Bạn thân,
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Nói điêu là chuyện nhà nước không ngại ngần gì, vì lợi ích duy trì chế độ. Nhưng nói xạo mà ai cũng biết là xạo, mà vẫn hiên ngang cho cả thế giới nghe mới là lạ.
Như thế, chỉ có thể làm bạn được với Bắc Hàn, TQ và Cuba thôi.
Đặc biệt là Cuba, vì khi Cuba ngủ, thì VN thức và ngược lại -- theo lời của ông Phan Văn Khải. Bởi vậy, khi Hà Nội nói xạo, chỉ có Fidel Castro vỗ tay hoan hô thôi, y hệt như gánh xiếc.
Năm 2009, tức là 34 năm sau khi chiếm gọn Miền Nam vào năm 1975, báo Công An Nhân Dân, số ngày 20/04/2009 có bài viết tựa đề rất là dài, “Tiến tới kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập Binh đoàn Trường Sơn và mở đường Trường Sơn 19/5/1959 – 19/5/2009: Những tuyến đường ra trận trên đất Quảng Bình,” trong đó tác giả Hồ Ngọc Diệp cho biết chuyện được cho là xảy ra ở Quảng Bình: ém phi cơ, và xuất kích bắn chìm 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ.
Nghe thế, Bắc Kinh sẽ kinh hồn chăng, sẽ không dám làm hàng không mẫu hạm để kiểm soát biên Đông chăng? Chuyện lạ nói xạo này được trích mấy đoạn sau, nơi đoạn cuối là ém phi cơ để hạ mẫu hạm, trích:
“...Đáng nói nữa về tuyến đường "Hồ Chí Minh trên biển" là chuyến đi của bà con xã Cảnh Dương, huyện Quảng Trạch chở hàng và vũ khí vào Quảng Trị. 12 thuyền đã ra đi trong một đêm mưa gió cuối năm 1968. Chỉ một nửa số thuyền đã đến đích còn một nửa thì bị giặc bắt hoặc bị máy bay và pháo, tàu địch bắn chìm dọc đường.
Ngoài đường bộ, đường thủy, Quảng Bình còn có một tuyến đường đặc biệt đó là đường ống xăng dầu. Đường ống xăng dầu chạy từ bắc Quảng Bình vào tận Sông Bé dài 2.600 km. Hơn 10 nghìn TNXP và bộ đội 559 đã thi công, vận chuyển tuyến đường xăng dầu vô cùng quan trọng này. Nhờ con đường xăng dầu thông thương nên mạch giao thông xăng dầu vẫn chảy mãi dọc Trường Sơn cho đến ngày toàn thắng 1975.
Đáng kể nữa là tuyến đường không, trên địa phận Quảng Bình trong những năm tháng chống Mỹ. Năm 1971, sân bay dã chiến Khe Gát (Tuyên Hóa) được hình thành. Bộ đội không quân đã ém máy bay MiG21 ở đây và xuất kích, tiêu diệt được 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ tại biển Lý Hòa và Đồng Hới. Đó là chiến công có một không hai trong lịch sử chiến tranh nhân dân ở Quảng Bình....”
Viết như thế, mà không ai cười? Diệt được 2 hàng không mẫu hạm ở biển Lý Hoà và Đồng Hới? Có thợ lặn nào xuống để lấy xác MIA hay không? Hay là lặn tìm các bí mật kỹ thuật quân sự mà cả Nga và TQ đều muôn tìm biết?
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Nói điêu là chuyện nhà nước không ngại ngần gì, vì lợi ích duy trì chế độ. Nhưng nói xạo mà ai cũng biết là xạo, mà vẫn hiên ngang cho cả thế giới nghe mới là lạ.
Như thế, chỉ có thể làm bạn được với Bắc Hàn, TQ và Cuba thôi.
Đặc biệt là Cuba, vì khi Cuba ngủ, thì VN thức và ngược lại -- theo lời của ông Phan Văn Khải. Bởi vậy, khi Hà Nội nói xạo, chỉ có Fidel Castro vỗ tay hoan hô thôi, y hệt như gánh xiếc.
Năm 2009, tức là 34 năm sau khi chiếm gọn Miền Nam vào năm 1975, báo Công An Nhân Dân, số ngày 20/04/2009 có bài viết tựa đề rất là dài, “Tiến tới kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập Binh đoàn Trường Sơn và mở đường Trường Sơn 19/5/1959 – 19/5/2009: Những tuyến đường ra trận trên đất Quảng Bình,” trong đó tác giả Hồ Ngọc Diệp cho biết chuyện được cho là xảy ra ở Quảng Bình: ém phi cơ, và xuất kích bắn chìm 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ.
Nghe thế, Bắc Kinh sẽ kinh hồn chăng, sẽ không dám làm hàng không mẫu hạm để kiểm soát biên Đông chăng? Chuyện lạ nói xạo này được trích mấy đoạn sau, nơi đoạn cuối là ém phi cơ để hạ mẫu hạm, trích:
“...Đáng nói nữa về tuyến đường "Hồ Chí Minh trên biển" là chuyến đi của bà con xã Cảnh Dương, huyện Quảng Trạch chở hàng và vũ khí vào Quảng Trị. 12 thuyền đã ra đi trong một đêm mưa gió cuối năm 1968. Chỉ một nửa số thuyền đã đến đích còn một nửa thì bị giặc bắt hoặc bị máy bay và pháo, tàu địch bắn chìm dọc đường.
Ngoài đường bộ, đường thủy, Quảng Bình còn có một tuyến đường đặc biệt đó là đường ống xăng dầu. Đường ống xăng dầu chạy từ bắc Quảng Bình vào tận Sông Bé dài 2.600 km. Hơn 10 nghìn TNXP và bộ đội 559 đã thi công, vận chuyển tuyến đường xăng dầu vô cùng quan trọng này. Nhờ con đường xăng dầu thông thương nên mạch giao thông xăng dầu vẫn chảy mãi dọc Trường Sơn cho đến ngày toàn thắng 1975.
Đáng kể nữa là tuyến đường không, trên địa phận Quảng Bình trong những năm tháng chống Mỹ. Năm 1971, sân bay dã chiến Khe Gát (Tuyên Hóa) được hình thành. Bộ đội không quân đã ém máy bay MiG21 ở đây và xuất kích, tiêu diệt được 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ tại biển Lý Hòa và Đồng Hới. Đó là chiến công có một không hai trong lịch sử chiến tranh nhân dân ở Quảng Bình....”
Viết như thế, mà không ai cười? Diệt được 2 hàng không mẫu hạm ở biển Lý Hoà và Đồng Hới? Có thợ lặn nào xuống để lấy xác MIA hay không? Hay là lặn tìm các bí mật kỹ thuật quân sự mà cả Nga và TQ đều muôn tìm biết?



