Hôm nay,  

Nạn Đói Ở Somalia

02/11/201100:00:00(Xem: 8748)

Nạn Đói Ở Somalia

Trúc Giang MN

1* Nạn đói

Thiên tai, chiến tranh, bịnh dịch, nạn đói là những thảm họa của loài người. Những thảm họa nầy thể hiện đầy đủ và rõ nét ở vùng lãnh thổ đen bất hạnh là châu Phi.

Hồi đầu tháng 8 năm nay, thế giới bàng hoàng xúc động trước hình ảnh của những em bé Somalia, chỉ còn da bọc xương, cái đầu chờ vờ, đôi mắt sâu hoắm, da nhăn nheo giống như cụ già, đang hồi sức một cách tuyệt vọng tại các trại tỵ nạn người Somalia ở hai nước láng giềng là Kenya và Ethiopia.

Ngày 20-7-2011, Liên Hiệp Quốc (LHQ) đã chính thức công bố nạn đói đã xảy ra ở một số khu vực miền Nam Somalia. Hàng chục ngàn người đã chết vì đói trước khi công bố nầy được đưa ra.

Hạn hán tồi tệ nhất trong 60 năm qua đã gây khủng hoảng lương thực trầm trọng nhất trên khắp nước Somalia. Tổ Chức Lương Nông LHQ (Food and Agriculture Organization of the United Nations-FAO) phát đi những lời kêu gọi cứu trợ nhân đạo để cứu trẻ em ở Vùng Sừng Phi Châu (Horn of Africa).

Đợt hạn hán kéo dài 4 năm khiến cho gần 12 triệu người bị đe dọa bởi nạn đói, trong đó có 3.7 triệu người Somalia cần sự cứu trợ khẩn cấp.

Nạn Đói lan rộng

Ngày 3-8-2011, LHQ cho biết, nạn đói lan rộng ra thêm 3 khu vực, số người chết vì đói và khát gia tăng, không có con số chính xác, nhưng ước lượng khoảng 100 người chết mỗi ngày.

3 triệu người Somalia ở miền Nam do phiến quân Hồi Giáo kiểm soát đang cần sự giúp đở khẩn cấp.

LHQ đang kêu gọi quốc tế đóng góp 6 tỷ đô la để cứu 12 triệu nạn nhân nầy. 

Chương Trình Lương Thực Thế Giới (World Food Program-WFP) thuộc LHQ cho biết, “Các gói cứu trợ khẩn cấp và ưu tiên cao nhất, là điều quan trọng để làm giảm thiệt hại về sinh mạng con người.”

Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ (United Nations High Commissioner for Refugees-UNHCR) cho biết, đã có 370,000 người phải rời bỏ Thủ đô Mogadishu của Somalia, chạy sang các trại tỵ nạn ở hai nước Kenya và Ethiopia.

2* Tổng quát về nước Somalia

Cộng Hoà Liên Bang Somalia là một quốc gia nằm ở mũi của một vùng, mà trên bản đồ nhìn giống như cái sừng của con tê giác, nên được gọi là Vùng Sừng Phi Châu (Horn of Africa)

Somalia có bờ biển dài nhất ở lục địa là 3,035 km, tiếp giáp với Ấn Độ Dương ở phía đông.

Phía tây giáp Djibouti và Ethiopia, bắc giáp Vịnh Aden và nước Yemen, đông giáp Ấn Độ Dương và nam giáp Kenya.

Diện tích: 637,657 km2

Dân số: 9,832,017 người

Thủ đô: Mogadishu

Tôn giáo: Hồi giáo hệ phái Sunni.

GDP đầu người: 227 USD/năm.

Số người bị nhiễm HIV/AIDS: 43,000

Quân đội: 10,000 người. Hải quân: 500 lính thủy. Phi cơ chiến đấu: 2 chiếc.

3* Phiến quân Al-Shabaab cấm các tổ chức cứu trợ

Al-Shabaab tìm mọi cách ngăn chận hàng cứu trợ từ các tổ chức Tây Phương.

Ngày 6-8-2011, mặc dù LHQ cảnh báo nạn đói và kêu gọi giúp đở, nhưng các hoạt động cứu trợ diễn ra hết sức chậm chạp vì gặp nhiều trở ngại do nhóm phiến quân Hồi Giáo Al-Shabaab tìm mọi cách ngăn chận. Phiến quân nầy kiểm soát gần như toàn thể miền nam Somalia, lên tiếng cáo buộc LHQ đ㠓phóng đại sự thật” và phủ nhận nạn đói, cho rằng các nước Tây phương tiến hành âm mưu chính trị dưới cái vỏ bọc viện trợ nhân đạo để can thiệp vào nội bộ của nước nầy, đồng thời nhắc lại lịnh cấm các hoạt động cứu trợ.

Ông Sheik Ali Mohamoud Rage, phát ngôn viên của al-Shabaab, nhắc lại, họ chỉ cho phép các tổ chức cứu trợ nước ngoài đã hoạt động tại các căn cứ của họ, chớ không cho phép những tổ chức bị cấm.

Ông Adrian Edwards, phát ngôn viên Cao Ủy Tỵ Nạn cho biết, “Nhân viên cứu trợ LHQ không làm được những gì họ phải làm, chúng tôi không tiếp cận được những người sắp bị chết đói”.

Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) cũng báo động, số người chết sẽ gia tăng, nếu việc cứu trợ bị ngăn cấm.

Vì bị cấm các hoạt động cứu trợ cho nên hàng trăm ngàn người Somalia phải chạy đi tìm miếng ăn ở các trại tỵ nạn Kenya và Ethiopia để sống, nhưng số người ngã gục trên tử lộ cũng nhiều, nhất là trẻ em.

Ngày 5-8-2011, mặc dù Hoa Kỳ ước lượng có khoảng 29,000 trẻ em Somalia chết vì suy dinh dưỡng, bịnh tật, nghĩa là chết do đói gây ra, nhưng nhóm al-Shabaab phủ nhận, cho rằng không có nạn đói ở đó.

Nhà báo Jamal Osman đã mạo hiểm đi vào khu vực của Al-Shabaab, là lần đầu tiên nhà báo Tây phương được thực hiện phỏng vấn, al-Shabaab cũng xác định lại là không có nạn dói, mà chỉ có nạn hạn hán mà thôi.

4* Al-Shabaab là ai"

Tên đầy đủ là Harakat al-Shabaab al-Mujahideen (HSM) là Phong Trào Chiến Sĩ Thanh Niên, một nhóm Hồi Giáo cực đoan nổi dậy vào mùa hè năm 2009 xuất phát từ nhóm đã có từ nhiều năm trước với cái tên là Hội Đồng Toà Án Hồi Giáo.(Islamic Courts Union)

Vào tháng 5 năm 2011, lực lượng al-Shabaab khoảng 14,000 người, chiếm hầu hết lãnh thổ miền nam Somalia, theo đúng chủ trương của Taliban và al-Qaeda của bin Laden.

Thủ lãnh đầu tiên của tổ chức Hồi Giáo là Aden Hashi Farah Ayro được huấn luyện ở Afghanistan.

Hoa Kỳ, Úc và Tây phương đã xếp nhóm nầy vào các tổ chức khủng bố quốc tế.

Nhóm International Crisis Group (ICG) trụ sở ở Brussels (Bỉ) ghi nhận, al-Shabaab là tổ chức tương tự như al-Qaeda của bin Laden, và được xem như một al-Qaeda mới ở Vùng Vịnh Aden.

4.1. Mục đích của al-Shabaab

Nhóm nầy chủ trương làm cuộc cách mạng Hồi Giáo bằng thánh chiến, để thành lập một quốc gia Hồi Giáo chính thống ở Somalia, trong đó, kinh Koran và luật đạo Hồi Sharia làm luật pháp quốc gia. Luật Sharia như: chặt tay về tội ăn cắp, ném đá đến chết về tội ngoại tình, cho phép đa thê, đánh đòn bằng gậy ở nơi công cộng, xử tử bằng cách chặt đầu…

Chủ trương chống ảnh hưởng của Tây phương, cho là thế lực thù địch và phản động, nhất là Hoa Kỳ, tư tưởng dân chủ, tự do, công bằng, nhân quyền, văn minh của Tây phương là kẻ thù của Hồi Giáo. Họ chống lại những chính quyền hiện tại gọi là phản lại Hồi Giáo.

Vì chống Tây phương, cho nên không còn mặt mũi nào để ngữa tay nhận cứu trợ của “các thế lực phản động và thù địch”.

4.2. Phương pháp thực hiện cuộc cách mạng Hồi giáo

Dùng chiến thuật du kích, tấn công bằng bom tự sát, gài bom ven đường, ám sát, tấn công bằng vũ khí nhẹ để thực hiện “thánh chiến”.

4.3. Các tổ chức yểm trợ cho al-Shabaab

Bộ An Ninh Nội Địa Hoa Kỳ cho biết, al-Shabaab được yểm trợ tài chánh bởi những tổ chức người Somalia trên khắp thế giới, bằng hệ thống chuyển tiền thẳng cho cá nhân, chớ không qua những ngân hàng, cho nên khó theo dõi và kiểm soát.

4.4. Khủng bố có liên quan đến người Mỹ gốc Somalia

Từ năm 2005 đến 2010, đã có 56 thanh niên Mỹ gốc Somalia có liên hệ đến những hoạt động khủng bố của al-Shabaab. Một số thanh niên đã bị HK bắt giữ ở Song Thành (Twin Cities) bang Minnesota, kế đó, ở Alabama, Seattle (WA). Họ là những người bị đưa ra toà kết án tù hoặc đ㠓thoát ly” rời HK trở về Somalia thực hiện “thánh chiến”.

Shirwa Ahmed là người Mỹ gốc Somalia đầu tiên đánh bom tự sát vào trụ sở LHQ ở Ethiopia làm chết 24 người, đã từng cư trú tại Minneapolis-St. Paul, MN.

Chính quyền HK lo ngại những thanh niên nầy sẽ dùng thông hành HK, trở lại Mỹ thực hiện khủng bố.

Hiện có từ 280 đến 300 chiến binh Hồi giáo không phải là người Somalia trong hàng ngũ al-Shabaab.

4.5. Các hoạt động khủng bố của al-Shabaab

Từ đầu năm đến tháng 9 năm 2009, al-Shabaab đã thực hiện 7 vụ tấn công ở Úc, Somalia, Yemen, Ethiopia…

Vụ khủng bố lớn nhất của thủ lãnh đầu tiên tên Aden Hashi Farah Ayro là đánh bom vào toà đại sứ Mỹ ở Kenya năm 1998, làm thiệt mạng 224 người. Vụ tấn công năm 2002 vào khách sạn do người Do Thái sở hữu, làm chết 15 người.

4.6. Hoa Kỳ oanh kích giết thủ lãnh al-Shabaab

Ngày 1-5-2008, khoảng 3 giờ sáng địa phương, các phi cơ không người lái HK từ ngoài khơi Ấn Độ Dương, bay vào dùng hỏa tiễn có điều khiển, tấn công cơ quan đầu nảo là một ngôi nhà đá ở Dusamareb, miền nam Somalia, giết chết 30 người, trong đó có thủ lãnh Aden Hashi Farah Ayro và Sheikh Muhyadin Omar.

4.7. Al-Shabaab đe dọa giết bà nội của Tổng thống Obama

Sau khi bin Laden bị giết chết ở Pakistan ngày 2-5-2011, thì ngày 13-5-2011, al-Shabaab đe dọa sẽ tấn công giết bà nội của Tổng thống Hoa Kỳ để trả thù cho bin Laden.

Bà Sarah Hussein Obama, 88 tuổi, bà nội của TT Obama, đang sống ở một ngôi làng trong nước Kenya, đã được các lực lượng anh ninh sở tại tăng cường bảo vệ, tuần tra toàn bộ ngôi làng của nhà bà.

Bà Sarah không mấy quan tâm đến những lời đe dọa đó, bà nói “Cuộc sống hàng ngày của tôi không bị ảnh hưởng và không bị hạn chế nào cả. Nếu chính phủ tăng cường nhân viên an ninh, thì tôi cũng chấp nhận”.

Vì chống Tây phương, cho nên al-Shabaab không nhận phẩm vật cứu trợ của Tây phương, bỏ cho dân chết đói. Họ chỉ nhận cứu trợ của một số ít tổ chức đã trao phẩm vật cho họ và đã đóng thuế.

5* Trẻ em, chiến tranh và nạn đói

Theo Quỹ Nhi Đồng LHQ (United Nations Children's Fund), tên UNICEF là chữ viết tắt của tên cũ là “Quỹ Khẩn Cấp Nhi Đồng Quốc Tế LHQ (United Nations International Children's Emergency Fund-UNICEF), thì trong số 10,000 chết vì đói đã có 30% trẻ em dưới 5 tuổi.

Sau khi phiến quân Hồi Giáo tự ý rút ra khỏi Mogadishu, thì thủ đô nước nầy trở thành một trại tỵ nạn khổng lồ. Hơn 1,000 trẻ em được ghi nhận là suy dinh dưỡng trầm trọng, nhiều trẻ em được tiếp nhận quá muộn.

Ở những điểm cứu đói, số người xếp hàng quá đông, nhiều đứa trẻ chết trước khi tới phiên mình được vào cứu chữa.

Hôm thứ bảy 13-8-2011, Phó Tổng Thư Ký LHQ đặc trách các vấn đề nhân đạo, bà Valerie Amos đến thăm bịnh viện ở Mogadishu, bà cho biết, “cảnh tượng trẻ em suy dinh dưỡng, còi cọc trong bịnh viện trông thật đau lòng”. Bà nói, “cần phải nổ lực giúp đở trẻ em và gia đình, mặc dù an ninh chưa hoàn toàn ổn định, al-Shabaab tuyên bố rút quân, nhưng một số các tổ chiến đấu vẫn còn ở lại để đánh du kích”.

Các viên chức cứu trợ cho biết, có khoảng 800,000 đứa trẻ có thể chết vì đói ở Vùng Sừng Phi Châu.

5.1. Câu chuyện của đứa bé Mihag

“Mihag Gedi Farah, 7 tháng tuổi mà cân chỉ nặng bằng một đứa bé mới sanh, 3kg200, làn da nhăn nhúm giống như một cụ già. Sau chuyến đi bộ kéo dài một tuần qua các vùng thiếu nước và khô hạn, đôi mắt “đau khổ” hai má hóp, thân hình gầy trơ xương”

Một chuyên viên dinh dưỡng tên Sirat Amine cho biết, cơ hội sống sót của Mihag chỉ có 50/50.

Mihag là con út trong một gia đình 7 con. Gia đình đi bộ đến trại tỵ nạn Dadaab, phía nam Kenya, sau khi đàn gia súc bị chết hết vì đói.

Bà Asiah Dagane, mẹ của Mihag đã cùng 4 con lê lết suốt một tuần lễ để đến được trại tỵ nạn, bà phát biểu “Nhìn con trai đang chết lần chết mòn mà tôi không làm gì được, vì bản thân tôi cũng đang mắc bịnh, chúng tôi cần giúp đỡ”.

Một y tá cho biết, “tình trạng sức khỏe của các bà mẹ và trẻ em đến đây rất nguy kịch. Nhiều bà mẹ không còn đủ sức bế đứa con 3 kí, chỉ còn da bọc xương. Họ là những người đang đói, đang cần thức ăn và thuốc men. Chúng tôi cố gắng, nhưng bất lực. Và cần sự giúp đở của thế giới”.

5.2. Con đường chết

Vì Somalia không có an ninh, nên LHQ vận chuyển lương thực đến trại tỵ nạn Dadaab, việc nầy tạo ra “Con đường chết”. Con đường dài 10,000km từ Somalia đến các trại tỵ nạn ở Kenya mà đã có nhiều người ngã gục trên con đường đi tìm sự sống, quá dài, thiếu nước và thực phẩm.

Bà Josette Sheeran, Giám đốc Chương Trình Thực Phẩm Thế Giới (WFP) báo động, “trại tỵ nạn Dadaab ở Kenya dựng lên để đón tiếp 90,000, hiện đang phải chịu đựng tới 400,000 người. Đương nhiên là thiếu thốn mọi thứ.

Các viên chức LHQ cho biết, “nhiều bà mẹ phải bỏ những đứa con hấp hối trên vệ đường trước khi họ đến được trại nầy.”

Bà Sheeran nói:”Chúng tôi muốn dựng lên những trại phát thực phẩm dọc đường, vì nhiều con đường đến đây đã trở thành “tử lộ”. Con cái và các phụ nữ đau khổ nầy không còn đủ hơi sức để đi, vì quá yếu và đã chết dọc đường”. Chương trình WFP đã cung cấp thực phẩm cho 2.5 triệu trẻ em bị đói và đang cố gắng quyên góp thêm tiền bạc từ những tấm lòng nhân đạo trên thế giới”.

Nạn đói đã cướp đi 29,000 sinh mạng của trẻ em Somalia.

5.3. Trẻ em cầm sung để tạm sống

Theo tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International-AI), một tổ chức phi chính phủ, mục đích thúc đẩy tất cả “quyền con người” đã được nêu ra trong bản “Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền” của LHQ, thì trước tình trạng đói kém nầy, trẻ em Somalia được nhóm al-Shabaab tuyển chọn một cách có hệ thống. Chúng dùng trường học để tuyên truyền cách mạng Hồi giáo và tuyển chọn binh lính. Chúng dùng tiền bạc, điện thoại di động làm mồi nhử lũ trẻ, tham gia vào các vụ bắt cóc, tấn công trường học, ra mặt trận và tham gia các hoạt động khủng bố khác. Đa số đám trẻ từ 10 đến 17tuổi, nhưng cũng có những trường hợp đặc biệt, là chọn trẻ lên 8 tuổi. Thật không thể tưởng tuợng được. Nếu trẻ không đồng ý thì bị đánh đập, thậm chí bị giết nữa.

Nhiều trẻ coi đó là một cách kiếm tiền nuôi sống bản thân và gia đình. Trước tình trạng nầy, nhiều trường học đã đóng cửa.

Ông Michelle Kagari, Phó giám đốc tổ chức Ân Xá QT nhận định “Trẻ em ở đây, ngày càng đối mặt với những điều khủng khiếp, chúng có nguy cơ trở thành một thế hệ bị diệt vong, nếu như thế giới tiếp tục làm ngơ trước những tội ác chiến tranh đang ảnh hưởng trực tiếp đến chúng.

6* Dịch tả đang lan rộng ở Somalia

Ngày 13-8-2011, Tổ Chức Y Tế Thế Giới (World Health Organization-WHO) cho biết, nạn dịch tả ở thủ đô Mogadishu tăng vọt. Đã có 4,000 ca dịch tả được ghi nhận ở bịnh viện Banadir, 75% ca bịnh là trẻ em.WHO cho hay, họ đã phân phối thuốc men để chữa trị cho 2,000 ca bịnh nặng.

WHO là một cơ quan của LHQ, giữ vai trò điều phối các vấn đề sức khoẻ và y tế công cộng trên bình diện thế giới. Trụ sở đặt tại Geneva, Thụy Sĩ. WHO có các dự án tiêm chủng và phát vaccine, chống sốt rét và ký sinh trùng sinh ra sốt rét, phòng chống bịnh lao và các bịnh truyền nhiễm, chủ yếu ở châu Phi là phòng chống HIV/AIDS.

7* Quốc tế cứu đói

7.1. Al-Shabaab rút khỏi Mogadishu

Ngày 6-8-2011, phát ngôn viên chính phủ, Abdirahman Omar Osman cho biết, phiến quân đã rút ra khỏi thủ đô. Ông tuyên bố, “đây là chiến thắng huy hoàng đối với người dân Somalia”. Ông kêu gọi người dân trở về và quân đội sẽ cố gắng bảo vệ an ninh cho họ.

Chính quyền Somalia hiện tại là chính quyền tạm thời, không có hiệu quả cho nên hiện có 12,000 quân đội của Liên Minh châu Phi (Africa Union-AU) phụ trách giữa an ninh.

Trong khi đó, nhóm al-Shabaab tuyên bố, rút quân chỉ là thay đổi chiến thuật, cũng cố lực lượng để phản công.

Phóng viên Peter Greste của hảng tin Al Jazeera ở Mogadishu nêu nhận xét, phiến quân đã mất nhiều tay súng, cũng như mất sự ủng hộ về chính trị và tài chánh, nhất là nguồn cung cấp từ nước ngoài bị gián đoạn, cho nên phải thay đổi chiến thuật, chớ chúng không dễ dàng gì từ bỏ mục đích chiếm thủ đô để thành lập một quốc gia Hồi Giáo như đã chủ trương.

Hiện nay, tổ chức nầy vẫn còn kiểm soát 1/3 lãnh thổ phía nam Somalia.

Phiến quân đã rút, cầu không vận cứu trợ đã được thiết lập đến thủ đô Mogadishu.

7.2. Hoa Kỳ cứu trợ

Ngày 9-8-2011, Tổng thống Obama chấp thuận 105 triệu USD để cứu trợ nạn nhân hạn hán và nạn đói ở Đông Phi. Cho tới thời điểm nầy, HK đã góp 565 triệu cứu trợ cho Somalia, Kenya và Ethiopia.

Bà Jill Biden, phu nhân Phó Tổng thống Joe Biden đang có mặt ở trại tỵ nạn Dadaab, nơi hiện có hàng trăm ngàn người Somalia đến xin cứu trợ. Bà Biden gặp Tổng thống Mwai Kibaki và Thủ tướng Raila Odinga để thảo luận các biện pháp đối phó với cuộc khủng hoảng hiện nay.

HK cũng nới rộng biện pháp chế tài al-Shabaab để giúp nạn đói. Ngày 2-8-2011, HK tuyên bố, các nhân viên cứu trợ sẽ không bị truy tố, nếu họ giao lương thực đến tận tay cho nạn nhân ở những khu vực do al-Shabaab kiểm soát. Trước đây, coi như tội hình sự đối với những trợ giúp cho phiến quân.

Các tổ chức cứu trợ cũng nêu ra một nguyên tắc chung là không đóng thuế, đóng tiền cho phiến quân để được đưa thực phẩm đến tận tay nạn nhân.

7.3. Liên Hiệp Quốc cứu trợ

Ngày 8-8-2011, Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ đã dùng phi cơ đưa phẩm vật cứu trợ đến thủ đô Mogadishu. Theo chương trình thì 2 chuyến bay nữa sẽ được thực hiện ngay sau đó. Chuyến bay đầu tiên chở 31 tấn vật liệu dựng lều tạm trú và các phẩm vật cứu trợ khác.

Người Somalia phải rời thủ đô, đi tìm thực phẩm để sống, số người đã bỏ nhà cửa tính đến giũa tháng 8 năm nay lên tới nửa triệu.

Ngày 11-8-2011, Liên Đoàn Túc Cầu Thế Giới (FIFA) cho biết sẽ tặng cho Hội Hồng Thập Tự Quốc tế một triệu đôla để cứu đói. Liên đoàn túc cầu Somalia ngỏ lời cám ơn sự giúp đở của FIFA.

8* Các vấn đề của Somalia

8.1. Thành lập chế độ Cộng Sản ở Somalia

Ngày 21-10-1969, Trung tướng Mohamed Siad Barre làm đảo chánh, giết chết Tổng thống Abdirashi Ali Sharmarke, thành lập chế độ Cộng Sản, lấy tên nước là Cộng Hòa Dân Chủ Somalia (Somali Democratic Republic).

Hủy bỏ hiến pháp, giải tán quốc hội, bắt giam những người chế độ cũ, quốc hữu hoá tất cả đất đai, cơ sở kinh tế và công nghệ, ngân hàng…Về nông nghiệp, áp dụng mô hình của Mao Trạch Đông. Trường trung học bị đóng cửa, 25,000 học sinh từ 14 đến 16 tuổi bị đưa về nông thôn, tổ chức thành nhóm lưu động, giống như Thanh niên xung phong ở VN.

Hình ảnh của lãnh tụ Siad Barre cùng với hình của Karl Marx và Lenin được trưng bày khắp nơi, dọc theo các đường phố. Nói chung, chế độc CS nào cũng có khuôn mẫu giống nhau, cho nên, căn cứ vào các chế độ CS ở VN, Trung Cộng thì hiểu Somalia CS như thế nào, không ngoài bản chất độc tài, khủng bố, giết tập thể đồng bào mình và nghèo mạt rệp…

8.2. Somalia xâm lược Ethiopia

Vào những năm 1977, bộ máy tuyên truyền nhà nước CSVN trong nước loan tin cách mạng xã hội chủ nghĩa đã lan đến châu Phi, các nước Angola, Nicaragua, Ethiopia và Somalia đã bắt đầu tiến lên CNXH. Và khẳng định, tiến lên CNXH là quy luật phát triển tất yếu của lịch sử loài người. Từ cộng sản nguyên thủy lên chiếm hữu nô lệ, lên Phong kiến, tư bản và tất yếu là phải lên chế độ XHCN rồi CSCN. Nhưng họ không nói, là sau CNXH thì phải lùi lại Chủ nghĩa tư bản như thực tế hiện nay ở VN và trên thế giới.

Thế là các tay tổ Cộng Sản đã nói trật lất trong thuyết Duy vật lịch sử.

Nhớ lại hồi sau 75, cán bộ VC cũng cứng họng về câu hỏi, sau CNXH là chế độ gì" Nếu CNXH đứng chựng ở một chỗ mãi, thì nhân loại sẽ không tiến hoá nữa. Nếu mấy cha nội Việt Cộng không công nhận sau CNXH là Tư Bản, thì chỉ có con đường duy nhất để CSVN tiến lên, đó là chế độ Cộng sản nguyên thủy ăn bo bo dài dài của “Thời Kỳ Đồ Đễu”. Cũng may, là đảng đã kịp thời “Đổi Mới” để “Theo Cũ” của VNCH trước 75, là kinh tế thị trường của Tư bản chủ nghĩa.

Somalia Cộng Sản xâm lược Cộng Sản Ethiopia.

Năm 1977, Siad Barre đưa quân sang xâm lược nước Ethiopia dưới quyền cai trị của Mengistu Haile Mariam để đòi lại phần đất Ogaden trước kia thuộc Somalia. Bước đầu, Somalia thắng thế, chiếm gần hết vùng Ogaden.

Liên Xô và các nước chư hầu trong khối Warsaw phản đối Somalia, cúp viện trợ kinh tế và vũ khí, thay vào đó, gia tăng viện trợ cho Ethiopia. Tháng 9 năm 1977, Somalia kiểm soát 90% phần đất Ogaden.

Liên Xô can thiệp quân sự lớn nhất không lường được, là đưa 20,000 quân Cuba và chuyên viên Liên Xô đến giúp Ethiopia.

Liên Xô cắt đứt quan hệ với Siad Barre, và ngược lại, Barre trục xuất cố vấn và xé Hiệp ước hữu nghị với Liên Xô, và ngã sang Tây phương.

Somalia có vị trí chiến lược quan trọng là nằm ngay ở cửa của Hồng Hải (Red Sea), có kinh đào Suez nối liền với Địa Trung Hải (Mediterranian Sea) . Tàu bè quốc tế qua lại tấp nập ở kinh đào Suez. Hồng Hải đi qua các nước Ethiopia, Djibouti, Eritrea, Sudan, Ai Cập, Libăng, Do Thái…

Vì thế, năm 1989, Hoa Kỳ nhảy vào Somalia, viện trợ 100 triệu USD mỗi năm về kinh tế và quân sự.

8.3. Sự tan rả của chế độ Cộng Sản Somalia

Những năm 1980, người dân Somalia đã chán ghét chế độ độc tài CS đến cao độ, nhiều nhóm phản kháng nổi dậy khắp nơi. Chính phủ độc tài của Siad Barre suy yếu, nên ra tay đàn áp mạnh. Ở thủ đô Mogadishu, cấm tụ tập nơi công cộng trên 5 người. Tình trạng thiếu nhiên liệu, xe ôtô phải xếp hàng dài ở những trạm xăng, lạm phát gia tăng, giá thực phẩm nhảy vọt. Một kí mì sợ giá 5 đô la. Phải bỏ ra nhiều bó tiền để trả cho một bữa ăn bình thường. Một thị trường chợ đen ở giữa thủ đô để trao đổi hàng hoá cho nhau, không xài tiền, vì đồng tiền hết giá trị.

Chế độ CS của Siad Barre trên đà bị tiêu diệt. Quần chúng bất mãn chế độ, nổi dây khắp nơi. Cấm tụ tập, cấm chụp hình ở nhiều nơi công cộng.

Giới nghiêm ban đêm để công an, mật vụ thi hành các cuộc hành quân bắt cóc thủ tiêu. Nhiều vụ mất tích xảy ra. Những nhóm nổi dậy được nước Ethiopia trợ giúp vũ khí hoạt động ngày càng mạnh hơn.

Tháng 5 năm 1986, Tổng thống Siad Barre bị tai nạn ôtô, chiếc xe của ông đụng vào một xe bus trong cơn mưa to. Barre bị thương nặng ở đầu, gãy xương sườn, phải điều trị ở Saudi Arabia. Trung tướng Mohamed Samatar và con rể của Barre là tướng Ahmed Suleiman Abdille nắm quyền cai trị trong nhiều tháng.

Barre cố gắng trở lại nắm quyền, nhưng sức khoẻ còn quá yếu.

Năm 1991, lãnh tụ của nhóm nổi dậy là Mohamed Farrah Aidid đánh chiếm thủ đô Mogadishu.

Ngày 26-1-1991, Tổng thống Barre bị lật đổ, phải chạy về vùng nông thôn phía nam Somalia.

Sau 2 lần đem binh về lấy lại chính quyền bị thất bại, nên phải chạy đến Nairobi của Kenya lánh nạn, ở đây, Barre bị phản đối, phải chạy đến Nigeria. Ngày 2-1-1995, Barre chết vì chứng đau tim. Chế độ CS cũng đã chết trước người lập ra nó.

8.4. Nội chiến Somalia

Tháng 5 năm 1991, nhóm quân sự của tướng Mohamed Farrah Aidid phối hợp cùng với những nhóm dân quân của các bô lão, tù trưởng các bộ lạc, thành lập Phong trào Quốc Gia Somalia, tuyên bố độc lập, lấy tên nước là Somaliland. Quốc gia nầy không được ai thừa nhận cả.

Tình hình phía nam Somalia vẫn còn hỗn loạn. Các nhóm vũ trang đánh nhau khốc liệt để tranh giành những tài sản của quốc gia.

Ông James Bishop, đại sứ HK sau cùng ở Somalia giải thích, nguyên nhân nội chiến là do sự tranh giành nguồn nước, đất đai, đồng cỏ, những đàn gia súc, các cơ sở bị quốc hữu hoá trước kia.

Nội chiến vẫn tiếp diễn, phá hỏng nền nông nghiệp, làm gián đoạn hệ thống phân phối lương thực xuống miền Nam. Các lực lượng vũ trang chiếm đoạt phần lớn thực phẩm, kết quả là nạn đói làm chết 300,000 người dân và 1.5 triệu người bị ảnh hưởng.

8.5. Liên Hiệp Quốc đến giữ hòa bình

Trước nạn đói và bất ổn, LHQ đưa một lực lượng đến Somalia giữ hoà bình, bảo vệ công tác cứu trợ. Hội Đồng BA/LHQ cho phép thành lập một lực lượng giữ hòa bình hạn chế mang tên Chiến Dịch LHQ tại Somalia (UNOSOM I). Hạn chế, là việc xử dụng vũ khí chỉ ở mức phòng vệ, nên các nhóm dân quân xem thường. UNOSOM I không có hiệu quả.

Hỗn loạn tiếp diễn, nạn đói hoành hành gây ra cuộc khủng hỏa nhân đạo, cho nên Chiến Dịch LHQ ở Somalia II (UNOSOM II) được thành lập.

Thủ lãnh Mohamed Farrah Aidid ở thủ đô Mogadishu coi UNOSOM II là mối đe dọa quyền lực của mình nên ra lịnh tấn công.

Ngày 5-6-1993, quân của Aidid tấn công lực lượng LHQ UNOSOM II, giết chết 24 binh sĩ Pakistan và làm bị thương 80 người khác.

Ngay ngày hôm sau, HĐ/BA/LHQ ra NQ 837, yêu cầu bắt và xử những phần tử người Somalia chịu trách nhiệm về hành động nói trên.

8.6. Trận Mogadishu năm 1993

Hoa Kỳ vào trận

Hoa Kỳ thành lập một chiến đoàn Đặc Biệt gồm lực lượng Delta, Biệt kích hải quân SEAL (Team 6) và một đơn vị không quân. Cuộc hành quân mang tên Con rắn Gothic (Operation Gothic Serpent)

Lực lượng hành quân dưới quyền chỉ huy của Trung tướngWilliam F. Garrison, khởi hành từ một căn cứ HK ở ngoại ô, tiến vào trung tâm thủ đô Mogadishu để bắt hai lãnh tụ của nhóm dân quân bộ lạc Habar Gedri, có trách nhiệm về vụ giết 24 binh sĩ Pakistan, Bộ lạc nầy dưới quyền của Mohamed Farrah Aidid, tự xưng là tổng thống nước Somalia.

Thành phần hành quân:

- 160 binh sĩ

- 19 trực thăng

- 12 chiếc xe. (9 chiếc Humvee và 3 xe chở quân)

Hế hoạch

- Một toán Delta 4 người, do Đại úy Michael D. Steele chỉ huy, từ trực thăng đu dây xuống khách sạn Olympic để bắt 2 lãnh tụ, là Bộ trưởng Ngoại Giao của tướng Aidid là Omar Salad Elmi và cố vấn chính trị cao cấp tên Mohamed Hassan Awele. Đồng thời, toán yểm trợ cũng từ trực thăng đu dây xuống chiếm giữ và kiểm soát 4 phía của khách sạn, bảo vệ toán đột kích tấn công bắt người.

- Một đoàn xe gồm 9 chiếc Humvee và 3 xe chở quân do Trung tá Danny McNight chỉ huy, phải đến địa điểm vài ba phút sau khi cuộc tấn công mở màn, để chở “tù binh” và toàn thể lực lượng hành quân về căn cứ ở ngoại ô.

- Toàn bộ cuộc hành quân chỉ kéo dài trong 30 phút.

Ngày 3-10-1993

15:42 phút.

4 biệt kích đu dây từ trực thăng xuống mục tiêu để bắt người. Binh nhất Todd Blackburn bị tuột tay, rơi từ độ cao 70 ft (21m) xuống mặt đường, bị thương rất nặng. Không biết lý do rơi, nhưng suy đoán là do trực thăng giật mạnh để né tránh rocket bắn từ nóc nhà kế bên.

15:47 phút

Dân quân Somalia ùa đến bao vây cả khu vực. Cuộc ác chiến xảy ra trên từng góc phố.

16:02

Biệt kích báo cáo đã chiếm mục tiêu. Bắt sống 2 lãnh tụ và 21 người khác. Yêu cầu cho đoàn xe đến đưa về căn cứ.

16:15

Đoàn xe 9 chiếc Humvee và 3 xe chở quân vẫn chưa khởi hành được, vì trục trặc truyền tin. Hai bên hiểu lầm nhau về lệnh lạc, cho nên bên nầy chờ bên kia mất 20 phút. Trở ngại nầy gây thêm trở ngại khác là, dân quân Somalia có thì giờ lập những rào cản và tổ chức chiến đấu trên các đường vào mục tiêu. Làm cho giao chiến xảy ra và mất nhiều thì giờ hơn 30 phút đã định trong kế hoạch.

16:20 phút. Trực thăng thứ nhất bị rớt.

Chiếc Black Hawk UH-60 bị trúng rocket, rơi xuống cách toà nhà khách sạn 5 khu phố.

16:22 phút

Các toán quân Somalia bắt đầu tràn về phía trực thăng rớt.

16:26 phút. Trực thăng thứ hai bị rớt.

Đoàn xe 9 chiếc Humvee đến mục tiêu, chở tù binh và binh sĩ chạy về phía trực thăng rớt để cứu nạn.

Trong khi đó, một trực thăng khác do phi công Michael Durant liều mình, bay vào chỗ chiếc thứ nhất bị rớt để tiếp cứu, nhưng lại bị trúng đạn do súng phóng lựu bắn lên, rớt cách khách sạn khoảng 1 dặm. Đó là chiếc thứ hai bị rớt, những người trên trực thăng bị giết hết, Michael Durant bị bắt làm tù binh.

16:35 phút

Đoàn xe Humvee chở binh sĩ và tù binh chạy lạc đường, vào trung tâm thủ đô, làm bia cho các toán bắn tỉa và các tổ dân quân tấn công, quân số tử thương và bị thương gần phân nửa, mà thuốc men không có, đạn dược không còn. Một trực thăng bị trúng đạn trong khi cố gắng bay vào trung tâm thủ đô để thả xuống những đồ tiếp tế.

Trời tối, vì không có thiết bị để nhìn thấy ban đêm, cho nên đoàn quân án binh bất động cho qua đêm.

Bộ chỉ huy hành quân HK yêu cầu Bộ chỉ huy LHQ cứu viện. Hai đại đội được thành lập, gồm quân Mả Lai và Pakistan với vài trăm chiếc xe bao gồm xe tăng M-48 và thiết vận xa khởi hành lúc 23:23 phút.

Ngày 4-10-1993

5:30 phút (sáng)

Toán biệt kích HK đi bộ theo xe tăng, thiết giáp, vì các xe chở 2 đại đội không còn chỗ, quân Mỹ rút lui dưới làn đạn của dân quân Somalia, về căn cứ của quân đội Pakistan.

Kết quả

Cuộc hành quân kéo dài từ chiều 3-10-1993 đến sáng 4-10-1993.

Phía Hoa Kỳ

- 19 binh sĩ thiệt mạng

- 84 bị thương

- 1 phi công bị bắt

- 2 trực thăng bị rớt

Quân Mả Lai

- 1 thiệt mạng

- 7 bị thương

Quân Pakistan-

- 2 bị thương

Phía dân quân Somalia

- Thiệt mạng: ước lượng từ 315 đến 2,000

- Bị thương: ước lượng từ 1,000 đến 3,000

Phía dân chúng

- Hồng Thật Tự Quốc Tế cho biết có khoảng 200 thường dân chết và nhiều trăm người bị thương.

Trận đánh Mogadishu 1993 gây kích động trong quần chúng Mỹ khi hình ảnh những tù binh bị trói, những xác người Mỹ bị kéo lê trên đường phố. Những thi thể được quật mồ sau 11 ngày, để hoàn trả cho HK trông rất khủng khiếp, trong đó có một người bị chặt đứt đầu.

Phi công Michael Durant được trao trả cho HK.

Hai tuần lễ sau, trong một bản văn viết tay gởi cho Tổng thống Clinton, Trung tướng William F. Garrison nhận lấy trách nhiệm về hậu quả của trận đánh. Tuy đạt được mục đích, nhưng thiệt hại quá nặng do những khuyết điểm trong kế hoạch hành quân.

Những tai hại của chế độ Cộng Sản, của chiến tranh với Ethioipa và nội chiến không ngừng, làm cho Somalia suy yếu, kiệt quệ, cho nên khi gặp hạn hán thì dân chúng chết đói trước các nước láng giềng như Kenya và Ethiopia.

9* Kết

Ngày thứ năm 18-8-2011, Giám đốc Tổ Chức Lương Nông LHQ (FAO), ông Jacques Diouf tuyên bố trong buổi họp khẩn cấp của tổ chức, ông nói “Quốc tế có tiền và kỹ năng để giúp nông dân chăn nuôi và trồng trọt, chống nạn khô hạn, nhưng đã không áp dụng được lợi điểm đó. Thế giới không thể chấp nhận tình trạng hơn 12 triệu người trong vùng nầy có nguy cơ chết đói vì hạn hán nghiêm trọng”.

LHQ cũng cảnh báo rằng sản lượng hoa màu ở miền nam Somalia sẽ thấp dưới mức trung bình.

Ngoại trưởng Clinton phát biểu, “Việc ứng phó với nạn đói phải có tầm nhìn vượt ra ngoài khủng hoảng hiện tại, bảo đảm rằng khủng hoảng sẽ không tái diễn. Cứ vài thập niên thì chu kỳ nầy tái diễn một lần, nếu chúng ta phủi tay, đổ lỗi cho những thế lực ngoài vòng kiểm soát thì thật dễ dàng, nhưng chu kỳ nầy, không phải là không thánh khỏi được”.

Bà Clinton nói tiếp “Có hơn 7.6 triệu nông dân và nhà chăn nuôi nhỏ ở Ethiopia và Kenya đã được “Mạng lưới an toàn xã hội” trợ giúp, nên họ không cần đến những cứu trợ khẩn cấp như hiện nay. Hoa Kỳ đã trợ giúp 3.5 tỷ USD cho những quốc gia cam kết thực hiện chương trình nầy”.

Bà Clinton cũng kêu gọi thế giới tham gia chương trình nầy và nếu không hành động như vậy, thì sẽ phải đối diện với một cuộc khủng hoảng khác trong Vùng Sừng Phi Châu nầy.

Những người phản đối Tây phương cho rằng, chương trình do HK đề xuống là một công cụ chính trị mục đích dùng mạng lưới trợ cấp để lôi kéo người dân về phía đảng cầm quyền. Nhất là nhóm Hồi Giáo al-Qaeda của Somalia là al-Shabaab, quyết chống Tây phương đến cùng.

Người châu Phi có lẻ còn phải chịu khổ sở dài dài bởi những “vấn đề” của người châu Phi, bao gồm tham nhũng, độc tài, nội chiến, phong tục lạc hậu, tôn giáo cực đoan, quá khích…cái vòng lẩn quẩn không phá được. Nghèo đói sinh ra tham nhũng, tham nhũng sinh ra độc tài, độc tài sinh ra nội chiến, nội chiến sinh ra nghèo đói, nghèo đói sinh ra tham nhũng…

Trúc Giang

Minnesota ngày 1-11-2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong 22 năm làm cảnh sát, Phuson Nguyễn, một cảnh sát thủ đô (MPD), sinh năm 1979, con của một vị đại tá miền Nam Việt Nam, đã đối phó với hàng ngàn cuộc biểu tình theo Tu Chính Án Thứ Nhất. Lớn, nhỏ đều có. Anh nhận lệnh đến cuộc biểu tình ngày 6/1/2021 cũng bình thường như thế, bảo đảm quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp của người dân. Lực lượng MPD có mặt ở thủ đô từ khoảng 10 giờ sáng. Cho đến lúc đó, MPD không nhận được bất kỳ thông tin tình báo nào cho thấy sẽ có bạo lực xảy ra. Ngồi trong xe tuần tra, Phuson quan sát người qua lại trong thủ đô. Theo thời gian, ngày càng nhiều người đi về phía Điện Capitol. Nhưng cả anh và đơn vị không nghĩ gì cả, “ít nhất là tôi và đơn vị của tôi, nghĩ rằng họ chỉ đến đó để biểu tình, và bày tỏ quan điểm, sự bất đồng của họ về kết quả bầu cử, điều mà họ có quyền làm.”
Cuối năm 1988, một chiếc ghe gỗ ọp ẹp chở 110 người Việt rời bờ trong đêm, lao ra biển Đông. Ba mươi bảy ngày lênh đênh, máy chết, ghe lạc ngoài khơi xa, lương thực và nước ngọt cạn dần; hơn phân nửa người trên ghe lần lượt gục xuống, xác họ thả xuống biển cho ghe nhẹ đi mà tiếp tục cuộc hành trình. Khi ngư dân Phi Luật Tân vớt được chiếc ghe gần thị trấn Bolinao, chỉ còn 52 người bám được vào cõi sống – về sau người ta gọi họ là Bolinao 52, đưa vào trại tị nạn, rồi lần lượt từng người đi định cư ở các xứ tự do. Những người chết mất xác cũng mất luôn tên gọi.
Trong nhiều tuần qua, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã huy động khoảng 3.000 nhân viên thuộc Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) đến Minneapolis, thành phố lớn nhất của bang Minnesota. Những hành động truy quét tàn bạo của ICE nhắm vào người nhập cư bất hợp pháp dẫn đến cái chết của Renee Nicole Good và Alex Pretti, hai người dân Mỹ da trắng, đã gây phẫn nộ trong dư luận và truyền thông quốc tế. Thực tế cho thấy ICE còn theo đuổi những mục tiêu chính trị rộng lớn hơn do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề ra.
Lực Lượng Hải Quân Mỹ đang lặng lẽ thay đổi vị trí hoạt động, đúng vào thời điểm Iran, Nga và Trung Quốc đang thể hiện sự đoàn kết hải quân ngày càng tăng ở một số vùng biển căng thẳng và tranh chấp nhất trên thế giới. Theo các báo cáo khu vực, tàu sân bay USS Abraham Lincoln đã di chuyển về phía nam, định vị mình xa hơn bờ biển Iran so với trước đây.
Nếu chú ý, cú rơi tự do của tờ Washington Post gần như được báo trước từ giữa năm 2024, với nhiều tầng lý do. Thói quen độc giả thay đổi. Doanh thu quảng cáo in sụp đổ. Cạnh tranh khốc liệt từ mạng xã hội và trí khôn nhân tạo (AI). Bản thân The Post cũng chứng kiến lượng truy cập và thuê bao suy giảm, điều mà lãnh đạo viện dẫn để biện minh cho cắt giảm nhân sự. Nhưng, một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì. Một nửa sự thật thì nó là dối trá.
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.