong số được hoàn thổ. Đất hoàn thổ ở đây cũng chỉ thấy trồng bạch đàn và keo, song ngay cả hai loại cây này cũng phát triển kém.
* Thông báo Kết luận số 245- TB/TW, ngày 24/4/2009 của BCT nêu: “Phát triển ngành công nghiệp khai thác bauxite, chế biến alumin, nhôm phải bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước; có bước đi thích hợp. ”
- Một Hội thảo khoa học nghiêm túc do GS. NGND Nguyễn Văn Chiển, Nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam, Chủ nhiệm chương trình Tây Nguyên I chủ trì, có sự tham gia của một số nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà kinh tế có uy tín như: Nhà văn Nguyên Ngọc ; GS.TSKH Đặng Trung Thuận, Chủ tịch Hội Địa hóa Việt Nam ; GS.TS Trần Nghi, Chủ tịch Hội trầm tích, tổng Hội Địa chất VN ; GS.TS Phạm Duy Hiển, Nguyên Viện trưởng Viện Hạt nhân Đà Lạt ; PGS.TS Khổng Diễn, Nguyên Viện trưởng Viện Dân tộc học ; PGS.TS Hà Huy Thành, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Môi trường và Phát triển bền vững, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam ; PGS.TS Trần Đình Thiên, Quyền Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam... đã khẳng định: “ Việt Nam không nên quá vội vã trong việc khai thác Bauxit và xây dựng các nhà máy sản xuất Alumin để xuất khẩu, bởi giá trị của Alumin chỉ bằng 12%  giá trị của Nhôm kim loại. Bauxit là tài nguyên không tái tạo, khi khai thác và sử dụng thì nó sẽ vĩnh viễn mất đi vì thế chúng ta không nên vội vàng lãng phí tài nguyên mà hãy để dành Bauxit đến khi có điều kiện (điện năng, công nghệ…) để sản xuất thành các sản phẩm có giá trị cao như nhôm và các sản phẩm nhôm. Bài học kinh nghiệm từ ngành than cho thấy sau bao nhiêu năm khai thác và xuất khẩu, đến nay Việt Nam đã phải tính đến việc nhập khẩu 3,5 triệu tấn than / năm từ Indonesia ”.
Lại nữa, vì biết rằng quá trình oxy hóa của nhôm kim loại sẽ giải phóng một lượng nhiệt cực lớn, các nhà khoa học coi nhôm kim loại là vật tích năng lượng tiềm ẩn vô giá. Công nghệ nano nhôm đang được tích cực nghiên cứu triển khai. Bột nano nhôm được xếp đầu bảng về năng lực phản ứng và hiệu quả tích năng lượng cao. Chỉ vài ba thập kỷ nữa, khi công nghệ nano nhôm phát triển mạnh thì chính bôxit Tây Nguyên sẽ là nguồn năng lượng dự trữ khổng lồ cứu vãn tình hình đói năng lượng cho nước ta khi dầu mỏ, than … đều sẽ cạn kiệt.
Cho nên, muốn “ bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước ” thì chưa nên xúc tiến đề án khai thác bôxit Tây Nguyên một cách ồ ạt như đang bắt đầu triển khai..
Tinh thần “ Dân biết, dân bàn ” dấy lên mạnh mẽ như vừa qua, đã đóng góp cho các nhà lãnh đạo những ý kiến hết sức xác đáng với đầy trí tuệ và tâm huyết nhẽ ra phải được những người lãnh đạo cao nhất chân thành cảm ơn và nhiệt liệt biểu dương.
Trớ trêu sao, người ta lại chỉ thị mở chiến dịch phản kích họ một cách rất tàn nhẫn!
- Báo Nhân Dân, số ra ngày 26-4-2009 đăng: “ Cần cảnh giác và có thái độ rõ ràng, kiên quyết với những mưu toan chính trị hóa vấn đề của các thế lực thù địch, thiếu thiện chí, muốn chia rẽ nội bộ chúng ta; xuyên tạc sự thật, lợi dụng những tình cảm thiêng liêng trong trái tim, khối óc mỗi người để kích động hòng thực hiện những mưu đồ xấu xa của họ ”.
- Tờ Tuần Việt Nam đăng: “ Chúng ta không thể đồng tình và cần cảnh giác với lối phản biện có tính chất chia rẽ xã hội, thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí nhằm thỏa mãn những toan tính vụ lợi cá nhân, vì xét cho đến cùng đó chỉ là lối phản biện “té nước theo mưa“ rất vô trách nhiệm và không có hiệu quả.”
- Báo cáo của Bộ Công Thương viết: “Cả ba nội dung trong kiến nghị (do giáo sư Nguyễn Huệ Chi, GSTS Nguyễn Thế Hùng, nhà giáo Phạm Toàn khởi xướng, đã thu thập được trên hai vạn chũ ký ) đều không có cơ sở và không đúng tình hình thực tế. Hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”. “Điều đáng buồn là các nhà khoa học, do thiếu thông tin, lại ký vào một bản kiến nghị sai trái như vậy.”
- Thứ trưởng Lê Dương Quang quy chụp các người phản biện là: “Rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng ”.
Không kể các nhà báo có thể là được thuê viết, phát biểu của ông Lê Dương Quang phải được đánh giá là hàm hồ và hỗn xược. Chẳng nhẽ bao nhiêu tên tuổi như: đặc đẳng công thần Võ Nguyên Giáp; những trí thức lão trượng như Nguyên Ngọc, Nguyễn văn Chiển, Hoàng Tụy, Trần Văn Khê, Nguyễn Trung …; những lão tướng cách mạng như Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sỹ Nguyên …; những nhà khoa hoc trứ danh như Nguyễn Thanh Sơn, Phan Đình Diệu, Chu Hảo, Lê Văn Cương, Hà Sỹ Phu, Nguyễn Quang A, Lê Đăng Doanh …; những nhà văn, nhà báo nổi tiếng như Dương Tường, Bùi Minh Quốc, Trần Văn Thủy, Hoàng Hưng, Phạm Đình Trọng, Lê Phú Khải …; những trí thức giầu lòng yêu nước đang ở nước ngoài như Ngô Bảo Châu, Ngô Vĩnh Long, Trần Văn Thọ, Trịnh Xuân Thuận, Vũ Quang Việt …..cùng hàng trăm, hàng vạn người đã đứng tên trong các bản Kiến nghị đề ngày 3 tháng 3 năm 2009 và Kiến nghị đề ngày 17 tháng 4 năm 2009 không đủ làm cho ông thứ trưởng hậu sinh này dù không còn đức khiêm tốn vẫn cần phải biết nghiêm túc lắng nghe và thận trọng trước khi nói sao " ! 
Cũng thật đáng tiếc là ngay cả giáo sư Nguyễn Ngọc Trân dù biết thừa nhận “ những ý kiến lạc lõng này chỉ càng làm sáng hơn các phản biện xây dựng và khách quan ” vẫn nói như để trả ơn những ai đã cơ cấu mình vào làm đại biểu Quốc hội: “ trong thời gian qua, bên cạnh những ý kiến phản biện tâm huyết và khoa học của các giới, đã có những phát biểu mang tính xuyên tạc của một số người muốn lợi dụng vấn đề bô-xít để kích động, chia rẽ dân     tộc ”!.( Có thể đúng như giáo sư nói: “ đã có những phát biểu mang tính xuyên tạc của một số người muốn lợi dụng vấn đề bô-xít để kích động, chia rẽ dân tộc”, tuy nhiên số ý kiến như thế có là bao và đáng kể gì. )
Thật ra thì, không ai lạ gì cái ngón nghề sở trường này của nhà cầm quyền. Mồi khi bị búa dìu dư luận chĩa mũi nhọn phê phán quyết liệt vào, họ thường vẽ ra một bóng ma ghê rợn để hù dọa nhân dân, đồng thời dùng đó vừa làm khiên chắn cho họ, vừa để đánh lạc mục tiêu.  


Trong khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thành khẩn hứa sẽ trình Quốc hội các dự án khai thác bôxit ở Đak Nông và Lâm Đồng thì chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng lại phủi bỏ: "Dự án Nhân Cơ có tổng vốn đầu tư hơn 600 triệu đôla, chưa thuộc dự án phải đặt dưới sự giám sát của Quốc hội.".
Là chủ cơ quan lập pháp của Nhà nước nhưng phải chăng ông Trọng không nhớ rằng theo Nghi quyết của Quốc hội, bất cứ dự án, công trình quan trọng quốc gia nào thuộc về một trong năm tiêu chi" sau đây thì đều phải được Quốc hội duyệt xét:
1 - Quy mô vốn đầu tư từ hai mươi nghìn tỷ đồng Việt Nam trở lên đối với dự án, công trình có sử dụng từ ba mươi phần trăm vốn nhà nước trở lên.
2 - Dự án, công trình có ảnh hưởng lớn đến môi trường hoặc tiềm ẩn khả năng ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường
3 - Dự án, công trình phải di dân tái định cư từ hai mươi nghìn người trở lên ở miền núi, từ năm mươi nghìn người trở lên ở các vùng khác.
4 - Dự án, công trình đầu tư tại địa bàn đặc biệt quan trọng đối với quốc gia về quốc phòng, an ninh hoặc có di tích quốc gia có giá trị đặc biệt quan trọng về lịch sử, văn hóa.
5 - Dự án, công trình đòi hỏi phải áp dụng cơ chế, chính sách đặc biệt cần được Quốc hội quyết định.
Dự án Khai thác Bôxit Tây Nguyên không rơi vào điều quy định số 1 nhưng vào điều 2 và điều 4.
Trong buổi tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình ngày 4 tháng 5 vừa qua, ông Trọng còn quả quyết rằng: chu" trương khai tha"c bôxit ơ" Tây Nguyên "đa" đươ"c thô"ng nhâ"t trong ca"c Nghi" quyê"t 9, 10 cu"a Đa"ng ".
Ông Trọng đã ngụy biện !
Văn kiện Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ IX còn ghi đó: “ Khai thác chế biến các loại khoáng sản: phát triển công nghiệp khai thác bôxit, luyện alumin và chế biến nhôm theo một trong hai phương án: sản xuất 300 nghìn tấn/năm alumin để điện phân 75 nghìn tấn nhôm sử dụng trong nước; sản xuất 1 triệu tấn alumin cho xuất khẩu, giai đoạn sau nâng lên 3 triệu tấn. Đầu tư khai thác và tuyển quặng đồng, khai thác inmênit, đá quý, vàng, đất hiếm; xây nhà máy luyện kẽm Thái Nguyên, luyện đồng ở Lào Cai ”.
Không hề nói khai thác bôxit ở Tây Nguyên, càng không hề nói phải đưa Trung Quốc vào Tây Nguyên.
Vậy mà trong chuyến đi Trung Quốc năm 2008 tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã thỏa thuận: “ Hai bên tích cực ủng hộ và thúc đẩy các doanh nghiệp của hai nước hợp tác lâu dài cùng có lợi trong các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, công nghiệp chế tạo, phát triển nguồn nhân lực, năng lượng, chế biến khoáng sản và các lĩnh vực quan trọng khác. Hai bên tăng cuờng hợp tác trong các dự án như: Bôxit Đắc Nông, các dự án trong khuôn khổ “ Hai hành lang, một vành đai kinh tế” và các dự án lớn khác. Hai bên khẳng định tăng cường hợp tác trong các cơ chế kinh tế khu vực, liên khu vực và quốc tế như Tổ chức Thương mại thế giới” .
Sao ông Nông Đức Mạnh lại làm như vây !
Trước khi quyết định mời Trung Quốc vào làm bôxit ĐakNông ông đã bàn kỹ ở Trung ương chưa " Đã tham khảo ý kiến các nhà khoa học chưa " Đã thông qua Quốc hội chưa"
Cho nên người ta thấy đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đã nén một tiếng thở dài, nghẹn ngào thốt lên: chuyện ấy đã an bài !
Có ai đó đặt câu hỏi: ông Mạnh đã bị lừa, hay đã bị mua " hay là cả hai "
Không bị lừa thì không thể nào lại dại dột như thế !
Bị mua thì có thể bằng cả hai giá. Cái giá chính trị: lời hứa bảo vệ ngai vàng. Và cái giá tài chính không biết là bao nhiêu "
(Dân gian truyền tụng: ” Theo Tàu mất nước, theo Mỹ mất Đảng ”. Khẩu lệnh “ thiên đình”: “ Trung với Đảng ” (chứ không phải “ Trung với Nước ” như lời Hồ chủ tịch). Có nghĩa là thà mất Nước chứ quyết không để mất Đảng ! Mất Tổng Bí thư tức là mất Đảng chăng" ).
 Vậy là ông Mạnh đã đặt Đảng vào thế kẹt của “ chuyện đã rồi ”.Làm theo lời khuyến dụ chân chính để bảo vệ quyền lợi Tổ quốc thì Tổng Bí thư thất hứa với Bắc triều. E rằng, vần đề không chỉ là danh dự và uy tín.
Cho nên, chẳng cần bàn thảo thêm nữa làm gì. Như tiếng “ Sát Thát ” ngày nào, toàn dân Việt Nam hãy hô xé trời khẩu lệnh này: “ Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên!”
“Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên ”, bởi đã thêm một lần ta nghe lời căn dặn thiết tha hôm thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm Võ đại tướng nhân kỷ niệm 55 năm chiến thắng Điện Biên Phủ: “ Rất mong các đồng chí lưu tâm đến chuyện khai thác bôxit Tây Nguyên. Đây là địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước, có ý nghĩa quan trọng về quốc phòng an ninh không chỉ với Việt Nam mà cả với Đông Dương “.
Tây Nguyên đã từng là hậu cứ giúp vua Quang Trung chống quân Thanh và từ đây tấn công đè bẹp Chiêm Thành khi người ta muốn tạo thế gọng kìm giúp nhà Thanh quấy phá nước ta.
Tây Nguyên đã tạo thế chân kiềng kết nối ta với các nước bạn Lào và Campuchia trong suốt mấy cuộc kháng chiến vừa qua,
Tây Nguyên đã khởi đầu cuộc tháo chạy của quân đội Mỹ và mở màn cho chiến dịch dẫn đến đại thắng 1975.
Các nhà quân sự Pháp đã đánh giá: “Tây Nguyên là xương sống Việt Nam và là chỗ dựa không gì hơn của đất nước này. Nếu mất nó là Việt Nam mất nước, nếu giữ vững nó thì không kẻ thù nào có thể đánh bại được họ ”.
Vậy mà, ai không thể không giật mình thảng thốt khi nghe thiếu tướng PGS TS Lê Văn Cương, đương kim viện trưởng Viện Chiến lược và Khoa học Công an thông báo: “ Hiện nay Trung Quốc đã thuê một vùng đất rộng lớn ở tỉnh Munbunkiri, sát biên giới tỉnh Đắc Nông với thời gian 99 năm và Trung Quốc đã làm chủ các dự án lớn ở tỉnh Atapư, cực nam của Lào, giáp với Việt Nam và Campuchia (tại Ngã Ba Đông Dương) ”.
Và, thiếu tướng cảnh báo khẩn thiết: “ Đây là hậu họa khôn lường đối với an ninh quốc gia. Không rõ những người quyết định cho Trung Quốc vào Tây Nguyên có biết điều này   không " ”.
Người ta không chỉ lo lắng mà còn rất nghi ngại. Đúng như tâm trạng của nhà văn Nguyên Ngọc: “ Theo tôi, người ta vẫn giữ ý định của người ta muốn làm vì do những áp lực hay do những cái gì đấy … cho nên cái thông báo ( ngày 24/4/09 của BCT ) nó cũng phản ánh một sự dằng co. “.
Không nghi ngờ sao được khi, cho đến 24 tháng 4 năm 2009 Bộ Chính trị còn thông báo:    “ Chưa chủ trương bán cổ phần cho tổ chức và cá nhân nước ngoài; sử dụng lao động trong nước ”, vậy mà cờ quạt, biểu ngữ Trung Quốc đã trưng đỏ Tây Nguyên.                                                                                                                                     
Người ta bảo số Trung Quốc mới kéo vào Tây Nguyên chỉ khoảng 600 nhưng có nguồn tin cho biết đã lên tới hàng ngàn. Phóng viên báo Nhân Dân ở Tân Rai viết trong báo cáo:         “ Hầu hết số lao động Trung Quốc đang có mặt tại công trình là lao động phổ thông ”.
Chính trung tướng Đồng Sỹ Nguyên cũng vô cùng bức xúc:“ Tại sao có chuyện dự án nước ngoài thắng thầu và đưa lao động phổ thông của nước họ vào làm việc ngang nhiên tại Việt Nam, kể cả trường hợp không có giấy phép lao động " ”.
Người Việt Nam rất nể trọng nước Trung Hoa láng giềng khổng lồ đã từng sớm có nền văn minh cổ đại huy hoàng; cũng rất yêu một dân tộc tài hoa, cần mẫn đã từng có lúc chia ngọt sẻ bùi, nhưng trước những hành vi xâm lấn không chỉ Biển Đông với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, mà cả thác Bản Giốc, suối Phi Khanh ( Mục Nam Quan ) …. với thái độ trịch thượng, bằng những thủ đoạn vừa quỷ quyệt, vừa đê tiện thì không thể không cảnh giác và sẵn sàng đối phó.
Nhưng, không hiểu sao người ta lại lén lút đưa Trung Quốc vào Tây Nguyên và khẩn trương kiến tạo con đường cao tốc rộng rãi nhất, hiện đại nhất Việt Nam dẫn thẳng từ Trung Quốc đến thủ đô Hà Nội "
Đất nước này thực ra đã và đang chịu sự “ đô hộ mềm “ của Trung Quốc qua huấn thị:       “Việt Nam không nên sốt sắng gia nhập WTO ” (mà phải để cho Trung Quốc vào trước   đã). Huấn thị này được cơ quan tình báo Hoa hải ngọai truyền qua Báo cáo của Bộ Quốc phòng (thực chất là của Tổng cục II ) tại Hội nghị Quân ủy Trung ương mở rộng ngày 24 tháng 8 năm 2004. (Vì những huấn thị kiểu như thế, mặc dù thủ tướng Phan Văn Khải đã sang đến New Zeeland chuẩn bị ký kết thỏa ước Việt Nam-Hoa Kỳ, mở đường cho Việt Nam vào WTO, vẫn bi TBT Lê Khả Phiêu điện sang bắt phải đình hoãn. Cho nên, đâu phải chỉ Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam!).
Qua cái gọi là cùng chung ý thức hệ. Qua các hội nghị, hội thảo song phương Trung-Việt về Văn hóa-Tư tưởng-Lý luận.
Qua chủ trương: “ Hai bên cùng lập nhiều cơ chế hợp tác giữa các bộ, ngành, giữa các địa phương giáp biên giới hai nước, đặc biệt là cơ chế Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương để chỉ đạo và điều phối sự hợp tác Việt Nam-Trung Quốc trên tất cả các lĩnh vực ” ( Thông cáo chung Việt Nam- Trung Quốc nhân chuyến thăm của tổng bí thư Nông Đức Mạnh cuối tháng 5 năm 2008 ).
Qua “Đường dây nóng giữa các nhà lãnh đạo”…(Có người còn bảo Trung Quốc tác động cả vào cơ cấu nhân sự cấp cao của ta, cụ thể như trường hợp Nguyễn Chí Vịnh).
Trong bài viết đăng trên tập san Tổ Quốc số 63, luật sư Trần Lâm nêu kiến nghị giải pháp tách ĐCSVN làm 2. Tạm hình dung là sẽ có một Đảng Tiến Bộ và một Đảng Bảo Thủ. Sáng kiến này kể ra rất hay. Có điều e ngại là ngộ nhỡ xẩy ra tình trạng Đảng Tiến Bộ dồn Đảng Bảo Thủ vào thế sống còn thì có thể chăng sẽ có lời mời, và … xe tăng, thiết giáp Trung Quốc sẽ rầm rập trên đường cao tốc hiện đại nhất Việt Nam kia để không chỉ đến Hà Nội mà còn nhanh chóng phối hợp cùng cánh quân Trung Quốc Tây Nguyên tiến qua Sài Gòn.   (không cần lập căn cứ địa đầu tiên ở Thanh Hóa quê tôi như bản kế hoạch tác chiến đã  công bố trên các mạng Trung Quốc hồi năm ngoái).
Julius Fuxik đã từng tha thiết: “ Nhân loại hỡi, tôi yêu tất cả mọi người, các bạn hãy cảnh giác ”.
Không phải chỉ thế hệ trẻ cần thức tỉnh. Hỡi các bạn già chúng ta, dù sức tàn lực kiệt, hãy cứ vẫn phải mang tinh thần dũng sỹ mà soi xét, mà suy ngẫm và sẵn sàng hành động.
Sự tưởng tượng kỳ quái kia mong sao chỉ là hoang tưởng. Nhưng, không thể không đề phòng, không thể không sẵn sàng, bởi thực tế trước mắt đã cho ta thấy chỉ riêng chuyện bôxit thôi mà ta đã phải đặt vấn đề “ Bôxit, hay vận mệnh đất nước ”.
Hà Nội 9 tháng 5 năm 2009                                                                                                                                                    Nguyễn Thanh Giang                                                                                                                                                                            Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay                                                                                                                                     Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội                                                                                                                                                              Điện thoại: 35 534 370

Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.