Hôm nay,  

Năm 1963: Ông Nhu không muốn Mỹ hiện diện tại VN và đề xuất đình chiến từ miền Bắc

12/08/202307:48:00(Xem: 3279)
Tìm hiểu lịch sử

daovan
Phần trình bày sau tóm lược, trích đoạn từ các điện tín được giải mật và phổ biến trên Thư Viện của TT Kennedy (Papers of John F. Kennedy. Presidential Papers. President's Office Files). Hầu hết các điện tín này chưa thấy xuất hiện trên Thư viện online của Bộ Ngoại Giao (Foreign Relations of the United States/FRUS - trừ điện tín ngày 7/10/1963). Đ số điện tín này  được gửi đi từ Đại sứ Lodge tại Sài Gòn về  Bộ Ngoại Giao liên quan đến tuyên bố chống Mỹ trắng trợn nhất của ông Ngô Đình Nhu vào những ngày tháng cuối của nền Đê I VNCH.  Trước khi bàn đến đề tài nơi tiêu đề, tưởng nên duyệt lại văn kiện liên quan đến việc bổ nhiệm đại sứ Mỹ tại Việt Nam vào tháng 8/1963 tính đến nay (8/2023) đã tròn 60 năm.
 
✱ Thư của TT Kennedy gửi TT Ngô Đình Diệm về việc bổ nhiệm tân đại sứ
 
Gửi Ngài Tổng Thống:

• Ngày 16/8/1963 - Tôi đã yêu cầu tân Đại sứ của tôi tại đất nước của Ngài, Henry Cabot Lodge, chuyển bức thư này cho Ngài vào thời điểm ông ta trình ủy nhiệm thư. Tôi không nghĩ rằng tôi phải mô tả cho Ngài về  kinh nghiệm phi thường của Đại sứ Lodge đối với các vấn đề công cộng và quốc tế của đất nước tôi, vì tôi chắc chắn rằng Ngài biết rõ về những thành tích của ông ta. Tôi cho rằng bản thân mình và Chính quyền của tôi rất may mắn khi được ông ta chấp nhận sự bổ nhiệm này, bởi vì đó là thước đo về tầm quan trọng mà chúng tôi ở Hoa Kỳ gắn liền với cuộc đấu tranh mà đất nước Ngài đang thực hiện chống lại mối đe dọa đối với hòa bình và an ninh của đất nước.

Như Ngài cũng có thể biết, Đại sứ Lodge là một người nổi tiếng nhất ở Bang Massachusetts của tôi, và đã phục vụ tại Thượng viện Hoa Kỳ. Chúng tôi đã biết nhau và thân mật trong nhiều năm. Vì lý do này, tôi sẽ được đọc các báo cáo của ông ta với sự quan tâm cá nhân đáng kể. Tôi nói với Ngài điều này, thưa Ngài Tổng thống, bởi vì tôi nghĩ điều quan trọng là Đại sứ Lodge phải thiết lập với Ngài một mối quan hệ công việc chặt chẽ càng nhanh càng tốt dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
 
Tôi biết, Ngài thậm chí còn làm tốt hơn tôi, rằng cuộc đấu tranh của đất nước Ngài vẫn chưa kết thúc. Tôi đảm bảo với Ngài rằng chúng tôi sẽ tiếp tục ủng hộ những nỗ lực của Ngài nhằm mang lại cho người dân của Ngài những phước lành về tự do, thịnh vượng và phẩm giá con người.
Với lời chúc thân ái cho phúc lợi cá nhân của Ngài.

Trân trọng. [Theo JFK Library. August 16 1963]
 
 Đề xuất về một cuộc đình chiến của Hồ Chí Minh
 
• Ngày 12/9/1963 -  Đại sứ Anh Quốc, Etherington-Smith, cho biết rằng Maneli, đại diện Ba Lan tại Ủy Ban Giám sát Quốc tế (ICC), đã nói với ông ta về một cuộc trò chuyện với Nhu, trong đó Maneli đã đề cập đến vấn đề về thương mại giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam, mà theo Maneli, Phạm Văn Đồng đã sẵn lòng thực hiện "một cách thuần túy về kỹ thuật". Nhu đã nói rằng vấn đề này "không thực tế" vào thời điểm hiện tại, nhưng đang được nghiên cứu.

Maneli cũng nói với Etherington-Smith rằng ông đã trình bày cho Nhu đề xuất của Hồ Chí Minh về cuộc đình chiến tạm thời của Việt cộng (Ho Chi Minh's proposal for a defacto cease fire by Viet Cong). Nhu đã đáp lại rằng đề xuất này "không thực tế" nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu."..." LODGE. (Theo JFK Library:Telegram #484, from Saigon to Sec.of State)
 
✱ Sứ quán Mỹ tại Anh: không có bằng chứng về thỏa thuận giữa Nhu với VNDCCH dẫn đến ngừng bắn
 
• Ngày 24/9/1963 - Về bản báo cáo ngày 19 tháng 9 từ Đại sứ quán Anh tại Paris báo cáo về nhận xét của Manac’H về khả năng có liên lạc của nhóm Nhu với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Manac’H không tin rằng nhóm Nhu đã liên lạc với VNDCCH có thể dẫn đến ngừng bắn hoặc thoả thuận hòa bình. Nhu thường tự hào về việc có liên lạc như vậy, nhưng không có bằng chứng nào để chứng minh những tuyên bố đó, mặc dù có thể ông ta có một số đặc vụ đặc biệt có liên lạc với quân đội miền Bắc. Tuy nhiên, có thể rằng VNDCCH không đưa ra bất kỳ cách tiếp cận mới nào đối với miền Nam liên quan đến nhóm Nhu.  Không thể nào VNDCCH sẽ xây dựng bất kỳ phương thức tiếp cận mới nào đối với miền Nam dựa vào Nhu.

Bản báo cáo chi tiết có sẵn từ Đại sứ quán Anh. JONES [Theo JFK Library,Telegram #18508,from London to Sec. of State]
 
✱ Phóng viên người Ý phỏng vấn ông Nhu về sự hiện diện của Mỹ tại VN
 
Ngày 5/10/1963 - Dưới sự đề xuất của Đại sứ Ý, phóng viên người Ý Gambino (từ tạp chí Espresso) đã tới gặp Trueheart vào buổi sáng này để báo cáo về cuộc phỏng vấn ông Ngô Dinh Nhu vào ngày 3 tháng 10. 

Cuộc trò chuyện giữa Gambino với ông Nhu chủ yếu tập trung vào lời chỉ trích của ông Nhu đối với người Mỹ. Ông Nhu cho biết viện trợ của Mỹ là có giá trị, nhưng sự hiện diện của người Mỹ và cố vấn Mỹ không cần thiết (Nhu had said that American aid was valuable but American presence and advisors were not). Ông cho rằng người Mỹ không hiểu biết gì về chiến tranh du kích, v.v. Ông thừa nhận giá trị của trực thăng và thực tế khẳng định rằng việc sử dụng trực thăng trong các chiến tranh ở Việt Nam là ý tưởng của ông. Tuy nhiên, ông cho rằng người Việt Nam có thể và nên được đào tạo để lái trực thăng. Tóm lại, Gambino đã có cảm tưởng rõ ràng để báo cáo rằng ông Nhu sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ (Nhu is prepared to give up American aid if that is the price required to get rid of American presence.).

Ông Nhu phản ứng phẫn nộ khi người Mỹ muốn ông rời khỏi đất nước và đã đưa ra nhận xét rằng nếu ông làm như vậy thì chương trình ấp chiến lược sẽ sụp đổ. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của Dân quân ấp chiến lược và mong muốn loại bỏ Dân sự chiến đấu và Đội cảnh sát tự vệ. Hai tổ chức này chỉ là những nhân viên thời vụ mà đã làm dân làng xa lánh v.v.

Trong cuộc trò chuyện sau đó với Thuần, Trueheart đã miêu tả những phát biểu của ông Nhu về viện trợ Mỹ. Thuần nhận thấy báo cáo này đáng chú ý vì Tổng thống Diệm vừa phê chuẩn bản thảo bài phát biểu về "Tình hình quốc gia" của ông tại Quốc hội vào ngày 7 tháng 10 - trong đó có đoạn văn thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với viện trợ Mỹ và đặc biệt là tôn vinh sự đóng góp của cố vấn Mỹ, cả dân sự và quân sự, cho nỗ lực của người Việt Nam. Thuần nhận xét "sẽ thú vị để xem đoạn văn này có được giữ lại trong bài phát biểu hay không, nhưng Tổng thống đã phê chuẩn rồi." LODGE. [Theo JFK Library:Telegram #004198, from Saigon to Sec.of state ]
 
✱ Mỹ muốn hạn chế vai trò của NHU
 
Ngày 7/10/1963

1. Dưới đây là những suy nghĩ tiếp theo về "534" của bạn.

2. Ngôn ngữ trong đoạn 17 và 19-H về "Hạn chế vai trò của NHU"- restriction one role of NHU’s" có vẻ không thực tế vì những lý do sau đây:

A. Dựa trên sự hiểu biết  hiện tại của tôi, rõ ràng Hoa Kỳ đã cung cấp vũ khí, đào tạo và tiền bạc để cho phép Nhu có một quân đội đủ mạnh, bao gồm những người được lựa chọn kỹ càng, được truyền đạt định kiến mạnh và được trả lương cao. Với quy mô của nó, đó là một lực lượng đáng gờm và từng cá nhân có vẻ có ưu thế lớn hơn so với một lực lượng quân đội thông thường. Tuy nhiên, v́ một lư do không thể hiểu được, chúng ta có vẻ đã làm tất cả điều này mà không có bất kỳ sự kiểm soát hiệu quả nào đối với việc sử dụng lực lượng này. Sự ảnh hưởng duy nhất mà chúng ta có thể có là cắt nguồn tài trợ, nhưng khó tin rằng điều này sẽ có hiệu quả.

B. Trong một cuộc phỏng vấn với nhà báo người Ý Gambino cho tạp chí hàng tuần Espresso của Ý, dự kiến được xuất bản vào ngày Thứ Năm (phiên bản tiếng Anh hoàn chỉnh bị rò rỉ), Nhu cho biết Việt Nam có thể tồn tại mà không cần người Mỹ. Ông chỉ muốn vài đơn vị trực thăng và một số tiền. Nhưng ông nhất định không muốn có binh lính Mỹ vì ông ta nói họ tuyệt đối không có khả năng chiến đấu trong một cuộc chiến tranh du kích. (But he definitely does not want American military personnel who, he says, are absolutely incapable of fighting a guerrilla war)

Ngay cả Lực lượng Đặc biệt do Kennedy tạo ra cũng không đáng đồng xu nào. Ông ấy muốn Việt Nam được đối xử như Mỹ đối xử với Nam Tư - cung cấp tiền cho họ nhưng không tìm cách ảnh hưởng đến hệ thống chính phủ của họ. Ông ta nói rằng,  ông ta và Tổng thống đã phản đối việc can thiệp quân sự Mỹ quy mô lớn ngay cả trong "thời điểm nguy hiểm nhất, tức mùa đông 1961-1962".  Cuộc chiến không thể thắng lợi với người Mỹ vì họ là chướng ngại đối với việc biến đổi cách mạng của xã hội, điều kiện tiên quyết cho chiến thắng. Sau đó, xuất hiện những lời này: "Nếu người Mỹ ngừng giúp đỡ, điều đó cũng không phải là việc tồi tệ sau cùng - If the Americans were to interrupt their help, it may not be a bad thing after all." - "..."

C. Trong những ngày gần đây, Bộ trưởng Công Dân Vụ Hiếu nói với một trong những nguồn tin đáng tin cậy của tôi: "Chúng ta không còn cần người Mỹ nữa, thậm chí trong lãnh vực kinh tế, vì chúng ta có thể tiếp cận với các vấn đề kinh tế bằng nguồn lực riêng của chúng ta. Việc đình chỉ chương trình nhập khẩu hàng hóa hiện tại có thể tạo cho chính phủ Việt Nam một cơ hội để quyết định, không biết liệu Hiếu nói có đúng hay không.


D. Trong thông điệp của ông Diệm tại Quốc hội hôm nay, khi nói về chiến thắng sắp tới trước Việt Cộng, ông nói rằng nó sẽ "cho thấy các quốc gia nhỏ của thế giới không liên kết rằng họ cũng có thể áp chế chiến tranh phá hoại của Cộng sản". Ông cũng nhấn mạnh tổ chức Hội nghị Liên đại hội Quốc tế (nơi bà Nhu hoạt động) là nơi mà Việt Nam đã đóng một vai trò đáng kể trên trường quốc tế.
 
3. Những điều trên đưa tôi đến kết luận rằng chúng ta không thể loại bỏ Nhu bằng các biện pháp bất bạo động trái với ý muốn của họ.

4. Tôi cũng kết luận rằng chúng ta không thể giả định rằng Diệm và Nhu có mục tiêu giống như chúng ta. Rõ ràng, Nhu muốn sự giúp đỡ của chúng ta mà không có sự hiện diện của chúng ta, điều mà ông ta cho rằng chúng ta sử dụng làm lý do can thiệp vào hệ thống chính phủ nội bộ của họ. Ông ta yêu cầu chúng ta rời đi và ông ta có thể tự do làm theo ý muốn giống như Tito hiện nay. Nhu cũng có ảnh hưởng mạnh đến Diệm.

5. Đoạn văn 3 và 4 làm cho việc nhìn thấy một tương lai tốt cho mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Chính phủ Việt Nam ngày nay trở nên khó khăn. Tôi nói điều này vì điều duy nhất mà Hoa Kỳ thực sự muốn - loại bỏ hoặc hạn chế Nhu - đã là không thể. Tuy nhiên, không có điểm nào trong số 19 điểm a-i trông thực sự quan trọng.

6. Tôi tin rằng Diệm và Nhu nhận thấy Hoa Kỳ đang đòi hỏi những điều như việc loại bỏ Nhu, thả các sinh viên mà họ hoàn toàn chắc rằng họ không thể đáp ứng, và chúng ta nên xem xét việc rút quân như một khả năng ngày càng gia tăng. Bắt đầu rút quân có thể kích hoạt một cuộc đảo chính (The beginning of withdrawal might trigger off a coup). LODGE [Theo JFK Library:Telegram #4863,from Saigon to Sec.of State]

✱ Nhà báo Úc: Nhu tuyên bố chống Mỹ trắng trợn nhất mà tôi từng nghe
 
Ngày 17/10/1963 - Theo báo cáo bởi nhà báo Morris West, ông là một nhà báo người Úc theo đạo Công giáo và đã có buổi gặp trong hai giờ với ông Nhu vào ngày 16 tháng 10. Ông West cho biết cuộc gặp được xem là "tuyên bố chống Mỹ trắng trợn nhất mà tôi từng nghe."

West cho biết ông đã giới thiệu về bản thân mình là một nhà báo Công giáo ôn hòa, quan tâm đến Việt Nam chỉ liên quan đến lĩnh vực an ninh và không có kế hoạch viết gì về cuộc phỏng vấn này, và ông Nhu đáp ứng ngay lập tức.

Ông West bắt đầu hỏi ông Nhu điều gì Mỹ có thể làm để cải thiện quan hệ với chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Ông Nhu nói rằng ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi, bao gồm cả phi công trực thăng , nhưng viện trợ vật chất của Mỹ vẫn nên tiếp tục. Ông Nhu nói ông muốn người Mỹ đối xử với Việt Nam Cộng hòa như cách họ đối xử với Tito, tức là giúp đỡ nhưng không tham gia vào việc chỉ đạo và kiểm soát việc sử dụng viện trợ.

Ông Nhu nhấn mạnh rằng "Tôi là người thiết lập kế sách, người hiểu rõ đất nước", và than phiền rằng dưới sự sắp đặt hiện tại, ông không thể lập kế hoạch về một chính sách mà không cần xin phê duyệt từ Mỹ để sử dụng trực thăng. Ông tuyên bố: "Không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng chiến tranh trong hai hoặc ba năm. Với người Mỹ ở đây, ai mà biết được...? - without the americans, we could win the war in two or three years. With the americans here, who knows...?" Có thể ngụ ý là không bao giờ. Ông nói rằng người Mỹ không hiểu biết loại chiến tranh này và Nhu đã phàn nàn về sự can thiệp của Hoa Kỳ vào các vấn đề chính trị của Việt Nam, nhưng ông không bàn luận về việc giảm viện trợ từ Hoa Kỳ. Khi hỏi về việc liệu có người Mỹ nào hữu ích không, Nhu trả lời rằng có những "dòng chảy thiện lành, và CIA là một trong số đó", nhưng không nêu rõ hơn. Khi được hỏi ý kiến về Đại sứ Lodge, Nhu nói: "Ông Dulles đã áp dụng nguyên tắc đạo đức trong ngoại giao của mình, mặc dù ông đã mắc sai lầm. Hiện nay trong ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, không có đạo đức." (There is no morality in present American diplomacy in Vietnam).

Trong cuộc trò chuyện này, Nhu nhận xét rằng " lòng trung thành với chính phủ đã bị mất ở các thành phố nhưng vẫn còn mạnh ở các khu vực nông thôn. Chúng tôi sẽ xây dựng các ấp ở các thành phố... nhằm mục đích khơi dậy lòng trung thành với chế độ". Ông cũng nhận xét rằng trong giai đoạn phát triển này, Việt Nam "phải có một chế độ độc tài... Chúng tôi đang giới thiệu dân chủ trong các ấp, từ dưới lên".

Tiếp theo, West hỏi về Ủy ban Liên Hiệp Quốc mới được thành lập về Việt Nam. Nhu nói rằng Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã bị "phản bội" bởi Đại sứ cũ Trần Văn Chương, người đã "tâng bốc Bộ Ngoại giao" và từ đó khuyến khích sự hỗ trợ của Hoa Kỳ cho nghị quyết của Costa Rica. West nói rằng Nhu rõ ràng cho rằng Ủy ban đang đến đây để điều tra "nhân quyền" và không chỉ là quan hệ của chính phủ với Phật giáo như báo chí Sài Gòn đã loan tải. Ông nói rằng Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa không có lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý với nghị quyết của Costa Rica. Bởi vì lựa chọn duy nhất khác là đề xuất của Liên Xô.
 
Cuối cùng, West hỏi về những thông tin rằng Nhu đã đàm phán với Hồ Chí Minh. Nhu trả lời rằng "một số thượng nghị sĩ Mỹ (có thể là đoàn đại biểu nhà Zablocki) đã buộc tôi như vậy, và tôi nói với họ rằng các người Mỹ đang làm mọi cách để thúc đẩy tôi vào vòng tay của Hồ Chí Minh nhưng tôi vẫn trung thành với Việt Nam - some American senators (presumably the Zablocki House delegation) accused me of that and I told them that you Americans are doing all you can to drive asked about me into his arms but I remain loyal to viet-nam.." Khi hỏi về quan hệ giữa miền Bắc Việt Nam với Trung Quốc, Nhu nói: "Hồ Chí Minh dường như giữ mình cách biệt với Trung Quốc... Có ba nhóm ở phía Bắc, quân đội ủng hộ Trung Quốc, những người theo đường lối của Nga và các đảng viên đã trở thành cộng sản thông qua con đường dân tộc. West cho rằng các cuộc đàm phán của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sẽ được tiến hành với nhóm cuối cùng. Nhu đáp lại một cách gợi ý "Không phải tôi đã chủ động nắm lấy cơ hội đó - Nhu replied suggestively 'it was not I who took the initiative' ". LODGE [Theo JFK Library: Telegram #727, from Saigon to Sec. of State]
 
Theo điện tín của ĐS Lodge về việc Maneli đã trình bày cho ông Ngô Đình Nhu về đề xuất của Hồ Chí Minh liên quan đến cuộc đình chiến, tuy  "không thực tế - nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu".  Khi tuyên bố điều này, ông Nhu đã đi ngược với chính sách của người Mỹ muốn  dùng Việt Nam để chống chủ trương của Liên Xô phát động chiến tranh giải phóng tại Việt Nam để chống Mỹ: 

"Vào tháng 6 năm 1961 tại Hội nghị thượng đỉnh Vienna với Thủ tướng Liên Xô Nikita Khrushchev, Kennedy không chuẩn bị trước và dường như bị lép vế.  Tiếp theo, các tuyên bố cứng rắn của Kennedy về Liên Xô ở Berlin không cải thiện được tình hình - Ngược lại Liên Xô đã cho xây dựng bức tường Berlin. Cuối cùng, quyết định của ông không vạch ra đường lối chống lại chủ nghĩa cộng sản ở Lào, như Chính quyền Eisenhower đã thúc giục, trái lại dùng miền Nam Việt Nam làm nơi chống lại chủ nghĩa cộng sản ở châu Á (Finally, his decision not to draw the line against communism in Laos, as the Eisenhower Administration had urged, left South Vietnam as the place to fight communism in Asia)  Theo Thư Viện Bộ Ngoại Giao:  Kennedy’s Foreign Policy.
 
Ngoài đề xuất "về một cuộc đình chiếntừ miền Bắc, ông Nhu còn đưa ra "tuyên bố chống Mỹ trắng trợn nhất " theo nhà báo Úc rằng "ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi" và rằng "không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng cuộc chiến này trong hai hoặc ba năm". Những lời lẽ này xem ra ông Ngô Đình Nhu tự ký vào bản án tử hình. 
 
“Chính quyền Kennedy đã chấp thuận việc lật đổ Tổng thống Diệm, tin rằng bất kỳ chính phủ kế nhiệm nào cũng phải tốt hơn chính phủ của ông Diệm. Họ đã sai “ (the Kennedy Administration approved the overthrow of President Diem, believing that any successor government would have to be an improvement over Diem’s. They were wrong) . Theo: Kennedy’s Foreign Policy.
 
Qua dòng chữ trên: “Tin rằng bất kỳ chính phủ kế nhiệm nào cũng phải tốt hơn chính phủ của ông Diệm”, về điều “chính phủ kế nhiệmtốt hơn vì chẳng những không sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ như chính phủ tiền nhiệm, mà “chính phủ kế nhiệmcòn  “INVITE  the United States to send the Marines “ tới Việt Nam. Sau ngày lật đổ Đệ I VNCH quân đội Mỹ đã đến tham chiến tại Việt Nam, mười hai năm sau đến lượt Đệ II VNCH bị bức tử sau khi Mỹ rút quân ra đi theo yêu cầu của Trung Quốc (Kissinger and PM Chou:... withdrawal of all our forces from Vietnam and Indochina as you suggested before) để hai nước Mỹ - Tầu cùng bắt tay chống“con gấu Bắc cực”.

 

-- Đào Văn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.
Hai trăm mười một năm trước, mùa hè năm 1814, quân Anh kéo vào Washington. Trước khi phóng hỏa Bạch Ốc, họ ngồi xuống dùng bữa tại bàn tiệc đã dọn sẵn cho Tổng thống James Madison. Khi bữa ăn kết thúc, lính Anh đốt màn, đốt giường, và tòa nhà bốc cháy suốt đêm. Sáng hôm sau, cơn mưa lớn chỉ còn rửa trôi phần tro tàn của nơi từng là biểu tượng cho nền cộng hòa non trẻ. Tuần này, phần Cánh Đông của Bạch Ốc bị phá sập. Không phải bởi ngoại bang, mà bởi chính quyền tại vị. Và lần này, không ai được báo trước. Người Mỹ chỉ biết chuyện qua những bức ảnh máy xúc cày nát nền nhà, cùng lời xác nhận ngắn ngủi từ các viên chức trong chính phủ.
Hai trăm năm rưỡi sau ngày dựng cờ độc lập, nước Mỹ vẫn chưa thoát khỏi chiếc bóng của bạo lực. Mỗi khi một viên đạn nổ, người ta lại nói: “Đây không phải là nước Mỹ.” Nhưng chính câu nói ấy lại là cách người Mỹ tránh nhìn thẳng vào chính mình. Bài viết của giáo sư Maurizio Valsania (Đại học Torino), đăng trên The Conversation ngày 12 tháng 9, 2025, nhắc lại lịch sử mà nhiều người muốn quên: từ nhựa đường và lông gà đến súng ngắn buổi bình minh — một mạch dài nối liền hai thế kỷ, nơi tự do và bạo lực chảy cùng dòng máu.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Trên cao nguyên Tây Tạng – vùng đất được mệnh danh là “nóc thế giới” – hàng triệu tấm pin mặt trời trải rộng đến tận chân trời, phủ kín 420 cây số vuông, tức hơn bảy lần diện tích đảo Manhattan. Tại đây, ánh nắng gay gắt của không khí loãng ở độ cao gần 10.000 bộ trở thành mỏ năng lượng khổng lồ cho Trung Hoa. Giữa thảo nguyên lạnh và khô, những hàng trụ gió nối dài trên triền núi, các con đập chắn ngang dòng sông sâu, cùng đường dây cao thế băng qua sa mạc, hợp thành một mạng lưới năng lượng sạch lớn nhất thế giới. Tất cả đổ về đồng bằng duyên hải, cung cấp điện cho các thành phố và khu kỹ nghệ cách xa hơn 1.600 cây số.
Mức asen cao được phát hiện trên sông Mê Kông, cảnh báo nguy cơ ô nhiễm kim loại nặng lan rộng ở Đông Nam Á. Các sông Mã, Chu và Lam của Việt Nam đang bị đe dọa bởi hoạt động khai thác đất hiếm ở Lào, tác động đến nguồn nước của hàng chục triệu người và di sản cổ đại văn hóa Đông Sơn. Việt Nam cần phối hợp ngoại giao, giám sát khoa học và vận động cộng đồng để bảo vệ các dòng sông này. Khác với sông Mê Kông được giám sát và hợp tác thông qua Ủy hội Sông Mê Kông (MRC), các dòng sông Mã, Chu và Lam lại không có bất kỳ hiệp ước quốc tế nào. Do đó, Lào và đối tác Trung Quốc không có nghĩa vụ pháp lý phải giảm thiểu ô nhiễm xuyên biên giới. Sự thiếu vắng các thỏa thuận ràng buộc này đòi hỏi Việt Nam phải hành động bảo vệ dân cư và sinh mệnh các dòng sông này


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.