Bảo Tàng Viện Trái Tim

16/09/202118:23:00(Xem: 2988)

Ann Phong, 12
Tranh minh họa: Ann Phong

 

Trong bảo tàng viện chưng bày những trái tim

có lịch sử tình yêu:

Những trái tim khốn khổ.

Trái tim bị bỏ rơi, treo trong khung đắt tiền.

Tuyết quay lưng. Vân cúi mặt.

Không bao giờ gặp lại.

Trái tim bị lường gạt, đứng trên bệ thạch cao.

Em chắc chẳng nhớ gì?

Trong tình yêu luôn luôn có phần dối trá,

dù nồng nàng thiết tha.

Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình.

Những dãy tim móp méo trừu tượng,

vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim.

Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch,

từ sống qua chết,

tất cả linh hồn đều đói nghèo,

hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm,

không được hồi âm.

 

Em biết không?

Trái tim tôi có hai mảnh:

Một mảnh tưởng chừng sung sướng

không còn muốn gì hơn.

Hoa, Trang, Hồng, Thảo, Kim, Trúc, Hòa, Thúy …

tập hợp trên môi em

và trong bàn tay vừa vợ vừa mẹ.

Còn mảnh kia,

mặc chiếc áo thun tuổi 12.

Yên càng giãn nở theo thân xác,

càng rách, càng dơ.

Càng khôn lớn, áo mặc càng chật.

Rồi một hôm, vải trở thành da.

Nỗi buồn này không có định nghĩa.

 

Mai sau, ai ghé viện bảo tàng,

thấy nửa trái tim trong lồng gương.

Khách đời sau biết không?

Yêu dù mặn nồng tha thiết

cũng chỉ là một mảnh.

 

 Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện