Hôm nay,  

“MA” Chẳng... Ra Ma!

27/12/201900:00:00(Xem: 8425)
BTM va Phuong Hoa
Giám khảo Bồ Tùng Ma trao giải Danh Dự cho Phương Hoa trong lễ phát giải VVNM năm 2013



(Bài viết vui tiễn đưa anh Bồ Tùng Ma cho giảm bớt nỗi buồn đang lan tỏa trong nhóm Việt Bút)

 

Người ta thường gọi “Chết” là “Ra Ma.” Nhưng đối với nhóm Việt Bút chúng tôi, ít nhất là lần này anh Bồ Tùng Ma ra đi, thì tuyệt đối không phải như thế:

Tắt hơi MA chẳng... ra ma

MA lìa cõi tạm về nhà thiên thu.

Cái tin vị huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ của nhóm Việt Bút, Bồ Tùng Ma, lìa đời làm cho mọi người trong nhóm thực sự đau đớn, dù chúng tôi đã biết trước sẽ có ngày này.

Khi hay tin, cả nhóm Việt Bút vội vàng ơi ới liên lạc, hớt hải báo tin buồn cho nhau, những giọt nước mắt, những lời than thở, những câu tiếc thương, chia buồn cùng vợ anh Bồ Tùng Ma, và những kỷ niệm với anh đều lần lượt được mọi người nhắc đến với nỗi niềm khó tả. Xin mạn phép các bạn trong nhóm Việt Bút trích lại vài hàng những email tiếc thương anh Bồ Tùng Ma từ nhóm Việt Bút dưới đây, để thấy anh được mọi người yêu thương như thế nào:

Anh Nguyễn Hữu Thời, một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ khác, cũng là bạn chí cốt của anh Bồ Tùng Ma, đã viết, “Tôi với BTM có nhiều chuyện phải viết ra nhưng nghẹn ngào không thể viết ra được. Mỗi tháng ít nhất là một lần BTM đem cái laptab lên nhà tôi mở ra cho xem bao hình ảnh sôi nổi đời thường của ảnh, nào chuyện đời lính, đời thường, v.v... và nhâm nhi ly cà- phê không đường, xong kéo nhau đi ăn…”

Tác giả Song Lam thì, “Cả đêm cứ giật mình thảng thốt vì cú phone của Annie. Sáng dậy, đọc bài viết của Annie thấy lòng nặng trĩu buồn thương…”

Tác giả Ngọc Anh, “Tím ở xa quá, chỉ biết ‘nuốt lệ’. Thời gian quen biết anh quá lâu, nên cứ coi anh như người anh cả của mình. Đúng là anh Ma chụp hình rất ít khi cười, hiếm hoi lắm mới có được một tấm hình anh cười, chắc đời lính của anh ít khi cười mà lúc nào cũng phải nghiêm trang, thành thói quen. Làm bài thơ tiễn anh, rớt nước mắt!!!”

Như Ý Võ, “Anh đã trả hết nợ trần gian và không còn đau khổ nữa! Xin vĩnh biệt một cây bút thân thương của Việt Bút…”

Cao Minh Hưng, “Cám ơn chú Thời còn giữ lại mấy tấm hình kỷ niệm với bác Ma. Sẽ không bao giờ còn dịp chụp chung với bác Ma cũng như được ăn bánh tiêu của bác Ma nữa. Thương quá, bác Ma ơi!”

Lê Nguyễn Hằng, “Thật buồn quá!... Cầu xin hương hồn anh BTM sớm về Miền Cực Lạc”.

Nguyễn Văn Tới, “Đời mang đến nước mắt, nụ cười, và ký ức. Nước mắt khô đi, nụ cười dần tắt, nhưng những ký ức êm đẹp về anh vẫn mãi ngự trị trong tim mọi người chúng ta… Tình thương yêu càng lớn, sự mất mát càng đau thương. Điều này nói lên con người của anh BTM.”

Đoàn Thị, “Riêng anh Ma tuy không đến viếng anh lần cuối, nhưng kỷ niệm thân quý về một người chỉ hai lần gặp gỡ luôn làm tôi xúc động. Nguyện xin hương hồn anh an lạc cõi vĩnh hằng”.

Thanh Mai, “Năm 2008 Thanh Mai được giải VVNM và hân hạnh quen biết với nhóm Việt Bút trong đó có anh Bồ Tùng Ma. Phải nói anh Ma rất vui tính, dễ thương và không bao giờ câu nệ. Nhớ hồi đó trong nhóm có người khó chịu hay bắt lỗi về cách xưng hô, anh Ma "xung phong" nói: ‘Cứ việc kêu tôi là EM Ma!’”

Sương Lam, “Ruột gan đứt hết, chị Xuân ơi! Bữa nay đi làm quên việc tùm lum, mấy cái order của khách nhầm người này qua người kia, nhức đầu quá… vì cứ lo nghĩ tới anh BTM! Quí bạn đi viếng, nhớ bấm máy để tụi tui ở xa được thấy hình ảnh sau cùng của người huynh trưởng dễ thương!”

Wo Wang, “Quá là buồn khi hay tin anh Bồ Tùng Ma mất! Chỉ mới năm vừa rồi, WW đưa địa chỉ anh Ma cho người bạn thân (thân như là anh em) của WW, để người bạn này liên lạc anh Ma, vì anh từng là cấp chỉ huy của bạn WW khi còn ở VN. Vậy mà…!!! Chưa chi nay anh đã ra đi”.

Steve Brown, “Thành kính phân ưu cùng gia quyến anh BTM…”

Đông Trinh: “Xin cầu nguyện cho anh Bồ Tùng Ma sớm được siêu thoát. Xin chia buồn cùng tang quyến”.

Bảo Xuân: “Buồn quá là buồn! Ôi trời ơi! Buồn quá sức! Anh Bồ Tùng Ma ơi”.

Nguyễn Thị Mão, “Thật bàng hoàng và xúc động khi được tin anh BTM đã mất sau thời gian bệnh. Nguyện cầu anh linh Anh về nơi cửa Phật. Buồn quá”.

Tố Nguyễn, “Mấy hôm nay Tố cũng đọc bài của chú Ma, thích nhất bài Mái Nhà Xưa, đọc mà cảm động rơi nước mắt. Tố được gặp chú Ma ba lần, lần đầu tiên là khi Tố ra mắt Việt Bút năm 2018 ở nhà hàng... dù chỉ gặp chú Ma có 3 lần, Tố cũng thương chú lắm”.

Phùng Annie Kim, “Tình cờ Annie đọc bài "Tái Sinh" của bác Ma trong VVNM 2003 có câu này: ‘Phải, cái gì cũng có sự chấm dứt. Cái gì rồi cũng có lúc tàn lụi. Cái gì có rồi sẽ không có; ngay cả vũ trụ, trái đất; ngay cả thân xác tao rồi cũng sẽ đi theo mầy. Tất cả chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi; đó là nơi không-có-gì-cả’. Bác Ma ảnh hưởng sâu sắc triết lý hư vô của Tây phương và triết lý ‘sắc không’ của Phât giáo”.

Ngọc Ánh, “Ngọc Ánh chưa quen biết anh, nhưng đã là tình thân trong gia đình VB, xin góp lời cầu nguyện cho hương linh anh BTM thanh thản về cõi vĩnh hằng”.

Anne Khánh Vân từ DC, “Hôm qua tới giờ cháu vẫn chưa nguôi buồn vì cháu thương chú Bồ Tùng Ma rất nhiều. Khi nghe tin chú Ma và chú TDT nằm nhà thương, KV đã muốn chạy qua thăm. Chưa sắp xếp kịp thì... Hụt thăm chú Ma… Chuyến đi này hoàn toàn dành cho VB và viếng chú Ma”.

Như Ý, “Đang học thi lấy license, cũng sẽ cố gắng viết một bài ngắn để tưởng nhớ đến anh BTM”.

Và còn những bài thơ tiếc thương thật cảm động, thật nghẹn ngào đã được viết lên từ tấm lòng của tác giả đối với người đã khuất. Một số câu trong các bài thơ ấy:

Minh Thúy, “Giã biệt trần gian chốn cõi thường/ Anh rời bạn khóc khắp muôn phương”.

Phương Hoa, “Cảm xúc đề thơ mắt lệ nhoà/ VIỆT BÚT mất người, đau cả nhóm…”

Bảo Trân, “Anh đi bao kẻ sầu, đau, tiếc/ Người ở trăm chiều mộng, nhớ, thương.”

Ngọc Anh, “Bồ Tùng vốn đã sống phi thường/ Nặng nợ văn chương với bốn phương…”

BTM va Viet Bao
Anh Bồ Tùng Ma (đứng cạnh Phương Hoa áo dài đỏ, giữa) trong lễ phát giải VVNM 2014

Đó chỉ là những tâm sự và cảm xúc của các bạn Việt Bút trong những email mà tôi đọc được, chắc còn nhiều, nhiều nữa, những lời thương tiếc anh, nhưng vì tôi mới đi xa về còn uể oải nên có thể bỏ sót đâu đó, chưa đọc hết, mong các bạn khác thông cảm cho nếu có bỏ sót thư của ai…

Rồi tiếp theo sau đó là sự bàn tính gấp gáp về việc viếng thăm nhà quàn để nhìn anh Bồ Tùng Ma lần cuối, đăng báo chia buồn, phúng điếu... nhóm đã “cắt cử” các bạn VB Nam Cali đại diện cho mọi người, như anh Tân Ngố, chị Bảo Xuân, Cao Minh Hưng, anh Nguyễn Hữu Thời, Phùng Annie, Tố Nguyễn, Như Ý Võ… và rất nhiều các thành viên Việt Bút khác ở gần nữa tôi không thể kể hết ra đây.

Chỉ nội cái chuyện đặt vòng hoa thương tiếc chúng tôi cũng rất cẩn thận. Kẻ giới thiệu tiệm hoa này, người gửi lên mẫu vòng hoa ở shop kia, rồi nhóm xúm nhau chọn lựa, cho đến khi chọn được một vòng hoa vừa ý mới thôi. Ai cũng biết, hoa nào rồi cũng sẽ héo tàn thì hoa nào lại chẳng được, nhưng chúng tôi phải chọn lựa kỹ càng vì kính yêu anh, vì nghĩ rằng anh vẫn còn đây, anh sẽ thưởng thức các loài hoa bằng đôi mắt thường như những lần anh họp mặt chung vui cùng chúng tôi hằng năm trước ngày lễ phát giải VVNM.

Đối với mọi người đã vậy, riêng tôi thì cảm thấy nỗi buồn càng sâu đậm hơn, vì đối với Bồ Tùng Ma người anh cả này tôi còn có chút ân tình, nếu không nói là “hữu duyên”. Tôi quen biết anh Bồ Tùng Ma từ năm 2013, là năm đầu tiên tôi gửi bài dự thi VVNM và đoạt giải Danh Dự. Giám khảo Bồ Tùng Ma là người trao giải cho tôi năm ấy. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại giây phút anh Bồ Tùng Ma trao giải thưởng và nói lời chúc mừng, tôi vẫn còn bị... tự quê vì lúc đó quá ư là hồi hộp tôi đã “tịt ngòi” không mở miệng đáp lại anh được tiếng cám ơn. Lần đầu tiên lãnh giải thưởng Văn Học, lại là giải Viết Về Nước Mỹ vinh dự biết bao nhiêu, tôi phát quýnh mà quên phứt, chỉ biết toét miệng ra cười cho người ta chụp hình.

Từ đó về sau, trên diễn đàn của nhóm VB, và mỗi năm đến lễ phát giải VVNM là tôi có dịp trò chuyện cùng anh nhiều hơn, hiểu về anh nhiều hơn. Lần đầu tiên họp mặt VB, tôi nghe giới thiệu, “Anh MA và chị TIÊN” tôi hết hồn, nghĩ mọi người đã đùa... quá trớn. Về sau biết kỹ hơn về anh thì tôi thường nói với vài người bạn nhóm VB, “Duyên nợ thật diệu kỳ! Đã se duyên cho MA gặp TIÊN, và tạo nên một đôi hoàn hảo!”

Đúng như vậy, anh MA thì ít nói, ít cười, thái độ luôn từ tốn lịch lãm, như mấy “chàng Hải quân” ở Nha Trang tôi quen biết ngày xưa, (anh từng là cấp chỉ huy, là một Hạm trưởng Hải quân của QLVNCH) nhưng còn “nàng Tiên” của anh thì ngoài nét đẹp dịu hiền ra, lại còn quá ít nói, ít nói hơn anh nữa. Tôi thường thấy các bạn mỗi lần nói chuyện với anh thì đều “hét to” hoặc ghé vào tai anh mà nói như có bí mật gì. Về sau tôi mới biết, thì ra anh bị... lãng tai. Lại nhớ trong một bài VVNM anh có viết, “Tôi bị điếc không hẳn vì già, mà vì một quả B41 đã làm rách màng nhĩ vào ngày 20 tháng 4 năm 1975. Tôi đã đến bác sĩ làm máy trợ thính nhưng khi thấy mấy ông già, bà già đến đây rồi ra về với hai ‘con sâu’ to tướng trên vành tai, tôi ớn quá. Thà điếc còn hơn mang những ‘con sâu’ đó.” Thiệt là dễ thương, thiệt khó tránh cái mỉm cười khi đọc đoạn này. Rồi có chỗ anh thú nhận, “Tôi mà không điếc, còn nói chuyện nhiều hơn nữa. Tôi rất sợ khi nói chuyện!” Thì ra đây là... bí mật của anh!

Văn của anh Bồ Tùng Ma rất dịu dàng, trơn tru. Đọc văn anh người ta có thể hình dung ra những cử chỉ thái độ của nhân vật trong truyện, nghĩa là anh viết rất thực, rất có hồn. Anh còn có máu “tếu ngầm” viết ra những chi tiết cỏn con nhưng lại… cù lét độc giả. Một lần tôi đọc câu chuyện anh tường thuật năm anh lãnh giải Việt Bút (bài “Ngày Hội Ngộ 28-6-2008”), có đoạn anh kể:

“Sau khi mặc sơ-mi, thắt cà-vạt và khoác áo veste vào, tôi không thấy cái quần đâu cả. Đã để quên nó ở nhà mất rồi. Thật là tai hại! ‘Có lẽ phải đi mua một cái quần.’ Tôi nghĩ vậy và vội vàng lái xe đến khu Phước Lộc Thọ. Rất may, trong một tiệm bán áo quần may sẵn, có một cái quần màu sắc y hệt cái áo veste của tôi, có điều eo hơi chật. Không sao, có thể thót bụng vào, không chừng trông mình còn slim hơn. Nếu các bạn để ý thấy tôi bước lên sân khấu với dáng người hơi... cong, thì không phải tôi già đâu nghe, mà tôi đang thót bụng vào!”

Đọc đến chỗ này tôi đã cười đến… lộn ruột!

Vì ảnh hưởng tới cái bút hiệu “MA” anh cũng thường tự công nhận mình là “MA” một cách rất là dí dỏm. Có lần anh nói với người bạn, “Tôi nghĩ đến câu chuyện tôi đã đọc trong Cổ Học Tinh Hoa: Vẽ người khó, vẽ ma quỉ dễ vì có ai thấy ma quỉ ra sao đâu. Tôi viết truyện ngắn cũng như người vẽ ma quỉ.”

“Anh Ma ơi! Không phải anh viết ngắn đâu. Anh viết về đời sống thực của anh đó. Anh là MA nên đời sống thực của anh cũng giống MA." Người bạn kia cũng không vừa đáp lại.

Trên đây chỉ là vài điểm nhỏ xíu xiu tôi có thể nhớ mà viết ra trong lúc này.

Thực ra thì còn một lý do nữa khiến tôi xúc động trước cái tin anh Bồ Tùng Ma lìa trần. Nhìn người lại gẫm đến mình, ông nhà tôi kém anh Bồ Tùng Ma chừng vài ba tuổi mà dạo gần đây xương cốt cũng đã bắt đầu “xục xịch xùng xinh” đầu óc thì quên quên nhớ nhớ nên tôi cứ lo lo.  Gì chứ chuyện vô thường trong đời sống con người tôi được “học” rất nhiều, rất kỹ, thậm chí còn học về “nghệ thuật chết” (The Art of Dying) do thiền sư Goenka giảng dạy. Theo thiền sư, trên đời này tất cả mọi việc đều phải thuận theo lẽ tự nhiên, có sinh sẽ có diệt, có đến sẽ có có đi, không một ai có thể làm chủ lấy mình, không có cái gì là bền vững tồn tại thiên thu, kể cả tiền tài, nhà cửa, cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh em, bè bạn... và kể cả cái xác phàm này cũng không thể gọi là “thân của tôi,” vì bạn không thể nào giữ nó với bạn mãi mãi. Cuối cùng nó cũng sẽ mục rã, để trả về với các bụi thiên nhiên mà thôi.

Học thì học vậy, biết thì biết vậy, nhưng cũng chỉ buông xả được vài phần. Cho nên chuyện anh Bồ Tùng Ma ra đi tôi bị giao động rất nhiều, nhất là mỗi khi nghe các bạn, các anh chị em VB đau buồn nhắc nhở đủ thứ kỷ niệm về anh làm tôi cũng lây theo mà đau nhói cả tâm can.

Những chuyện về anh Bồ Tùng Ma còn nhiều, nhiều lắm, nhiều và rất thú vị, thú vị và dài, dài như cuộc đời 81 năm của anh, cũng gọi là trường thọ. Thôi thì xin được đóng lại ở đây, nhường chỗ trang báo lại cho các bạn khác.

Tóm lại, anh MA kính thương! Theo những gì đàn em này được biết qua, thì cuộc đời anh, ngoài những tháng ngày tù đày khổ ải sau khi mất nước, anh đã sống một đời đáng sống, là người anh hùng của tổ quốc, một nhà văn chung tay bảo tồn tiếng Việt nơi Hải Ngoại, một “NGƯỜI CHỒNG MA CỦA CÔ TIÊN,” và là người đàn anh, người bạn tốt của nhóm Việt Bút...

Cho nên, anh sẽ được mọi người mãi mãi nhớ thương, nhắc nhở, đặc biệt là sẽ nhớ mãi món bánh tiêu thơm lừng béo ngậy mỗi khi nhóm VB họp mặt...

VÀ ANH MA ƠI! ANH ĐI CHUYẾN NÀY KHÔNG PHẢI... RA MA, mà là đi an giấc nghìn thu nơi cõi Vĩnh Hằng...

Nhóm Việt Bút xin vĩnh biệt anh!

 

TIỂN BIỆT ANH BỒ TÙNG MA

NGUYỄN TÂN anh hỡi! BỒ TÙNG MA!

Cảm xúc đề thơ mắt lệ nhoà

VIỆT BÚT mất người, đau cả nhóm

Á TIÊN lẻ bạn, xót thân hoa

Một đời dũng sĩ lo non nước

Suốt kiếp trung kiên giữ đạo nhà

Kính tiễn hương linh về CỰC LẠC

Chia buồn VIỆT BÚT đến toàn gia

 

Phương Hoa

Dec.  15, 2019

 

Patel từng say rượu tới mức biến mất trong phòng, FBI phải kêu đội SWAT tới phá cửa cứu ra. - Bất kể lệnh tòa, ICE trục xuất 174 người DACA tòa bảo vệ, bắt thêm 270 người DACA. - ICE bắt, sửa soạn trục xuất người thông ngôn duy nhất ở tòa án Texas chuyên về 3 ngôn ngữ Punjabi, Hindi, và Urdu - Bị Trump loại ra vòng ngoài, Giám Đốc Tình Báo vuốt ve Trump bằng cách công bố hồ sơ luận tội Trump vì Trump xin Ukraine truy tố gia đình Biden, nghi do Dân Chủ móc nối CIA.
- Eo biển Hormuz tiếp tục căng thẳng: tàu chở dầu bị tàu vũ trang Iran khai hỏa. - Lốc xoáy tàn phá thị trấn Lena, Illinois. - Ba người bị kết án vì giả gấu để lừa đảo, lấy tiền bảo hiểm. - Trump tham gia đọc Kinh Thánh sau tranh cãi với giới Kitô giáo. - Nga tung tin giả về chuyến thăm Ukraine của Quốc vương Thụy Điển. - California kêu gọi chủng ngừa mpox sau khi phát hiện biến chủng nghiêm trọng hơn tại San Francisco. - Binh sĩ Pháp thiệt mạng tại Lebanon.
Cựu viên chức ngoại giao Hoa Kỳ Lionel Rosenblatt, ân nhân của gần 400 người dân miền Nam Việt Nam, vừa qua đời ngày Thứ Bảy, 11/4, sau thời gian dài chiến đấu với căn bệnh ung thư, thọ 82 tuổi. Tổ chức Refugees International loan tin trên trang nhà. Ông là người đã thực hiện một cuộc sơ tán “không được phép”, đưa hàng trăm người dân Việt Nam rời khỏi Sài Gòn trước ngày 30/4/1975.
Hiện tại đã có 33 tiểu bang có luật yêu cầu các khu học chánh thực hiện lệnh cấm sử dụng điện thoại di động trong các lớp học thuộc các trường phổ thông (K-12). Hầu hết các lệnh này cấm việc sử dụng điện thoại trong toàn bộ thời gian học tập tại trường.
Tôi xúc động vì nghĩ rằng mình là kẻ di dân trôi giạt qua đây, dù nghèo nhưng cũng có một mái ấm gia đình, cuộc sống tương đối bình yên, đâu phải sống đời vô gia cư lang thang như thế này. Còn cô ta, một người Mỹ trắng, quê hương của cô là đây, tổ tiên của cô đã đóng góp mồ hôi nước mắt để xây dựng đất nước này. Tại sao cô lại là người vô gia cư không cửa không nhà? Tôi ngồi xuống và rút tờ giấy 20 đô-la đưa cho cô. Cô ta không nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu.
Bà Rosa María Carranza nhoài người về phía trước, giữ lưng cho một bé gái 3 tuổi trong lúc cô bé trèo lên một tảng đá trên những ngọn đồi rậm rạp phía đông bắc Oakland. Trong trang phục leo núi và đeo những chuỗi vòng hạt, bà Carranza, 67 tuổi, đi lại linh hoạt giữa những hàng cây và lũ trẻ trong một buổi sáng đầy nắng của Tháng Mười Hai. "Bám chắc vào cành cây đó con," bà nói bằng tiếng Tây Ban Nha. "Con làm được mà, tình yêu của bà!"
Theo cuộc điều tra của Nicholas Nehamas, Allison McCann, Steven Rich, Jazmine Ulloa và Hamed Aleaziz, đăng trên The New York Times ngày 9 tháng 4 năm 2026, chính quyền Trump đã gây sức ép rộng khắp lên hệ thống tòa di trú, sa thải hơn 100 thẩm phán, bổ nhiệm thêm nhiều người mới có khuynh hướng cứng rắn hơn, và dùng cả theo dõi nội bộ lẫn chỉ thị hành chánh để đẩy số lệnh trục xuất lên cao, trong khi tỷ lệ chấp thuận đơn tị nạn rơi xuống mức thấp chưa từng thấy.
Quyền công dân theo nơi sinh tại Hoa Kỳ hiện đang được Tòa án Tối cao Hoa Kỳ xem xét lại một lần nữa. Tổng thống Donald Trump đã đích thân tham dự phiên tranh luận miệng tại Tòa, điều mà nhiều người cho là không phù hợp. Quyền công dân theo nơi sinh có nghĩa là hầu hết các em bé sinh ra tại Hoa Kỳ được tự động trở thành công dân Hoa Kỳ. Luật này xuất phát từ Hiến pháp. Trường hợp ngoại lệ chính là con của các nhà ngoại giao nước ngoài.
Trung Quốc hiện nắm vị trí gần như áp đảo trong việc sản xuất hầu hết những bộ phận then chốt của lưới điện hiện đại, từ tấm pin mặt trời, cáp điện cao thế, máy biến thế cho đến các loại pin dùng để tích điện. Ngay trước khi chiến sự với Iran nổ ra, các công ty Trung Quốc đã đẩy mạnh bước chân ra ngoài nước, giúp nhiều quốc gia xây những hệ thống điện mới để đáp ứng nhu cầu tiêu thụ điện ngày càng lớn, nhất là trong thời đại trí tuệ nhân tạo đang ngốn điện khắp nơi.
Chính quyền Trump đã đạt thỏa thuận với Hiệp Hội Thư Viện Hoa Kỳ và một nghiệp đoàn công nhân văn hóa, chấm dứt nỗ lực kéo dài suốt một năm nhằm giải thể Viện Bảo Tàng Và Dịch Vụ Thư Viện, tức cơ quan liên bang phụ trách cấp ngân khoản cho thư viện, viện bảo tàng và nhiều định chế văn hóa trên toàn quốc. Thỏa thuận, do Bộ Tư pháp đạt được vào tuần trước, xác nhận rằng cơ quan này sẽ tiếp tục cấp trợ khoản và duy trì các chương trình đang có tại mọi tiểu bang và lãnh thổ của Hoa Kỳ. Chính quyền Trump cũng xác nhận đã phục hồi toàn bộ những khoản trợ cấp từng bị hủy bỏ trước đó, đúng theo một phán quyết pháp lý riêng ban hành từ năm ngoái, đồng thời thu hồi các quyết định cắt giảm nhân sự và cam kết sẽ không tiến thêm bước nào để thu nhỏ cơ quan này nữa.
Theo Sonja Anderson, phóng viên thường trực của Smithsonian Magazine, viết ngày 3 tháng 4 năm 2026, một hệ thống thang cuốn ngoài trời dài gần 3.000 foot vừa được đưa vào sử dụng tại huyện Vu Sơn, Trùng Khánh, mở ra một lối đi mới lên vùng cao vốn từ lâu rất khó qua lại. Công trình này mang tên “Nữ Thần”, gồm 21 thang cuốn riêng biệt, 8 thang máy, 4 lối đi chuyển động cùng nhiều cầu bộ hành nối tiếp nhau. Toàn bộ hành trình đưa người đi lên độ cao khoảng 800 foot, tương đương một tòa nhà chừng 80 tầng. Nếu đi trọn hệ thống, hành khách mất khoảng hơn 20 phút.
Jess Reia, giáo sư phụ khảo về khoa học dữ liệu tại Đại học Virginia, viết trên The Conversation ngày 27 tháng 3 năm 2026 rằng hàng ngàn thành phố và thị trấn tại Hoa Kỳ đã âm thầm lắp đặt hệ thống máy ảnh đọc bảng số xe, và nay khi được ghép với trí tuệ nhân tạo, mạng lưới này đang làm dấy lên nhiều lo ngại về quyền riêng tư, tự do dân sự và khả năng bị nhà chức trách dùng để theo dõi dân chúng trên quy mô lớn.
Theo Ellen Wexler, phụ tá biên tập mục nhân văn, viết trên Smithsonian Magazine ngày 10 tháng 4 năm 2026, bức tranh The Parsonage Garden at Nuenen in Spring của Vincent van Gogh, từng bị đánh cắp khỏi một viện bảo tàng Hòa Lan rồi được tìm lại trong một túi Ikea cùng chiếc gối dính máu, nay đã được phục chế và đưa ra trưng bày trở lại.
Một công trình nghiên cứu dài hạn mới công bố cho thấy việc lớn lên trong cộng đồng có pha chất fluoride vào nước máy không làm giảm chỉ số I.Q. cũng không làm suy yếu chức năng não về sau. Đây là nghiên cứu đầu tiên tại Hoa Kỳ theo dõi mức phơi nhiễm fluoride trong nước sinh hoạt từ thời thơ ấu rồi đối chiếu với khả năng nhận thức cho đến tuổi 80.
chiều nhạc "Tháng Tư - Quê Hương và Tù Khúc" vào Thứ Bảy, 25 tháng Tư, 2026 từ 2:00 PM đến 5:00 PM tại hội-trường của Winn Financial & Management 6395 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.