Hôm nay,  

Ma tự do, ma cộng sản

22/01/201809:49:00(Xem: 5954)
 Ma tự do, ma cộng sản
 
Nguyễn Quang

 

Dân gian Việt Nam hay truyền miệng với nhau ‘người làm sao ma làm vậy’. Trên khắp mọi miền đất nước Trung, Nam, Bắc đều có ma trơi hàm nghĩa ‘sống làm sao chết làm vậy’. “Mình có làm sao người ta mới mời mình”. Nào ma chết đói, ma cà rồng phổ biến nhất để nói những sự nhũng lạm, hút máu dân lành.

 

Có ma cô, ma cạo để ám chỉ bọn lưu manh; có cô hồn các đẳng để nói về ma tốt, ma xấu.

 

Nay có những chóp bu cộng sản với nguyện ước không còn muốn theo cụ Các Mác Lê Nin nhưng xin làm ma tự do, không làm ma cộng nhuộm máu me ghê quá.

 

Hegel từng mô tả hồn ma, nhất là loại hồn ma chiến tranh như yếu tố hình thành lịch sử qua khái niệm zeitgeist. Đặc biệt trong cuộc chiến Việt Nam, do sự đối cực giữa hai miền mà có ‘hồn ma bên này’ để phân biệt với ‘hồn ma bên kia’. Hồn ma là Thiện, còn phe kia là ma quỷ.

 

Nay Việt Nam thời hòa bình có ma tham nhũng khi chết muốn thành ma tự do và dân oan với những oan hồn không tả hết nỗi oan khiên trước khi nhắm mắt, nhà cửa ruộng vườn bị các quan tham cộng sản tước đoạt, gia đình ly tán, mọi thứ tan nát đổ vỡ.

Tham nhũng do lòng tham của con người, dấu ấn hình ảnh Adam thích ăn trái cấm, nhân loại ngày càng văn minh muốn giảm hay từ bỏ lòng tham chỉ có giáo dục đạo đức và luật pháp nghiêm minh. Biết vậy nên Kinh Cựu Ước đã có Mười Điều Răn của Thượng Đế do Tiên Tri Moise truyền lại.

Tại Việt Nam tự ngàn xưa đã có hối lộ, mua quan bán chức, hối mại quyền thế, cường hào ác bá như cụ Nguyễn Công Trứ nhận hối lộ, Cụ Nguyễn Sinh Sắc – cha của Nguyễn Ái Quốc, về sau đổi thành tên Hồ Chí Minh cũng tham ô, việc đến tai Triều đình nên phải bị đi đày!

Dưới trào Cộng sản từ tham ô, hối mại quyền thế để tận hưởng đặc ân, đặc lợi nên bộ máy tuyên truyền sản sinh ra những từ hoa mỹ mỵ dân như: tự nguyện dâng hiến cho đảng, đóng góp cho cách mạng… Tất cả bị tước đoạt bằng từ NHÂN DANH những ẢO TƯỞNG VĨ ĐẠI!

Tham nhũng không chỉ là tiền bạc nhưng còn là sự chà đạp, tước đoạt, hủy hoại thân xác con người, hình ảnh người nữ hộ lý trong chế  độ Cộng sản, đó là những nạn nhân của sự nhân danh! Ngày nay hộ lý nâng lên đến “giám đốc” như tại Thanh Hóa nhờ vốn tự có. Người phụ nữ bị bắt buộc làm đĩ không xu nào cho cá nhân đến tập thể ! Phần thưởng to lớn đó là chiếc bánh vẽ về một thiên đường chỉ có cho tầng lớp cán lớn, cán bé được thỏa mãn cái dục vọng khả giác trên tấm thân xác của chị em dân công, thanh niên xung phong! Nên dân gian dưới thời này có câu ‘Bác chơi thì dân sướng, Bác ăn thì dân no, Bác mặc thì dân ấm, Bác hưởng thì dân khoái.’

Thật vậy, hơn ai hết Võ văn Kiệt hiểu thấu được tấm lòng của ‘dân dâng lên Bác’, nên khi đưa một hoa khôi từ Nam ra Bắc để làm hộ lý phục vụ cho Bác, cũng là dịp để bác cấy giống đỏ vào miền Nam, Võ Văn Kiệt đã cấy trước. Chuyện này do Nguyễn Văn Linh, nguyên Tổng Bí thư thuật lại, những ai muốn tìm hiểu cứ vào Google tìm kiếm.

Trong vấn đề bài trừ tham nhũng tại Việt Nam ngày nay, tựu trung có 3 câu hỏi trọng tâm như sau:

-Hiện nay dưới chế độ CS có luật pháp nghiêm minh không ? -Không .

-Hiện nay dưới chế độ CS có đạo đức không ? -Không .

-Hiện nay dưới chế độ CS có lãnh đạo thanh liêm không ? -Không .

Bài học của lịch sử từ triều đại Mãn Thanh đến chế độ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch, chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam với Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, đều kinh qua bài học tham nhũng và phải trả giá bằng máu và nước mắt nhãn tiền!

-‘No one is above the law’- ‘Luật pháp bất vi thân’!

Nhưng tại Việt Nam: đảng lãnh đạo, mấy ông bộ chính trị quyết định tất cả! Các quan VC ăn cắp rồi các quan VC xử lý nội bộ, nay “văn minh” hơn đưa nhau ra Tòa không vành móng ngựa, nhưng cũng chỉ là giải quyết đàng ngọn, vấn đề là cơ chế, hà tất làm sao giải quyết chuyện tham nhũng!

Không ai nhìn thấy phía sau gáy của mình, ngay cả hàng lông mi ngay trên con ngươi của chính mình! Nên con đường phát triển tự nhiên tất yếu phải đa nguyên, đa đảng!

-Chấp nhận đa nguyên, đa đảng trong trật tự hầu tránh đổ máu trước cuộc nổi dậy đầy phẫn uất của nhân dân, đó là sự nghiệp lớn lao trong việc cứu nước, cứu dân hiện nay!

Quả nhiên được như vậy lúc đó tâm hồn con người mới thanh thản ra đi để ‘làm ma tự do’.

Con ma bạch tuộc tham ô Cộng sản Việt Nam

Chống tham nhũng phải chống từ trên xuống. Tham nhũng như con bạch tuộc, có ích gì khi chỉ cắt được vài cái vòi của nó, phải tấn công vào đầu não. Cụ thể: Tổng bí thư sạch, Chủ tịch nước sạch, Thủ tướng sạch thì sẽ có nhiều bộ trưởng sạch, bộ trưởng sạch thì mới có thứ trưởng sạch...Chủ tịch UBND, Bí thư sạch sẽ tìm cách bổ nhiệm các giám đốc sở sạch. Nhân cách lãnh tụ định hình nên nhân cách quốc gia! Chưa giải quyết được bài toán này thì lập cơ quan chống tham nhũng cũng vô ích. Ai sẽ chống tham nhũng trong các cơ quan chuyên trách chống tham nhũng? -Tay bẩn lấy nước bẩn mà rửa? Đúng là ‘Kẻ mù dẫn người mù’! Nhưng người mù vẫn còn liêm sĩ, tấm lòng thanh sạch hơn bọn tham nhũng!

Thực trạng hiện nay chống tham nhũng chính là chống đảng! Ai có thể chống lại bản thân mình?

Tham nhũng lan tràn trong đầu tư cơ sở hạ tầng, quản lý sử dụng đất và trong một số ngành dịch vụ, bao gồm cả giáo dục và y tế. Bán thuốc giả cho bệnh nhân bị bệnh hiểm nghèo ung thư, khiến bao người chết oan.

Việt Nam đang đi trên con đường người dân càng nghèo xơ xác do hậu quả tầng lớp cai trị ngày càng tham nhũng, nghĩa là cơ hội tham nhũng phát triển nhanh hơn độ minh bạch của chính quyền, dẫn đến bất ổn xã hội: Cái khốn nạn về sự cai trị của một chế độ trở thành sự khốn cùng của người dân!

Do vậy, phải có một chiến lược chống tham nhũng trong hiện tại cũng như với bất cứ chính quyền chuyển tiếp nào trên đất nước Việt Nam!

Những thành công trong cái gọi phát triển kinh tế Việt Nam đã đồng hành cùng tham nhũng như phần thưởng vật chất to lớn ưu đãi cho tầng lớp thống trị, thực tế đã tạo nên một tầng lớp mới gọi là mafia - tư bản đỏ.

Vấn nạn này đã lây lan, di căn trong toàn bộ hệ thống điều hành quốc gia từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ cấu: Thượng bất chính, hạ tắc loạn!

Câu chuyện chống tham nhũng tại Việt Nam quả là ‘Thế giới như một trò đùa’ – Le Monde comme un jeu’! Bắt đầu từ năm 2002 Việt Nam có dự án khảo sát phân tích về tham nhũng, kéo dài ba năm, do Thụy Điển tài trợ. Tháng Giêng 2004, Viện Quản trị hành chính công Thụy Điển và Đại học Quốc dân Hà Nội đảm trách việc thực hiện và phân tích khảo sát dư luận.

Bi kịch, đó là chuyện nước Đức giúp tư vấn Pháp Luật cho Việt Nam để xây dựng Nhà Nước Pháp Quyền nhưng người “học trò bất kham” này đã qua Đức để bắt cóc người! Thật hảo tề!

Trong thập niên qua tham nhũng chỉ ngày càng phát tán mạnh mẽ hơn!

Đó là hậu quả tất yếu của nhà nước độc quyền với cơ chế xin cho và cán bộ nào cũng ‘chí công, vô tư’ chỉ cần tiền nên tham nhũng là điều tất yếu xảy ra!

Từ anh công an khu vực, đến cấp phường xã, cán bộ kiểm lâm, cảnh sát giao thông đều có quyền. Do đó người dân cần gì phải xin xỏ, chạy cửa sau, các ủy ban trở thành những ủy ban dưỡng lão nhân dân, một chính quyền hành dân dẫn đến phải đút lót, hối lộ!

Mặt khác, Đảng CS luôn tăng cường quản lý từ hộ khẩu, tạm trú tạm vắng, lý lịch khai rõ ràng cho đến tam đại tức ba đời... nhưng trên khắp mọi miền đất nước nhiều trẻ em lang thang kiếm sống, bán vé số, đánh giày, móc rác.v.v... trong khi con của quan chức thì đi du học ở Hoa Kỳ, Phương Tây. Thước đo tham nhũng hãy bắt đầu từ chỗ đó.

Người dân không có nhiều thông tin về việc chính phủ có tham nhũng đến mức nào. Việc tham nhũng phải làm từ công an giao thông, công an hộ khẩu, công an phường, bác sĩ, giáo viên... Nói chung ở Việt Nam đi đâu cũng phải có tiền đút lót thì công việc mới trôi chảy. Chuyện đút lót ở Việt Nam bây giờ cũng giống như là chuyện hàng ngày ở huyện!

Tóm lại tham nhũng không phải do nghèo, tham nhũng là do chế độ độc tài, không có tự do báo chí và xuất bản để tạo cơ chế phản hồi. Mọi chiến lược chống tham nhũng hữu hiệu cần bao gồm chính yếu và trước tiên là tự do ngôn luận. Ma hay bóng ma chính là thứ ngôn ngữ khát vọng của con người về quyền cơ bản này.

Nguyễn Quang Hồng Nhân

 

Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.