Một trong những thứ dư thừa ở Việt Nam là tai nạn lao động. Kể cả, lao động trong luồng hay ngoaì luồng, lao động quốc doanh hay tư doanh, lao động thành thị hay nông thôn, lao động trí óc hay tay chân... Mức độ báo động này cần giảm bớt, vì thiệt hại không chỉ riêng cho người lao động, mà sẽ tác hại gánh chịu hậu quả dây chuyền cho cả gia đình, bạn hữu, xã hội.
Theo một tài liệu từ Thông tư liên tịch số 14/2005/TTLT-BLĐTBXH-BYT-TLĐLĐVN của mấy cơ quan nhà nước, định nghĩa đầu tiên về tai nạn lao động là:
“a, TNLĐ là tai nạn gây tổn thương cho bất kỳ bộ phận, chức năng nào của cơ thể người lao động hoặc gây tử vong, xảy ra trong quá trình lao động, gắn liền với việc thực hiện công việc, nhiệm vụ lao động...”
Chỉ mới nói khoản này thôi, tức là gây tổn thương, hay gây tử vong... Vậy thì, mức độ rộng lớn của tai nạn lao động ở tầm cỡ nào?
Báo SGGP trong bản tin “Đừng coi thường tai nạn lao động” hôm Thứ Tư 5-3-3014 ghi nhận về thống kê:
“Theo báo cáo của Cục An toàn lao động (Bộ LĐTB-XH), trong năm 2013, cả nước đã xảy ra 6.695 vụ tai nạn lao động làm gần 7.000 người bị nạn. Trong đó, số vụ tai nạn lao động gây chết người là 562 vụ. Còn theo thống kê chung của Bộ LĐTB-XH, mỗi năm đều có khoảng 500-550 người chết do tai nạn lao động.
Những vụ tai nạn điển hình như ngạt khí tại Công ty TNHH Việt Nam Chitin (Hậu Giang) làm 4 người chết, vụ trật toa xe khỏi đường ray tại Công ty than Vàng Danh cũng làm chết 3 công nhân và 4 người khác bị thương nặng. Trong năm 2013, hai vụ ngạt khí tại vỉa than 643 (Quảng Ninh) và Nhà máy tinh luyện dầu thuộc Công ty cổ phần Đầu tư và phát triển đa quốc gia (Đồng Tháp) cũng làm nhiều người thiệt mạng. Những vụ tai nạn lao động gây hậu quả nghiêm trọng về người và của trong vụ sập đá tại mỏ đá Lèn Rỏi (Nghệ An), sự cố vận chuyển thang xây dựng tại công trình xây dựng Khu đô thị Đại Thanh (Hà Nội), sập giàn giáo tại công trình cầu Sông Tranh (Hải Dương)… đều đã thông tin.
Tuy nhiên, theo số liệu tính toán của một số nhà khoa học thì con số tai nạn lao động thực tế và tính ở nhiều lĩnh vực, từ xây dựng, cơ khí chế tạo đến sản xuất nông nghiệp… hàng năm xảy ra cao gấp hàng chục lần so với con số báo cáo, ước tính trên 40.000 vụ/năm. Chính các cơ quan chức năng như Bộ Xây dựng, Bộ Y tế, Bộ LĐTB-XH, Bộ Công an… cũng có những số liệu đưa ra khác nhau.
Tai nạn lao động không chỉ gây thiệt hại nặng nề về kinh tế mà còn đẩy các chi phí bồi thường, hỗ trợ và bảo hiểm xã hội, trợ cấp cho lao động bị tai nạn lên tới hàng trăm tỷ đồng mỗi năm...”(ngưng trích)
Con số 40.000 vụ tai nạn lao động mỗi năm là điều cần suy nghĩ, không lẽ người lao động không được quan tâm bảo vệ nhiều hơn?
Thông tấn VietnamNet hôm 26-2-2014 đã tiết lộ rằng còn có rất nhiều tai nạn lao động bị giấu nhẹm, không được thống kê.
Bản tin này ghi lời “Ông Hà Tất Thắng, Cục trưởng Cục An toàn lao động (Bộ LĐTB&XH) cho biết: Việc nhiều DN ở các địa phương báo cáo số liệu TNLĐ chậm, không đầy đủ đang gây khó khăn cho việc đánh giá tình hình TNLĐ trên cả nước...
...Các lĩnh vực xảy ra nhiều tai nạn lao động chết người là xây dựng, khai thác khoáng sản, sản xuất kinh doanh điện, chế tạo cơ khí.
Về nguyên nhân dẫn đến tai nạn lao động chết người, ông Thắng cho biết có đến 59% là do người sử dụng lao động, 26% do người lao động.”(ngưng trích)
Các con số nêu trên rất đáng suy nghĩ: nguyên nhân gây tai nạn có tới 59% là do người sử dụng lao động, và chỉ 26% là do người lao động.
Trường hợp nhà báo tự do Trương Duy Nhất gặp tai nạn lao động là nguyên nhân từ đâu?
Cũng cần nhắc rằng, Blogger Trương Duy Nhất, chủ nhân trang blog Một Góc Nhìn Khác, đã bị tuyên án 2 năm tù theo điều 258 Bộ Luật Hình Sự hôm 4/3 sau hơn 9 tháng bị giam giữ.
Đây là tai nạn lao động vì ngòi bút, vì anh chỉ muốn đóng góp cho đất nước tốt đẹp hơn, và hẳn nhiên tai nạn không do anh gây ra, và cương vị nhà trí thức này cũng không có người sử dụng lao động nào...
Vậy thì, tai nạn lao động là do Công an bóp méo góc nhìn, hay vì điều luật 258?
Hiển nhiên, thống kê Việt Nam còn thiếu sót vậy. Mà thiếu tới 200 trường hợp như thế. Chính xác, thiếu tới 212 người gặp tai nạn lao động trong khi họ bày tỏ lòng yêu nước -- mà quốc tế gọi là tù nhân lương tâm và Hà Nội gọi là tù hình sự.
Theo một tài liệu từ Thông tư liên tịch số 14/2005/TTLT-BLĐTBXH-BYT-TLĐLĐVN của mấy cơ quan nhà nước, định nghĩa đầu tiên về tai nạn lao động là:
“a, TNLĐ là tai nạn gây tổn thương cho bất kỳ bộ phận, chức năng nào của cơ thể người lao động hoặc gây tử vong, xảy ra trong quá trình lao động, gắn liền với việc thực hiện công việc, nhiệm vụ lao động...”
Chỉ mới nói khoản này thôi, tức là gây tổn thương, hay gây tử vong... Vậy thì, mức độ rộng lớn của tai nạn lao động ở tầm cỡ nào?
Báo SGGP trong bản tin “Đừng coi thường tai nạn lao động” hôm Thứ Tư 5-3-3014 ghi nhận về thống kê:
“Theo báo cáo của Cục An toàn lao động (Bộ LĐTB-XH), trong năm 2013, cả nước đã xảy ra 6.695 vụ tai nạn lao động làm gần 7.000 người bị nạn. Trong đó, số vụ tai nạn lao động gây chết người là 562 vụ. Còn theo thống kê chung của Bộ LĐTB-XH, mỗi năm đều có khoảng 500-550 người chết do tai nạn lao động.
Những vụ tai nạn điển hình như ngạt khí tại Công ty TNHH Việt Nam Chitin (Hậu Giang) làm 4 người chết, vụ trật toa xe khỏi đường ray tại Công ty than Vàng Danh cũng làm chết 3 công nhân và 4 người khác bị thương nặng. Trong năm 2013, hai vụ ngạt khí tại vỉa than 643 (Quảng Ninh) và Nhà máy tinh luyện dầu thuộc Công ty cổ phần Đầu tư và phát triển đa quốc gia (Đồng Tháp) cũng làm nhiều người thiệt mạng. Những vụ tai nạn lao động gây hậu quả nghiêm trọng về người và của trong vụ sập đá tại mỏ đá Lèn Rỏi (Nghệ An), sự cố vận chuyển thang xây dựng tại công trình xây dựng Khu đô thị Đại Thanh (Hà Nội), sập giàn giáo tại công trình cầu Sông Tranh (Hải Dương)… đều đã thông tin.
Tuy nhiên, theo số liệu tính toán của một số nhà khoa học thì con số tai nạn lao động thực tế và tính ở nhiều lĩnh vực, từ xây dựng, cơ khí chế tạo đến sản xuất nông nghiệp… hàng năm xảy ra cao gấp hàng chục lần so với con số báo cáo, ước tính trên 40.000 vụ/năm. Chính các cơ quan chức năng như Bộ Xây dựng, Bộ Y tế, Bộ LĐTB-XH, Bộ Công an… cũng có những số liệu đưa ra khác nhau.
Tai nạn lao động không chỉ gây thiệt hại nặng nề về kinh tế mà còn đẩy các chi phí bồi thường, hỗ trợ và bảo hiểm xã hội, trợ cấp cho lao động bị tai nạn lên tới hàng trăm tỷ đồng mỗi năm...”(ngưng trích)
Con số 40.000 vụ tai nạn lao động mỗi năm là điều cần suy nghĩ, không lẽ người lao động không được quan tâm bảo vệ nhiều hơn?
Thông tấn VietnamNet hôm 26-2-2014 đã tiết lộ rằng còn có rất nhiều tai nạn lao động bị giấu nhẹm, không được thống kê.
Bản tin này ghi lời “Ông Hà Tất Thắng, Cục trưởng Cục An toàn lao động (Bộ LĐTB&XH) cho biết: Việc nhiều DN ở các địa phương báo cáo số liệu TNLĐ chậm, không đầy đủ đang gây khó khăn cho việc đánh giá tình hình TNLĐ trên cả nước...
...Các lĩnh vực xảy ra nhiều tai nạn lao động chết người là xây dựng, khai thác khoáng sản, sản xuất kinh doanh điện, chế tạo cơ khí.
Về nguyên nhân dẫn đến tai nạn lao động chết người, ông Thắng cho biết có đến 59% là do người sử dụng lao động, 26% do người lao động.”(ngưng trích)
Các con số nêu trên rất đáng suy nghĩ: nguyên nhân gây tai nạn có tới 59% là do người sử dụng lao động, và chỉ 26% là do người lao động.
Trường hợp nhà báo tự do Trương Duy Nhất gặp tai nạn lao động là nguyên nhân từ đâu?
Cũng cần nhắc rằng, Blogger Trương Duy Nhất, chủ nhân trang blog Một Góc Nhìn Khác, đã bị tuyên án 2 năm tù theo điều 258 Bộ Luật Hình Sự hôm 4/3 sau hơn 9 tháng bị giam giữ.
Đây là tai nạn lao động vì ngòi bút, vì anh chỉ muốn đóng góp cho đất nước tốt đẹp hơn, và hẳn nhiên tai nạn không do anh gây ra, và cương vị nhà trí thức này cũng không có người sử dụng lao động nào...
Vậy thì, tai nạn lao động là do Công an bóp méo góc nhìn, hay vì điều luật 258?
Hiển nhiên, thống kê Việt Nam còn thiếu sót vậy. Mà thiếu tới 200 trường hợp như thế. Chính xác, thiếu tới 212 người gặp tai nạn lao động trong khi họ bày tỏ lòng yêu nước -- mà quốc tế gọi là tù nhân lương tâm và Hà Nội gọi là tù hình sự.
Gửi ý kiến của bạn



