
Trần Khải
Nhân loại cần gì nhất? Cơm ăn? Áo mặc? Tự Do? Hòa Bình? Dân Chủ? Tất cả các nhu cầu vừa nêu đều cần... Nhiều khi, các nhu cầu nối dây chuyền nhau. Thiếu cơm, thiếu áo tất nhiên sẽ bất ổn, sẽ mất hòa bình... Có lẽ, đầu tiên, nên là hòa bình, vì biết tương nhượng nhau mới là từ ái thực sự.
Ngày 21 tháng 9 mỗi năm là Ngày quốc tế Hòa bình, cũng gọi là Ngày Hòa bình thế giới, viết tắt IDP (International Day of Peace), diễn ra hàng năm vào ngày 21 tháng 9. Ngày này được cống hiến cho Hòa bình, và đặc biệt là sự không có chiến tranh, chẳng hạn như có thể là do việc ngừng bắn tạm thời trong một khu vực có chiến tranh. Ngày quốc tế Hòa bình được nhiều quốc gia, dân tộc, các nhóm chính trị và quân sự tuân thủ. Ngày quốc tế Hòa bình đầu tiên được tổ chức lần đầu trong năm 1981.
Tự điển Bách khoa Mở ghi rằng để khai mạc ngày này, "Chuông Hòa bình" ở Trụ sở Liên Hiệp Quốc (tại thành phố New York, Hoa Kỳ) bắt đầu ngân vang báo hiệu. Chuông này được đúc từ các đồng tiền kim loại quyên góp của các trẻ em từ khắp các châu lục ngoại trừ châu Phi. Đó là món quà tặng của "Hiệp hội Liên Hiệp Quốc" của Nhật Bản, và được coi như "một lời nhắc nhở về phí tổn nhân mạng cho chiến tranh". Các chữ khắc ghi trên mặt chuông như sau: "Vạn tuế hòa bình tuyệt đối trên thế giới". Các cá nhân cũng có thể mang phù hiệu Chim bồ câu hòa bình màu trắng để kỷ niệm ngày quốc tế Hòa bình, do một tổ chức phi lợi nhuận của Canada sản xuất.
Đầu tiên là năm 1981...
Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc tuyên bố, trong một nghị quyết do Vương quốc Anh và Costa Rica bảo trợ, rằng ngày Thứ Ba thứ ba của tháng 9 – ngày khai mạc các khóa họp thường kỳ của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc – là "Ngày quốc tế Hòa bình" dành cho việc kỷ niệm và củng cố những lý tưởng hòa bình.
Và rồi, hôm Thứ Ba, 21.9.1982 cử hành "Ngày quốc tế Hòa bình" đầu tiên.
Thế rồi năm 2007...
Năm 2007, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon đánh Chuông Hòa bình tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở thành phố New York, kêu gọi việc ngừng các hành động thù địch trong 24 giờ ngày 21 tháng 9, và giữ 1 phút im lặng trên khắp thế giới.
Phải chi, lúc đó khắp thế giới buông súng là an bình...
Nơi đây, xin ghi lại Kinh Hòa Bình bản dịch tiếng Việt do Giám mục Philípphê Nguyễn Kim Điền dịch nghĩa, linh mục Kim Long phổ nhạc và bài kinh được biết nhiều thông qua bài hát này.
Lạy Chúa từ nhân,
Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người.
Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa
Để con đem yêu thương vào nơi oán thù,
Đem thứ tha vào nơi lăng nhục
Đem an hoà vào nơi tranh chấp,
Đem chân lý vào chốn lỗi lầm.
Để con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng,
Để con rọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.
Lạy Chúa xin hãy dạy con:
Tìm an ủi người hơn được người ủi an,
Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết
Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.
Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh,
Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân,
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ,
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.
Ôi Thần Linh thánh ái xin mở rộng lòng con,
Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí ơn an bình.
Gửi ý kiến của bạn


