Hôm nay,  

Thơ Trịnh Gia Mỹ

12/03/201700:05:00(Xem: 6948)

image001Trịnh Gia Mỹ

Sàigòn. Về

I

Về thăm con phố ngày xưa
Tôi căng phổi thở cơn mưa thuở nào
Ô hay, mưa tự trời cao
Hay mưa bão của lòng nào trong tôi?

Mưa tôi tạnh đã lâu rồi!

II

Ngã ba tôi, lạ quá chừng
Đâu con hẻm cũ, đâu vùng nhà quen?
Con đường, sao lạ lùng, tên!
Người xưa đâu, chẳng nghe quen tiếng chào

Bây giờ lạ hết rồi sao?

III

Đi xuống rồi lại đi lên
Đi lên, đi xuống, nhớ quên ngõ nào
Trở về nơi chốn chôn nhau
Mà sao như lạc tinh cầu nào đâu!

Còn gì tôi nhớ, mai sau?

IV

Bụi tung, khói tỏa mịt mùng
Đứng ngơ ngẩn giữa một vùng phố đông
Mình tôi, cứ lại thầm mong
Chiếc xe đạp cũ lòng vòng phố xưa

Vòng nhớ, quanh quẩn vòng quên
Vòng qua chốn cũ, vòng lên phố người
Vòng nay vắng hẳn nụ cười
Tôi xôn xao nỗi bồi hồi nhớ, quên.

Đã qua rồi, thuở thần tiên!

***

Có gì đâu

Có gì đâu nỗi nhớ nhung
Lâu lâu trồi đầu nhắc nhỡ
Ở đâu đó trong trần gian
Ta có người thân để nhớ

Có gì đâu niềm trăn trở
Thỉnh thoảng rớt vào lòng đau
Con chim lạc loài lẻ bạn
Bay ngơ ngẩn giữa tinh cầu

Có gì đâu nhịp tim vỡ
Vụng về bắt hụt tình ai
Vô duyên thì thôi, đã lỡ
Tình như chiếc bóng vụt bay

Có gì đâu sầu muôn thuở
Úa tàn tựa lá thu phai
Niềm đau rồi thì cũng nhạt
Trôi xuôi theo tiếng thở dài

Có gì đâu lòng bối rối
Bàn tay không giữ được người


Thôi làm đám mây phiêu dạt
Lửng thửng trôi trên bầu trời

Có gì đâu bàn tay mõi
Ôm không nổi trọn tình ai
Đưa tay với hoài chẳng tới
Đo sao được mối tình dài

Có gì đâu tim nhói buốt
Cánh chim đã xoãi bay xa
Đất trời mênh mông lồng lộng
Rồi mai cũng hiểu tình ta


***

32
Mẹ là


Mẹ là chuối ba hương
Con ăn hoài chẳng hết
Mẹ là mâm xôi nếp
Nuôi ngọt cả đời con

Mẹ là ngọn thái sơn
Chở che con yên ổn
Mẹ là dòng suối nguồn
Trong lòng con bất tận

Mẹ là niềm hy vọng
Đưa con đến tương lai
Mẹ là bờ cát dài
Mênh mông bên biển lớn

Mẹ là tia nắng ấm
Ấp ủ con trọn đời
Mẹ là giọt mưa rơi
Xoa lòng con dịu mát

Mẹ ruộng nương bát ngát
Cho con bước tung tăng
Mẹ sáng rực cung hằng
Rọi soi đường con bước

Mẹ tấm gương mực thước
Con theo suốt cả đời
Con ngẩng mặt nhìn đời
Bao công lao từ Mẹ

Mẹ hy sinh tuổi trẻ
Cho con có tương lai
Mẹ quên quãng đường dài
Cho lòng con hạnh phúc

Mẹ đã cho con hết
Trọn cả trời thanh xuân
Con bơi lội tung tăng
Trong vòng yêu của Mẹ

Mẹ yêu là tất cả
Tất cả trọn đời con


***

Tay Trăng

Vầng trăng tròn sáng lung linh
Ai nâng vầng sáng nguyên trinh nét cười
Thấy ra vũ trụ tuyệt vời
Vầng trăng cùng với nụ cười chẳng hai

Chẳng hai mà cũng là hai
Là người ngồi đó, là đây trăng đầy
Cùng từ một chỗ đến đây
Đến mà chẳng đến, mới hay diệu kỳ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cho tới Tết Nguyên Đán năm ĐINH DẬU này, đã qua hơn hai mươi mùa xuân, người viết vẫn chung thủy cùng bạn đọc, cùng Việt Báo để mỗi năm cống hiến một bài viết về Võ đạo, Võ học và Võ thuật.
Tết là pháo, là câu đối, là bánh chưng, dưa hành, nhưng còn một điều không thể thiếu trong mấy ngày Tết - là cờ bạc.
Lê Thương, một nhạc sĩ tài ba, một vị thầy giáo tài giỏi, đức độ, một người nặng lòng với nước non, một nghệ sĩ lãng mạn với tâm hồn bay bổng thanh cao.
Nhưng khi chuyển sang tiếng Việt, dường như bài thơ mất đi cái không khí lạ lẫm của sự so sánh và liên tưởng giữa họa sĩ và thi sĩ, giữa họa và thơ.
Buổi trưa này thuộc vào mùa gì nhỉ, anh lẩm nhẩm tính toán. Vâng đầu mùa xuân.
Cuối tháng tư 75, Cộng quân chiếm miền Nam, coi giáo sư biệt phái là thành phần khả nghi, có tội như các sĩ quan hiện dịch.
Khi có ý định phiêu lưu du lịch Cuba, một cảm giác hồi hộp lạ lùng dấy lên trong chúng tôi.
ngồi bó gối tự hỏi – Bao giờ? Bao giờ?
K bỏ ống nghe xuống, hình như cố nín thở. Không bận tâm quay lại phía tôi, cô nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, búi tóc to sau gáy treo lửng lơ, cũng tựa như kiểu cô đang lơ lửng đâu đó.
Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh buổi sáng hôm đó, tuy đã nhiều năm trôi qua.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.