Hôm nay,  

Lừa Dễ Thế Sao Ông Tổng Bí Lú?

12/07/201500:01:00(Xem: 8724)

Lừa Dễ Thế Sao Ông Tổng Bí Lú?

Le Nguyen

Đội vũ trang tuyên truyền, ban tuyên huấn, ban tuyên giáo trung ương đảng...là tên gọi các bộ phận, công cụ không thể tách rời của từng thời kỳ được đảng cộng sản chế biến, làm ra nhằm phục vụ công tác tuyên truyền chính trị và ca ngợi lãnh tụ cộng sản. Việc văn nô, bồi bút sử dụng loa đài thêu dệt, ca tụng tài năng, đức độ không có thật của các lãnh đạo đảng cộng sản là chuyện bình thường mang tính đặc thù của văn hóa cộng sản, không có gì bàn cãi hay đáng ngạc nhiện. Có ngạc nhiên chăng là việc đương kim tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng lên tiếng hư cấu, nhét vào mồm, ca ngợi tài năng, phẩm chất không có thật và che giấu tội phản quốc của cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh là điều bất thường trong nội bộ đảng chưa có tiền lệ, kể từ sau lãnh tụ Hồ Chí Minh làm tay sai cho quốc tế cộng sản.

 

Năm nay lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Nguyễn Văn Linh, ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói theo ngôn ngữ đảng ta là đã có bước “đột phá ngoạn mục” khi đăng đàn cường điệu, ca ngợi hết lời cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, có một số đoạn trong diễn văn đọc được như sau:

 

“...Đồng chí (NVL) khẳng định Kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin là vấn đề có tính nguyên tắc số một đối với đảng ta. Trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin có nghĩa là nắm vững bản chất cách mạng và khoa học của chủ nghĩa Mác-Lênin, vận dụng một cách đúng đắn, thích hợp với điều kiện nước ta góp phần phát triển chủ nghĩa Mác-Lênin một cách sáng tạo.Chúng ta phải đấu tranh chống những luận điệu và thủ đoạn đả kích, phủ nhận, xuyên tạc chủ nghiã Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh từ phía những thế lực thù địch, những kẻ cơ hội...” (*)

 

 

“...Đảng ta chủ trương tiến hành đổi mới toàn diện, nhưng đổi mới phải có nguyên tắc, đúng định hướng xã hội chủ nghĩa với những hình thức, bước đi và biện pháp thích hợp; phát huy dân chủ, đồng thời giữ vững kỷ luật, kỷ cương; không chấp nhận “đa nguyên, đa đảng.... Đồng chí kịch liệt phê phán quan điểm đòi đa nguyên, đa đảng. Đồng chí nói trong điều kiện nước ta, không có sự cần thiết khách quan để lập nên cơ chế chính trị đa nguyên, đa đảng đối lập.”(*)

 

Hai đoạn văn trong bài diễn văn là điểm nhấn nổi bật của Nguyễn Phú Trọng  ca tụng “tài năng phản động xuất chúng” của Nguyễn Văn Linh, ngoài điểm hai nhấn đó ra thì những chữ còn lại trong bài diễn văn chỉ là những cụm chữ đã qua sử dụng, là các đoạn văn mẫu điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa, dành viết riêng cho mọi tên cộng sản mê cuồng đã đi gặp cụ tổ Mác- Lê của chúng, có nội dung, con chữ quen thuộc như sau:

 “...Đồng chí Nguyễn Văn Linnh là một trong những học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người chiến sĩ cộng sản kiên cường, một nhà lãnh đạo có uy tín lớn của đảng, nhà nước và nhân dân ta, người bạn tin cậy của bạn bè quốc tế...kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của vị lãnh đạo đã có nhiều công lao to lớn đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và công cuộc đổi mới đất nước...”(*)

Hai điểm nhấn kể lể công lao của nguyễn Văn Linh và những câu sáo mòn ca ngợi lãnh tụ của ông nguyễn Phú trọng cũng đã được số đông lãnh đạo cao cấp các ban ngành, cơ quan trực thuộc đảng, nhà nước hợp họa làm thành bản đồng ca ngu ngơ khá hoành tráng và chính cung cách xướng ca hợp họa giới hạn trí tuệ của những con người tự nguyện làm những con robot  không não này, cũng chỉ nhằm che lấp tội lỗi tày trời “thà mất nước hơn mất đảng” của Nguyễn Văn Linh gây ra cho đất nước, dân tộc Việt Nam.

Tội lỗi Nguyễn Văn Linh tựu trung nằm trong hai điểm nhấn mà Nguyễn Phú Trọng ca ngợi là kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin và chống đa nguyên đa đảng. Chính hai ý tưởng phản động cốt lõi, nổi bật này dẫn dắt Nguyễn Văn Linh đến với quyết tâm ngu “thà mất nước hơn mất đảng” qua hội nghị Thành Đô để “bắt đầu cho một thời kỳ bắc thuộc mới” mà đồng chí của ông ta là ông Nguyễn Cơ Thạch đã uất ức thốt lên và Trần Quang Cơ kịch liệt phê phán trong “Hồi Ức Và Suy nghĩ” của ông Cơ.

Từ đó đến nay, từ khi Nguyễn Văn Linh dẫn bầy khuyển mã sang dự hội nghị Thành Đô chủ động ký kết mật ước đến nay, vẫn còn là bí mật quốc gia nhưng tình hình nước ta mất dần lãnh thổ, lãnh hải vào tay Tàu và lệ thuộc toàn diện vào bá quyền Đại Hán đã từng bước biến thành hiện thực như lời Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ cảnh báo từ ¼ thế kỷ trước, là sự thật không thể phủ nhận.

Hai điểm nhấn nổi bật một là kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, hai là chống đa nguyên đa đảng của Nguyễn Văn Linh mà Nguyễn Phú Trọng hết lời ca ngợi chính là nguyên nhân kiềm hãm đất nước, dân tộc Việt Nam chìm sâu dưới đáy của vũng lầy đói nghèo, lạc mậu, chậm tiến và từng bước đi vào vòng lệ thuộc ngoại bang. Bên cạnh đó, loài người tiến bộ ai cũng thấy, các nước xóa sổ chủ nghĩa Mác-Lênin thực hiện đa nguyên đa đảng ở Trung, Đông Âu từ ¼ thế kỷ qua đều có tương lai sáng sủa hơn con đường Nguyễn Văn Linh chui đầu vào rọ Thành Đô, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin và không chấp nhận đa nguyên, đa đảng!

Tính đến nay hơn ¼ thế kỷ kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, không chấp nhận đa nguyên, đa đảng như chủ trương đường lối đút đầu vào rọ của kẻ thù truyền kiếp phương bắc “thà mất nước hơn mất đảng” theo tư duy phản quốc, bán nước cầu vinh của Nguyễn Văn Linh nói riêng, các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam nói chung đã làm cho đất nước Việt Nam tan nát, vỡ vụn ra từng mảnh nhỏ ở mọi mặt đời sống, không có cơ hàn gắn hay phục hồi và không cần thông minh ai cũng có thể thấy, qua một số điểm cơ bản sau:

Một là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng là nguyên nhân chính làm cho quan chức đảng viên suy thoái đạo đức lối sống, xã hội băng hoại suy đồi, ngày càng trầm trọng, càng xấu hơn - với đội ngũ cán bộ vô trách nhiệm, vô văn hóa, vô luân, vô đạo ra tay trộm cắp, cướp bóc tài sản của dân của nước và tự liên kết, biến thành băng đảng tội phạm có tổ chức, vô cảm trước tiếng kêu đứt ruột, thấu trời của đồng bào, đồng loại, phá tan hoang mảnh giang san gấm vóc của tổ tiên nòi Việt ngàn đời truyền lại.

Hai là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin của nguyễn văn linh đã biến Việt Nam thành một “cường quốc” xuất khẩu lao động, bán sức lao động thượng vàng hạ cám từ xuất cảng oshin đến nô lệ tình dục... từ buôn người đến xuất cảng băng đảng tội phạm xì ke, ma túy, cần sa... từ cơ trưởng phi hành đoàn rửa tiền,  quan chức sứ quán buôn lậu ngà voi, sừng tê giác đến du sinh trộm cắp mỹ phẫm, đồ lót trong các siêu thị có tổ chức của hàng không Việt nam chuyển về nước tiêu thụ...là nỗi ô nhục cho hai tiếng việt Nam.

Ba là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng đã biến người dân lao động Việt Nam thành dân tộc nô lệ trên chính quê hương mình có sự tiếp tay tích cực của công đoàn quốc doanh, với đa tầng áp bức, bóc lột của tư bản xanh đến tư bản đỏ, của cán bộ lãnh đạo cao cấp đến tên tổ trưởng dân phố. Tên nào cũng thể hiện là ông trời con, luật là tao tao là luật theo lối bầy đàn hoang dã, rừng rú thuở loài người còn ăn lông ở lỗ.

Bốn là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin đã biến Việt Nam Cộng hòa là nỗi ước mơ vươn tới của các nước Đông Nam Á trở thành một nước Việt Nam yếu kém, lẹt đẹt đi theo sau đít Miên, Lào về mặt kinh tế- xã hội, dân quyền-nhân quyền nhưng lại nổi tiếng vi phạm trắng trợn các cam kết quốc tế và hối lộ, tham nhũng thì vô phương ngăn chận, đẩy lùi.

Năm là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng nên những khoản viện trợ khoa học kỹ thuật, vay vốn hoàn lại lẫn không hoàn lại của quốc tế cho xây dựng, phát triển đất nước kém hiệu quả, đa phần lọt vào túi tham nhóm lợi ích, vào túi băng đảng mafia cộng sản Việt Nam, không thế lực nào có thể ngăn cản.

Sáu là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin mù quáng với súng đạn trong tay nên băng đảng mafia cộng sản thi nhau đút đầu vào thòng lọng cho Nga-Tàu siết cổ chết, kéo theo cả đất nước, dân tộc Việt Nam phải chịu liên lụy...trong vòng xoay của đế quốc Nga- Tàu, trước sự bất lựcđầy phẫn nộ của người dân.

Bảy là đáng kinh sợ hơn nữa, cho việc kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng là các công ty quốc doanh dù độc quyền kinh doanh điện, kinh doanh nước thậm chí đào than, nhôm, sắt, thép...hút dầu trong lòng đất lên bán với nhiều điều kiện thuận lợi, ưu đãi vốn nhẹ lãi, giảm thuế vẫn bị lỗ triền miên? Mọi người đều biết nhưng không thể làm gì được đảng cộng sản độc quyền, độc ác có một không hai trong lịch sử việt Nam ...

Vài vụ việc nêu trên, đủ kết luận cho thấy hành động kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng là cực kỳ sai lầm, cực kỳ phản động, chống lại ý chí nguyện vọng của toàn dân Việt Nam và Nguyễn Phú Trọng cùng đồng bọn đã sử dụng hai điểm nhấn ca ngợi Nguyễn Văn Linh nhưng lại cố tình che đậy, giấu nhẹm hành động, phát ngôn bán nước lộ liễu của nguyễn Văn Linh qua câu nói cả bộ chính trị đảng cộng sản đều biết: “...Dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa...”

Đến hôm nay, ngay thời điểm này, hậu quả của kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và tư tưởng bán nước qua phát ngôn “...Trung Quốc bành trướng thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa” của Nguyễn Văn linh là đúng đắn hay sai lầm đã rõ, không cần phải bàn cãi với những cái đầu không não lẫn nói lấy được của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Sự việc bán nước cầu vinh đã rành rành ra đó nhưng bầy đàn Nguyễn Phú Trọng vẫn lải nhải kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và ca ngợi Nguyễn Văn Linh “...lãnh đạo, chỉ đạo nhạy bén, chủ động khôn khéo, chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua những khó khăn...”(*)

Tất cả những điều nói lấy được của Nguyễn phú trọng và đồng bọn nói về Nguyễn Văn linh cũng đều không ngoài mục đích là che chắn tội lỗi tày trời của nguyễn Văn Linh để bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ với tư duy phản động “...thà mất nước hơn mất đảng...dù thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa” của những tên lãnh đạo cộng sản mù quáng, mê cuồng vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc từ đời đầu, đời giữa đến đời nay.

Kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và Trung Quốc dù thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa, là tư tưởng phản động đi ngược lại chiều thuận của lịch sử, chống lại tư tưởng tiến bộ của nhân loại và những kẻ nào cổ vũ cho tư tưởng phản động của nguyễn Văn Linh là kẻ thù của dân tộc Việt Nam cần phải bị loại trừ khỏi tư tưởng, con người Việt Nam. Nguyễn Phú trọng, Trần Đại Quang, Lê Thanh Hải, Phạm Quang nghị, Đinh Thế Huynh... và bè lũ tay sai đảng cộng sản Việt Nam, là những kẻ cổ vũ cho tư tưởng sai trái phản động “...kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng...” là những tên đầu sỏ chống nhân loại, chống dân tộc Việt Nam là mục tiêu cần nhắm tới trên con đường đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam.

Nguyễn Văn Linh, tên đầu sỏ của bộ ba tên Nguyễn Văn Linh-Đỗ Mười-Phạm Văn Đồng đã đưa dân tộc Việt Nam vào vòng bắc thuộc mới qua hội nghị Thành Đô với câu nói bán nước thách thức lương tâm nòi Việt “...Dù bành trướng thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa?...” Tội của Nguyễn Văn Linh và của những tên theo hùa ngang ngữa với tội Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà trong lịch sử dân tộc Việt Nam và những tên cộng sản đời đầu Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức thọ... lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cùng với những tên đồng phạm đời giữa, đời nay làm ô danh những trang sử Việt không thể nào tẩy xóa, cần phải bị vạch mặt chỉ tên tội ác của chúng làm ra để chúng không thể sử dụng những tư tưởng sai trái về công lao đổi mới, kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng cùng nhiều điều gây ngô nhận để tiếp tục đánh lừa dân tộc Việt Nam.

 

Tham khảo:

(*)http://baochinhphu.vn/Tin-noi-bat/Dien-van-cua-Tong-Bi-thu-Nguyen-Phu-Trong-tai-Le-ky-niem-100-nam-Ngay-sinh-dong-chi-Nguyen-Van-Linh/230420.vgp

 

 


.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
Năm 2025 được xem là giai đoạn khó khăn cho ngành khoa học khi ngân sách nghiên cứu bị thu hẹp và nhiều nhóm chuyên môn phải giải thể. Tuy vậy, những thành tựu y học nổi bật lại chứng minh rằng sức sáng tạo của con người chưa bao giờ dừng lại. Hàng loạt phát hiện mới đã mở rộng hiểu biết của chúng ta về sức khỏe, đồng thời thay đổi cách chăm sóc bệnh nhân hiện nay. Dưới đây là chín trong số những khám phá ấn tượng nhất trong năm 2025.
Năm 2025 khởi đầu bằng nỗi lo dấy lên từ các sàn tài chính quốc tế. Tháng Tư, Tổng thống Donald Trump khơi lại cuộc chiến thương mại, khiến nhiều người e sợ suy thái toàn cầu. Thế nhưng, sau mười hai tháng, kinh tế thế giới vẫn đứng vững: tổng sản lượng tăng khoảng 3%, bằng năm trước; thất nghiệp thấp và chứng khoán nhiều nơi tiếp tục lên giá. Chỉ riêng lạm phát vẫn còn là bóng mây bao phủ, vì phần lớn các nước trong khối công nghiệp OECD chưa đưa được vật giá về mức ổn định như mong muốn.
Sự phát triển nhanh chóng của Artificial Intelligence/ AI và robot đặt ra nhiều thách thức về đạo đức xã hội và cá nhân, đặc biệt là trong việc thu thập dữ liệu cá nhân làm ảnh hưởng đến các quyết định quan trọng như tuyển dụng, trị liệu và xét xử. Mặc dù AI có thể mô phỏng cảm xúc, nhưng không có ý thức thực sự, dẫn đến nguy cơ làm cho con người phụ thuộc vào AI và robot và suy giảm kỹ năng giao tiếp xã hội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.