Dân Công: Bom Nổ Chậm và Nổ Chụp
Vi Anh
"Dân công" là "từ" CS trên báo chí của Trung Cộng (TC), chỉ những người nông dân bỏ làng lên thành phố tìm việc làm thời TC mở cửa cho đầu tư ngoại quốc vào. Bây giờ thế giới tài chánh khủng hoảng, kinh tế suy thoái, mất thị trường lớn Mỹ, Nhựt, Liên Au, nên TC xuất cảng hàng hoá không được, kỹ nghệ đình đốn. Nhiều công ty phá sản, chủ bỏ trốn, công nhân thất nghiệp, nhiều người bị quịt lương, Tết về quê tay không, mang theo bất mãn về làng quê, thêm thuốc mồi cho một thứ bom nổ chậm và nổ chụp có thể nếu không sụp đổ thì cũng lung lay chế độ độc tài đảng trị toàn diện của TC. "Dân Công" theo con số chính thức của nhà cầm quyền CS Bắc Kinh có khỏang từ 120 đến 130 triệu. Còn báo Le Courrier International của Pháp, có tới 226 triệu người lao động đến từ nông thôn, từng gởi về quê 90% nguồn sống cho khoảng 728 triệu nông dân, hơn phân nửa dân số TQ.
Không phải vì chống Cộng mà trù mạt CS. Mà đây là phân tích và nhận định độc lập của báo chí ngoại quốc. Đài Pháp RFI điểm báo Pháp, Báo Le Courrier International đăng toàn văn lại phóng sự điều tra của một tuần báo kinh tế tài chánh của TC là tờ Kinh Tài, tựa đe "Nghèo như dân công", nói lên thảm cảnh "di dân ngược chiều" ở TC. Hàng trăm triệu người khóc đứng khóc ngồi, một số phải đi ngược về quê cũ. Theo phóng sự của tuần báo Kinh Tài của TC, những "dân công" này về quê không thể đòi lại vườn ruộng đã giao cho họ hàng canh tác khi họ ra đi. Có đòi lại thì cũng không làm nổi vì đã quen nếp sống ở thành rồi. Thêm vào đó nông dân còn ở làng quê, đất ít người đông, diện tích canh tác quá ít cũng không thể nuôi sống gia đình. Dân công nếu muốn ở lại thành phố chờ xem có gì thay đổi không thì cũng không được. Làm sao sống nổi vì thất nghiệp lấy tiền đâu giải quyết chuyện ăn ở rất mắc và gởi tiến về giúp gia đình cho con học. Hoàn cảng hoàn toàn bế tắc và nan giải.
Báo Tài Kinh khéo léo "viết lách" cho biết là chính quyền TC đang bất lực trước "quả bom xã hội" này mà khủng hoảng kinh tế thế giới đã làm nổi bật lên, không che dấu được. Đến đây người ta thấy rất có lý nhận định của những nhà chánh trị học, những nhà nghiên cứu về hai chế độ CS ở Á Châu Trung Cộng và Việt Cộng. Đó là hai nhà cầm quyền mạnh ngoài yếu trong. Bên ngoài có vẻ mạnh bạo, nhưng bên trong mong manh, dễ vỡ. Nhà cầm quyền CS cụ thể là Đảng Nhà Nước CS rất mạnh bạo trong việc kềm kẹp, trấn áp dân chúng, nhưng rất bất lực trong việc đối phó với các biến cố xảy ra cho xã hội. Điển hình, trận động đất ở Tứ Xuyên Trung Quốc, cơn "bão giá" khắp nước VN, cho thấy bên trong của hai chế độ CS Bắc Kinh và chế độ CS Hà nội rất yếu. Hai tháng sau trận động đất, Đảng ở TC không lo đủ một phần tư đảng viên để điền thế số đảng viên đã chết. Trong vùng động đất có 1932 đảng viên, chết 436, mà chỉ tìm được 76 người thay thế. Ngày thường thì đảng viên làm ông hoành ông trấn, tham quan ô lại , khi biến cố thì chỉ tự tư tự lợi, cầu an, đảng viên ai sống chỉ biết lo cho gia đình và vô cảm để dân chúng sống chết mặc bây. Có một nạn nhân phụ nữ kêu trời suốt 40 ngày ở trại, Bà chưa thấy mặt một đảng viên nào bén mãng đến.
Cái yếu của nhà cầm quyền CS còn thấy rõ tỏ ra bất lực trước cơn cơn bão giá, lạm phát và thất nghiệp.
Cái yếu nhà cầm quyền CS càng yếu hơn vì người dân hết sợ CS. Càng ngày dân chúng, trong đó có công nhân, nông dân càng chống đối càng nhiều, tăng nhịp độ và cường độ. Đã có biểu tình lớn nhứt hàng chục ngàn người đã xảy ra ở TC, có đốt xe, đốt bót cảnh sát. Phong trào Dân Oan ngày càng phát triễn sâu rộng khắp nước. Nhà cầm quyền CS Bắc Kinh thấy rõ nguy cơ, số dân quê ra thành làm bị thất nghiệp trở về quê, đem theo nghèo khổ vật chất nhưng tinh thần tự do cao, làm nông thôn thêm căn cỗi, và bất ổn có thể xảy ra. Nên Bắc Kinh rót ngân sách để xây dựng hạ tầng cơ sở để tạo ra việc làm, theo chánh sách xã hội hài hòa. Nhưng báo chí và những người quan sát tình hình chánh trị hai nước CS Á Châu tỏ ra bi quan. CS chỉ tăng trưởng kinh tế mà không phát triển kinh tế vì không thăng tiến cần lao, không đồng tiến xã hội, tạo hố sâu ngăn cách giữa nông thôn và thành thị và giữa giai cấp đặc quyền đặc lợi quá giàu và người dân quá nghèo. Thêm vào đó nguyên tắc cấp ủy địa phương lãnh đạo cộng với phép vua thua lệ làng, xã thôn tự trị thâm căn cố đế trong xã hội Trung Hoa và VN, đã biến chánh sách của trung ương thành khẩu hiệu hơn là thực hành. Các kế họach đầu tư công cộng, phát triển nông thôn của Băc Kinh không hiệu quả, bị cán bộ đảng viên và những người cây thân cậy thế trục lợi. Thêm vào đó, người dân lại không có phương tiện kiểm sóat các khỏan chi tiêu của nhà nước, nên việc rót ngân sách để tạo việc làm cho người dân không có hiệu quả.
Ở VN cũng thế. Con số thất nghiệp đã lên 400,000 người, đó là con số chánh thức, con số thực tế ắt cao hơn. Đảng Nhà Nước CS bàn luận, nói thì nhiều, làm thì ít, chỉ biết dùng biện pháp hành chánh thôi. Mấy tháng trời ngăn chận chẳng ra gì cả. Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng kích cầu số tiền lớn nhưng chú ý kỹ nghệ thành thị hơn nông nghiệp, nông thôn. Đảng ủy địa phương ăn xới, ăn bớt, dân chúng chẳng đưọc gì.
CS không còn có thể lấy tăng trưởng kinh tế để làm thế chánh thống công quyền cai trị, trước con khủng khoảng kinh tế, tài chánh. Do đó theo các chuyên gia kinh tế chánh trị học, các biện pháp kích cầu Bắc Kinh đưa ra hàng tỷ tỷ hiện nay chỉ mang tính ngắn hạn mà lại không đi đến đâu. Hơn nữa trong hai chế độ CS Bắc Kinh và Hà nội, hệ thống an sinh xã hội không đáng kể nếu không muốn nói là không có. 80% dân số Trung Quốc và VN không có lương hưu, không có trợ cấp tiển an sinh xã hội, không có bảo hiểm y tế ở tuổi già. Tỷ lệ vật giá gia tăng, tỷ lệ lạm phát vượt xa mức tăng gia lợi tức. Cơn khủng khoảng tài chánh này làm cho lợi tức cá nhân cá nhân và gia đình đã eo hẹp lại thêm túng thiếu. Người dân nghèo lại mắc cái eo. Những cuộc nổi dậy của công nhân và nông dân gần đây qui mô lớn hơn, bạo lực hơn, nhịp độ nhặt hơn, địa bàn rộng hơn, số lượng nhiều hơn.
Ngần ấy đang tạo thành thuốc mồi ngày càng mạnh cho trái bôm nổ chậm nổ chụp ở TC và Việt Cộng, như ở Liên xô và các nước CS Đông Au. Hôm ngày 1 tháng Tư, đài RFA của Mỹ có đưa ra một tin con cá tháng tư, Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng từ chức. Nói chơi cho vui nhưng biết đâu đó là một cách những nhà báo khéo léo nói lên một sự thật, một sự kiện đó là chánh phủ nói riêng, nhà cầm quyền CS Hà nội sắp sửa đổ.



