Hôm nay,  

Vẫn Những Tin Không Vui

28/08/201200:00:00(Xem: 14230)
...hàng loạt tin xấu tiếp tục lu mờ hình ảnh TT Obama những ngày qua...

Cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc bước vào giai đoạn then chốt khi chỉ còn có khoảng mười tuần nữa là sẽ đến ngày bầu cử. Đại Hội đảng Cộng Hòa khai mạc ngày 27 tháng 8 này (trừ khi bị hoãn vì bão Isaac) tại Tampa, Florida, trong khi đảng Dân Chủ sẽ tổ chức Đại Hội bắt đầu ngày 3 tháng 9 sau đó tại North Carolina. Việc Cộng Hòa chỉ định dân biểu Paul Ryan làm ứng viên phó tổng thống cũng đã bất ngờ đổ xăng vào đầu máy, khiến cái xe tranh cử tăng tốc độ vùn vụt trong những ngày qua.

Tình trạng hậu thuẫn của đôi bên cũng vẫn như thời tiết, sáng nắng chiều mưa, thay đổi như chong chóng, vẫn chưa ai đoán được năm tới ai sẽ là tổng thống.

Như cột báo này đã trình bày, những tháng Năm, tháng Sáu vừa qua đã là những tháng mưa ngâu cho TT Obama, khiến tỷ lệ hậu thuẫn của ông tuột xuống mức èo uột, ngang ngửa với TĐ Romney. Qua tháng Bẩy và đầu tháng Tám, chiến dịch đánh “tài phiệt vô cảm” Romney của TT Obama qua hàng trăm triệu tiền quảng cáo trên truyền hình bắt đầu có tác dụng. Tỷ lệ hậu thuẫn TT Obama không tăng nhưng hậu thuẫn của TĐ Romney rớt mau lẹ, nhất là sau khi ông này đi một vòng thế giới, mang về những kết quả mà truyền thông dòng chính diễn giải là thất bại hoàn toàn.

Diễn đàn điện tử Real Clear Politics cho thấy trung bình cuối tháng Bẩy của một tá cơ quan thăm dò dư luận, TT Obama thắng TĐ Romney gần 5 điểm, 49%-44%. Điều đáng nói là tỷ lệ này lớn hơn sai biệt xác xuất 4%, có nghiã là khá chính xác, xác nhận TT Obama sẽ đắc cử trở lại.

Nhưng tin vui cho TT Obama không kéo dài bao lâu thì những tin thời sự bất lợi lại trở lại, cùng lúc với đảng Cộng Hoà tung ra quả bom Paul Ryan. Để rồi cách biệt với TĐ Romney qua trung tuần tháng Tám chỉ còn có 1%, tức là chưa ngã ngũ gì hết.

Câu chuyện gây chấn động chính trường Mỹ tuần qua là tạp chí Newsweek viết bài về thành tích bốn năm của TT Obama.

Newsweek là tờ báo “phe ta” mà chủ bút năm 2008 đã từng gọi ứng viên Obama là Đức Chúa (God). Tuần qua, Newsweek đưa hình TT Obama lên trang bià với bài viết tựa đề “Hit The Road, Barack, Why We Need a New President”. Không biết phải dịch “hit the road” làm sao cho đúng nghiã. “Hit the Road, Barack” thật ra là nhái theo tựa một bài hát của danh ca da đen mù Ray Charles: Hit the Road, Jack, với câu mở đầu “and dont you ever come back no more, no more, no more”. Nói nôm na ra là “ông hãy đi đi và đừng bao giờ trở lại”.

Bài báo rất dài, do ký giả Niall Ferguson viết, đại ý đúc kết lại những thất bại của TT Obama. Tóm lại, kinh tế thất bại vì không giải quyết được khủng hoảng với đà tăng trưởng dưới 2%, thất nghiệp ở mức kỷ lục trên 8% trong suốt 46 tháng nhiệm kỳ đầu, 3,6 triệu người vào danh sách những người nhận trợ cấp bệnh (social secutiry disability) phần lớn là hình thức khai gian để được trợ cấp dài hạn, 110 triệu người lãnh trợ cấp an sinh (on welfare) phần lớn là lãnh phiếu thực phẩm foodstamps, nước Mỹ biến thành một nước “50-50”, nghiã là một nửa đóng thuế (chống Obama), nuôi nửa kia lãnh trợ cấp (sống chết với Obama). Công nợ leo thang lên đến 70% tổng sản lượng cả nước cuối năm nay, cải tổ y tế sẽ không giảm chi phí y tế như hứa hẹn mà sẽ tăng chi phí gấp đôi từ 5% tổng sản lượng hiện nay lên 10% trong vòng 25 năm nữa. Luật cải tổ tài chánh chẳng thay đổi gì vì vẫn duy trì tình trạng 10 ngân hàng lớn nhất tác oai tác quái vì sở hữu 75% tài sản tài chánh cả nước. Nội bộ phân hoá hơn bao giờ hết. Đối ngoại, ta thấy cả chuỗi thất bại, từ Iran đến Ai Cập, Libya, rồi Syria, và Nga, Trung Cộng, Bắc Hàn. Cả Iraq lẫn Afghanistan đều vẫn là những chiến trường đẫm máu sau khi quân Mỹ đã chạy dài. Nước Mỹ đang tháo lui toàn diện trên khắp thế giới.

Nói chung, tất cả những lời hứa quan trọng nhất của ứng viên Obama đều đã không thực hiện được. Theo ông Ferguson, chúng ta không có lý do gì kéo dài tình trạng này nữa, TT Obama cần phải được thay thế và chúng ta cần có một tổng thống mới, và “Con Đường Đi Đến Thịnh Vượng” của Cộng Hòa chính là hy vọng duy nhất của chúng ta (the GOP tickets Path to Prosperity is our only hope).

Không có gì mới lạ cả. Điều mới lạ là những lập luận trên không phải là do Vũ Linh viết trên Việt Báo, mà là bài viết chính trên tạp chí Newsweek của một đại ký giả đã từng ca tụng sự đắc cử của ứng viên Obama như một bước tiến đổi đời của dân chủ Mỹ, nếu không muốn nói là của nhân loại.

Bài báo này không có nghiã là Newsweek chính thức hậu thuẫn liên danh Romney-Ryan, nhưng có tác dụng không khác gì. Chắc chắn đã gửi một thông điệp thật không vui cho TT Obama, chỉ hơn hai tháng trước ngày bầu cử.

Bài báo cũng chỉ là một trong hàng loạt tin xấu tiếp tục lu mờ hình ảnh TT Obama trong những ngày qua.

Trước hết là tin ông PTT Biden chuyên nói nhảm đã lại nói nhảm nữa. Nói chuyện trong một cuộc vận động tranh cử tại Virginia, PTT Biden tố Cộng Hòa thông đồng với tài phiệt Wall Street để xiềng xích thiên hạ lại (nguyên văn: “they're going to put y'all back in chains”). Câu nói này có vẻ đã được đưa ra như một lá bài kỳ thị da đen để nói khích khối cử tri này. Từ hình ảnh xiềng xích cho đến danh từ “yall”, tức là “you all”, tiêu biểu trong ngôn ngữ của dân da màu, đến cử tọa đa số là dân da màu.

Câu tuyên bố này chẳng những đã bị phe Cộng Hòa kết án, mà ngay cả cựu thống đốc Virginia, cũng là thống đốc da đen đầu tiên của Mỹ, ông Doug Wilder, mạnh mẽ chỉ trích là quá đáng và sai lầm. Dân biểu da đen Charles Rangel nhìn nhận rõ ràng PTT Biden cố ý nhắc đến thời nô lệ, và cho rằng đây là một lời nói ngu xuẩn (“Is it stupid? You bet your life it is”).

Có nhiều người không tin câu nói này có chủ địch khích động dân da đen, vì trước sau gì thì dân da màu cũng sẽ bỏ phiếu 90% cho TT Obama rồi, không cần phải khích động gì hết. Lý do thật sự có lẽ là muốn tạo một tranh cãi mới, lái câu chuyện qua khỏi chuyện thất bại kinh tế của TT Obama.

PTT Biden cũng là người trong suốt thời gian qua đã đi vận động với thành tích giết Bin Laden của chính quyền Obama. Ông tung khẩu hiệu “Osama Dead, General Motors Alive”. Ý muốn nhắc nhở chính quyền Obama đã đạt được thành tích giết đầu sỏ khủng bố trong khi bơm tiền cứu sống hãng xe General Motors.

Vấn đề trở nên rắc rối khi một tổ chức các cựu nhân viên CIA và tổ chức an ninh tình báo khác (Special Operations OPSEC) mở chiến dịch tố TT Obama “nhận vơ” khi khoe việc giết Bin Laden là thành tích cá nhân của tổng thống và, quan trọng hơn nữa, đã cố tình xì ra những chi tiết, bật mí phương thức hoạt động của an ninh tình báo cho báo chí và đạo diễn xi-nê-ma để thổi phồng thêm chiến công, đe dọa tính mạng của những người này. Còn quyết định bơm tiền cứu sống GM là quyết định của chính quyền Bush từ giữa năm 2008, TT Obama chỉ tiếp tục chính sách đó thôi. Tin đáng buồn nữa là các chuyên gia nhận định GM vẫn chưa “sống” lại, và có nhiều triển vọng khai phá sản lại trong năm tới bất kể đã nhận cả tỷ tiền cứu trợ. Có lẽ PTT Biden khoe công cứu sống GM quá sớm.


Rồi đến chuyện Hạ Viện thưa bộ trưởng Tư Pháp Eric Holder ra tòa. Trong thời gian qua, Hạ Viện điều tra vụ Nhà Nước lén bán súng cho các tổ chức buôn ma túy Mễ, với mục đích theo dõi đường dây ma túy, và bắt các tay trùm. Chiến dịch này có kết quả như thế nào thì chẳng ai biết vì là bí mật quốc gia. Chỉ biết là có một nhân viên biên phòng bị bắn chết bằng một trong những cây súng bán lậu đó. Hạ Viện điều tra, nhưng bộ trưởng Tư Pháp bất hợp tác. Lúc đầu thì chối không có chiến dịch này, sau thì thú tội là có nhưng Nhà Nước kiểm soát rất kỹ, cuối cùng đành thú nhận cả trăm khẩu súng bị biến mất trong rừng băng đảng ma túy Mễ và Nam Mỹ. Nói trắng ra, chính quyền Obama đã võ trang cho các tổ chức băng đảng này với cả ngàn cây súng ngắn súng dài. Công bằng mà nói, FBI dưới thời TT Bush thỉnh thoảng cũng cố tình bán một vài cây súng cho một vài tay buôn ma túy đang bị theo dõi, nhưng không có chuyện bán cả ngàn súng cho các băng đảng. Hạ Viện đòi cả trăm tài liệu để điều tra thì bị ông bộ trưởng cung cấp nhỏ giọt. Hạ Viện biểu quyết khiển trách ông bộ trưởng khinh thường (contempt) lập pháp.

Trên nguyên tắc, khi lập pháp biểu quyết như vậy thì bộ trưởng Tư Pháp phải bắt thủ phạm bỏ tù. Nhưng khổ nỗi thủ phạm bây giờ lại chính là ông bộ trưởng Tư Pháp. Chẳng lẽ ông này lại ký lệnh tống giam chính mình? Thành ra ông tỉnh bơ chẳng làm gì hết, khiến Hạ Viện phải thưa ông ra tòa. Vụ lộn xộn này khiến thiên hạ thắc mắc không biết chính quyền Obama có gì mà phải giấu diếm, không cung cấp tài liệu cho Hạ Viện điều tra. Có thể một số tài liệu sẽ mang ra ánh sáng vài chuyện cần dấu, có thể có ảnh hưởng không tốt cho cuộc tranh cử. Nhưng TT Obama bây giờ có quyền ăn no ngủ kỹ. Có ra tòa thì cũng mau lắm đến mùa hè năm tới mới ngã ngũ. Lúc đó bầu cử đã xong từ lâu rồi.

Rồi đến chuyện một ông tướng bốn sao lạm quyền đang bị điều tra. Năm 2007, để có phương tiện theo dõi và truy lùng các tổ chức khủng bố có liên hệ đến Al Qaeda tại Phi Châu, TT Bush thành lập Bộ Tư Lệnh Phi Châu (US-Africa Command). Bộ trưởng Quốc Phòng Robert Gates bổ nhiệm tướng William Kip Ward làm tư lệnh. Đây là ông tướng bốn sao da đen thứ nhì của quân lực Mỹ, sau tướng Colin Powell, trước đây là Ngoại Trưởng của TT Bush. Tướng bốn sao Ward chỉ huy một lực lượng vỏn vẹn hai ngàn quân (hai tiểu đoàn Mỹ?) đóng tại Djibouti, sát nách Somalia, vùng bất ổn nhất Phi Châu, trong khi ông tướng đặt bộ tư lệnh tại Stuttgart, bên Đức, vừa an toàn vừa thoải mái, suốt ngày chẳng có chuyện gì làm.

Ông bèn sáng tạo ra việc làm, đi du hành khắp Âu Châu và Phi Châu, phần lớn đi săn thú rừng hay ngoạn cảnh. Đi một mình buồn, ông mang theo bầu đoàn thê tử, vợ con, anh em, bạn bè. Tất cả bằng tầu bay quân sự, ăn ở khách sạn thượng hạng, tất cả do Bộ Quốc Phòng đài thọ bằng tiền thuế của quý độc giả và kẻ viết này đóng, chưa ai rõ tốn mấy trăm ngàn hay mấy triệu. Bạc lẻ trong chính quyền Obama. Rong chơi bốn năm, mệt rồi, cuối năm ngoái, ông tướng xin về hưu, nhưng đã bị treo giò, nằm chờ Bộ Quốc Phòng điều tra, có thể bị giáng chức xuống hai sao, và bị mất khá nhiều tiền hưu, chưa kể có thể bị phạt tiền hay tù. Toà Bạch Ốc bối rối, từ chối trả lời các câu hỏi của báo chí, đẩy qua Bộ Quốc Phòng. Không biết có phải vì cận ngày bầu cử hay không, nhưng cuộc điều tra kéo dài lê thê một năm rưỡi mà vẫn chưa có kết quả gì. Tin xấu đến với TT Obama quá nhiều rồi, không cần thêm nữa.

Một cựu đại tướng khác cũng đang bị điều tra. Tướng Eric Shinseki, tướng bốn sao gốc Nhật, bộ trưởng Cựu Chiến Binh, bị Hạ Viện yêu cầu giải thích chuyện tổ chức hai cuộc hội thảo với chi phí lên tới 5 triệu đô. Cách đây không lâu, Giám Đốc cơ quan GSA mất chức vì tổ chức hội thảo liên hoan tại Las Vegas tốn hơn 800.000 đô. Bây giờ, con số này chẳng thấm vào đâu so với số chi của tướng Shinseki.

Câu chuyện hai ông tướng trên và GSA phản ánh rõ ràng khái niệm “tiền thiên hạ” của chính quyền Obama. Tổng thống xài tiền vung vít, nội các, công chức xài tiền vung vít. Chỉ có dân đi cầy đóng thuế là mệt thôi.

Rồi đến chuyện ông Joe Soptic. Một quảng cáo xuất hiện trên truyền hình đưa câu chuyện ông Soptic này lên để đả kích TĐ Romney. Ông Soptic, một đảng viên Dân Chủ và thành viên lâu năm của nghiệp đoàn, lên truyền hình tố TĐ Romney khi còn làm tại Bain Capital đã sa thải ông khiến ông chẳng những mất job, mà cũng mất luôn bảo hiểm, khiến bà vợ ông bị ung thư không được chữa trị nên chết.

Quảng cáo này có vẻ thật tai hại cho TĐ Romney, nhưng cuối cùng lại có phản ứng ngược vì có quá nhiều vấn đề. Công ty thuê cái ông Soptic này làm bị phá sản 5 năm sau khi TĐ Romney đã rời khỏi Bain Capital, và bà vợ ông chết 2 năm sau đó, tức là 7 năm sau khi TĐ Romney không còn làm với Bain nữa, với đầy đủ bảo hiểm và chữa trị trong suốt thời kỳ cuối. Bị chất vấn, đại diện ban vận động tranh cử của TT Obama, bà Stephanie Cutter cho hay bà chưa bao giờ nghe nói đến ông Soptic và chẳng biết gì về chuyện này. Lại là chuyện nói láo hay trí nhớ kém. Báo chí nhắc lại chính bà Cutter cách đây hai năm đã từng tổ chức hội thảo với truyền thông ngay tại Tòa Bạch Ốc về vấn đề Obamacare và đã giới thiệu ông Soptic như một nạn nhân của chế độ bảo hiểm y tế hiện hữu cho báo chí. Bị lật tẩy, TT Obama sau đó đích thân phải lên tiếng xác nhận Tòa Bạch Ốc biết rõ câu chuyện ông Soptic, nhưng không phải là tác giả của quảng cáo phiạ. Quảng cáo đó là của một nhóm vận động biệt lập không liên hệ gì đến TT Obama, chỉ là ủng hộ TT Obama thôi. Dĩ nhiên, ai muốn tin thì tin.

Những xì-căng-đan kiểu này khó làm tăng tỷ lệ hậu thuẫn cho TT Obama. Chưa kể những xì-căng-đan lem nhem tình dục tiếp tục gây nhức răng cho đảng Dân Chủ.

Tại Minnesota, đảng Dân Chủ cố vận động để thắng thêm ít nhất sáu ghế để chiếm lại đa số trong Hạ Viện tiểu bang. Một chuyện không dễ chút nào. Đã vậy, một trong các dân biểu Dân Chủ tái tranh cử lại bị lãnh đạo đảng yêu cầu rút lui. DB Kerry Gauthier nhìn nhận đã có liên hệ tình dục với một nam học sinh 17 tuổi trong một trạm nghỉ trên xa lộ, gây sốc cho cả tiểu bang. Tin giờ chót: ông này đã rút lui, nhưng vết hoen ố vẫn còn cho đảng Dân Chủ tại Minnesota.

Những tin không vui tiếp tục tràn lan mặt báo. Ngày xưa, bên Tầu, một triều đại đến thời suy vong thì thiên tai, loạn lạc, tin xấu ào ào đổ xuống, ta gọi là hết thiên mệnh, mở màn cho một “Thay Đổi” triều đại. Điềm gở cho TT Obama chăng? (26-8-12)

Vũ Linh
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
06/09/201200:57:32
Khách
Bốn năm trước ông Obama oanh oanh, liệt liệt, hiên ngang đi vào nhà trắng chỉ vì nhờ cái thói thích "của lạ" của người Hoa Kỳ, mà cũng có thể ngay cả với người Việt. Trong một góc nhỏ ước mơ của người thiểu số chúng ta, mong rắng tt Obama là người tiên phong tạo tiền lệ cho sắc dân da màu và rồi cũng sẽ đạt được đỉnh cao quyền lực trong chính trường nước Mỹ. Bản thân tôi cũng mong sẽ trông thấy thế hệ tiếp nối làm được như ông Obama đang làm, nhưng với khả năng thực lực chính của mình, chứ không phải bằng khua môi múa mép như ông Obama. Không hiểu hiên nay tại sao còn có một số người trong chúng ta tiếp tục ủng hộ tt Obama, sau khi đã thấy con đường của ông dẫn đến vực thẳm sâu hun hút, để làm gì? Thực tế chỉ để thoả mãn cái tôi hẹp hòi hơn là vì lợi ích cho trăm họ, muôn dân (nói theo kiểu ước lệ) vì rằng, bốn năm vế trước người ta chỉ nghe chứ chưa hề thấy bất cứ thành tích nào của ông Obama cả, thế mà người người, nhà nhà, xóm làng kêu gọi ùn ùn bỏ phiếu cho ông, họ dựa vào cái gì để nghĩ ông Obama giống như người đang được thừa hưởng cây đèn thần của Aladin!!!Kết quả thê thảm sau 4 năm trị vì của ông vẫn chưa đủ để làm chúng ta tỉnh giấc mộng "kê vàng" hay sao? Tôi cũng không dám tin chắc vào những lời hứa hẹn cao ngất trời của các tân ứng cử viên tổng thống, cặp Romey-Ryan, nhưng đã sống dưới thời ông Romney làm thống đốc tiểu bang, ông cũng không làm cái gì quá tệ cho tiểu bang Mass; hơn nữa, tại sao không thay đổi một cái xấu để lấy một cái tốt hơn, không phải là hy vọng, mà để thấy một sư thay đổi có giá trị. kinh tế quyết định rất nhiều thứ N Người VN đã trải qua kinh nghiệm đau thương vì ăn phải bả những lời ngọt ngào mỵ dân của đám tuyên truyền chính tri đứng về phía người nghèo, bênh vực cho những người lao động cùng khổ, nhưng sự thật thì như thế nào, có ai thực sự bênh vực cho họ không??? Hay cũng bám vào họ như ký sinh trùng để thủ lợi??? người Mỹ chưa trải qua kinh nghiệm đau thương này, nhưng những người bỏ nước ra đi trên những chiếc thuyền mong manh, lênh đênh trên một hải trình nghiệt ngã thì hãy thức tỉnh nhìn thật rõ đường lối lãnh đạo của vị tống thống hiện nay của chúng ta. Một lần nữa có ai nhớ welfare reform ra đời dưới triều đại tt Clinton, chấm dứt thòi hoàng kim của những người có con nhỏ ăn trợ cấp xã hội, hỏi còn nhớ chăng?
04/09/201201:54:38
Khách
Gởi Vũ Bình và ông Lưu Vong Hành...tỏi.
Vũ bình nói tôi là câu nệ hủ lậu.... Tôi chẳng câu nệ gì cả chẳng qua là viết thì phải viết cho đúng, xin lỗi 2 ông thời 2 ông còn đũng quần ngồi ghế ở nhà trường thì có Thầy Cô giáo nào dạy các ông cách viết thiếu sự tôn trọng ấy không! Thật tiếc cho cơm Cha áo Mẹ nuôi mình ăn học...Ông đả kích TT Obama không làm được những gì nên trò trống cho nên ông không tôn trọng, thú thật mà nói thì TT Bush đã làm nên chuyện gì! Sự tín nhiệm của TT Bush còn bao nhiêu khi ông đang còn làm TT?
01/09/201201:25:09
Khách
Nhìn cách viết của ông Lưu vong hành thì không biết ông đã học tới lớp mấy rồi nhỉ!
( tt Jimmy Carter và Reagan , cuộc thăm dò cho thấy tt Carter )
02/09/201217:06:18
Khách
Phàm hể ai thiếu thứ gì thì hay quan tâm đến thứ ấy. Nay nhiều người thất nghiệp hay bị ép mất các quyền lợi an sinh ( trợ cấp , y tế ...) để dồn sang cho obamacare thì họ hay nói về obama. Còn cái "Hùng Tâm" thì lo nghĩ về "những đứa bé vô tư" . Vậy xin cái "Hùng Tâm" cứ lo nghĩ về những thứ thiếu cùa mình đi vậy !!!
01/09/201205:12:44
Khách
Một bài viết rõ ràng "rung cây nhát khí "đối với người ủng hộ TT OBAMA .Chưa chắc cặp Rommey-Ryan lèo lái nước Mỹ tốt hơn bây giờ hay sẽ đưa nước Mỹ tới cơn ĐẠI SUY THOÁI khác để làm khổ cho giới trung lưu , giới lợi tức thấp cùng người cao niên và con nhà nghèo mà thôi .
31/08/201221:25:56
Khách
Gửi bạn Hùng-tâm ! Bạn thuộc loại người hơi có vẻ "câu nệ" hay "hủ lậu" ? khi chửi khéo lưu-vong-hạnh về "chữ viết Hoa" tên các vỉ TT Mỹ, trong đó có ngài TT obama. Và bạn cho rằng " cách không viết chữ Hoa" là thái độ "khi dể "một cách quá đáng đấng Tiên-tri obama ? Khách quan mà nhận định thì obama không xứng đáng được "nể nang" bằng các vị TT tiền nhiệm vì trong gần 4 năm nhiệm kỳ 1, Ông đã chứng tỏ bất tài, bất lực :kinh tế suy thoái , nợ nần chồng chất, thất nghiệp gia tăng, chia rẽ dân-tộc và một điểm rất quan trọng là trong quan hệ đối ngoại, obama chủ trương" Lãnh đạo từ phía sau" (Leading from behide) khiến những Quốc-gia đồng minh với Mỹ tỏ vẻ "hoài nghi" về vai trò lãnh đạo của Mỹ trên trương Quốc-tế. Từ Cổ chí Kim và từ Đông sang Tây, những bậc Hiền-Tài mà lãnh đạo thì đều được mọi người kính phục ,nể vì còn những kẻ Bất Tài, Vô Hạnh mà lãnh đạo thì quả thật không xứng đáng Tôn- vinh , cho dù chỉ là một cái tên viết HOA. Vubinh
30/08/201223:42:34
Khách
Ý Ông nói Luu vong hanh là chính Vu Linh là Romney sẽ thắng TT, để chứng minh lời nói của ông là đúng thì Las Vegas đã có " LINE cá độ cho TT" nếu Romney thắng TT ông cá 1000 $ sẽ thắng 7000 $, cỏn nếu Obama thắng $1000 chỉ ăn có $300 thôi, Tôi đã cá 1000 $ Obama để ăn 300 $ rối
30/08/201202:27:10
Khách
Gởi Ông Lưu Vong Hành.
Tôi thiết nghĩ nếu ông có ghét ai như thế nào đi chăng nữa thì khi góp ý thì nên viết cho đúng lỗi chính tả. Chứ đâu mà tên của TT Obama mà ông lại khi dễ 1 cách quá đáng trong khi tên của những cựu TT khác thì ông lại trân trọng viết hoa. Đừng để người ta nghĩ mình còn là những đưá bé vô tư.... nhé!
Chào ông
28/08/201215:49:15
Khách
Trong lần tái tranh cử của tt Jimmy Carter và Reagan , cuộc thăm dò cho thấy tt Carter dẩn trước 20 điểm để rồi sau đó Reagan đắc cử !!! Giờ này những cuộc thăm dò vẫn chỉ là " thăm dò " cho nên không lấy đó làm trọng mà mong sao Mitt Romney thắng cử tháng 11 này để sang năm sẽ không còn phải nhìn thấy obama nửa vậy. Mong thay !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới đang đứng trước nguy cơ bất ổn nghiêm trọng về an ninh chiến lược khi Hiệp ước New START – thỏa thuận quốc tế được Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Nga Dmitry Medvedev ký kết năm 2010 nhằm giới hạn kho vũ khí hạt nhân của hai nước – sẽ chính thức hết hạn vào ngày 5 tháng 2 năm 2026. Theo nội dung các điều khoản của hiệp ước, mỗi bên không được triển khai quá 700 tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM), tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm (SLBM) và oanh tạc cơ có khả năng mang vũ khí hạt nhân; tổng số đầu đạn hạt nhân không vượt quá 1.550. Ngoài ra, số bệ phóng của mỗi nước bị giới hạn ở mức 800, và hai bên được quyền tiến hành các cuộc thanh sát lẫn nhau hằng năm, dù cơ chế này đã không còn được thực thi trong những năm gần đây. Dưới thời Tổng thống Joe Biden, vào năm 2021, New START đã được gia hạn một lần duy nhất thêm 5 năm.
Trong 22 năm làm cảnh sát, Phuson Nguyễn, một cảnh sát thủ đô (MPD), sinh năm 1979, con của một vị đại tá miền Nam Việt Nam, đã đối phó với hàng ngàn cuộc biểu tình theo Tu Chính Án Thứ Nhất. Lớn, nhỏ đều có. Anh nhận lệnh đến cuộc biểu tình ngày 6/1/2021 cũng bình thường như thế, bảo đảm quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp của người dân. Lực lượng MPD có mặt ở thủ đô từ khoảng 10 giờ sáng. Cho đến lúc đó, MPD không nhận được bất kỳ thông tin tình báo nào cho thấy sẽ có bạo lực xảy ra. Ngồi trong xe tuần tra, Phuson quan sát người qua lại trong thủ đô. Theo thời gian, ngày càng nhiều người đi về phía Điện Capitol. Nhưng cả anh và đơn vị không nghĩ gì cả, “ít nhất là tôi và đơn vị của tôi, nghĩ rằng họ chỉ đến đó để biểu tình, và bày tỏ quan điểm, sự bất đồng của họ về kết quả bầu cử, điều mà họ có quyền làm.”
Cuối năm 1988, một chiếc ghe gỗ ọp ẹp chở 110 người Việt rời bờ trong đêm, lao ra biển Đông. Ba mươi bảy ngày lênh đênh, máy chết, ghe lạc ngoài khơi xa, lương thực và nước ngọt cạn dần; hơn phân nửa người trên ghe lần lượt gục xuống, xác họ thả xuống biển cho ghe nhẹ đi mà tiếp tục cuộc hành trình. Khi ngư dân Phi Luật Tân vớt được chiếc ghe gần thị trấn Bolinao, chỉ còn 52 người bám được vào cõi sống – về sau người ta gọi họ là Bolinao 52, đưa vào trại tị nạn, rồi lần lượt từng người đi định cư ở các xứ tự do. Những người chết mất xác cũng mất luôn tên gọi.
Trong nhiều tuần qua, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã huy động khoảng 3.000 nhân viên thuộc Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) đến Minneapolis, thành phố lớn nhất của bang Minnesota. Những hành động truy quét tàn bạo của ICE nhắm vào người nhập cư bất hợp pháp dẫn đến cái chết của Renee Nicole Good và Alex Pretti, hai người dân Mỹ da trắng, đã gây phẫn nộ trong dư luận và truyền thông quốc tế. Thực tế cho thấy ICE còn theo đuổi những mục tiêu chính trị rộng lớn hơn do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề ra.
Lực Lượng Hải Quân Mỹ đang lặng lẽ thay đổi vị trí hoạt động, đúng vào thời điểm Iran, Nga và Trung Quốc đang thể hiện sự đoàn kết hải quân ngày càng tăng ở một số vùng biển căng thẳng và tranh chấp nhất trên thế giới. Theo các báo cáo khu vực, tàu sân bay USS Abraham Lincoln đã di chuyển về phía nam, định vị mình xa hơn bờ biển Iran so với trước đây.
Nếu chú ý, cú rơi tự do của tờ Washington Post gần như được báo trước từ giữa năm 2024, với nhiều tầng lý do. Thói quen độc giả thay đổi. Doanh thu quảng cáo in sụp đổ. Cạnh tranh khốc liệt từ mạng xã hội và trí khôn nhân tạo (AI). Bản thân The Post cũng chứng kiến lượng truy cập và thuê bao suy giảm, điều mà lãnh đạo viện dẫn để biện minh cho cắt giảm nhân sự. Nhưng, một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì. Một nửa sự thật thì nó là dối trá.
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.