như một niềm hoan lạc đang khởi đầu

02/06/202420:26:00(Xem: 2066)
l'espace inconnu-phannguyen
Tranh Phan Nguyên.



như một niềm hoan lạc đang khởi đầu

(tặng trần hoàng vy)

 

em đã đánh thức ngọn lửa trước giờ nhiệt hạch

khoảnh khắc bóng tối sẽ bật cháy trong giấc mơ

cát luôn chờ phơi mặt nên không quên tiền kiếp

nỗi nhớ như hạt bụi bay vẽ từng nét chữ ngoằn ngoèo

 

dửng dưng tôi thường vướng mắc trong cổ họng

nhắc nhớ là mỗi sáng tinh sương

tất cả đang phục hoạt trong mầm hy vọng

 

chợt nghĩ, những đôi chân được trói buộc vào nhau

cùng ở trọ trong sắc màu phiếm ảo thể hiện thuộc tính

bằng cách riêng mình trong vùng im lặng

người ta phát âm tiếng nói trắng của mùa màng

nào hay, từ đất vang lên tiếng hát

và những rễ bóng tối bận bịu với việc đi xuống tìm hạt mưa đen được kết tụ

 

tận hưởng mùi hương buổi sớm mai

tự nhủ lòng đừng mộng tưởng điều gì xa xỉ nữa

bầu trời không ngừng thả xuống những sợi tơ vàng

tiếng chim hót tan chậm vào sự quang hợp lặng lẽ

có thể, như một niềm hoan lạc đang khởi đầu

 

*
 

hãy sẵng sàng hàng phục 

 

hư cấu năng lượng nụ hôn

tình nhân cười mỉm ngước mặt nhìn mây trắng

nghệ thuật đường bay mùi mèo đứt quãng

 

đi trên lổn nhổn tính từ

tập trung bước chân hội thoại cùng gió đứng

chủ thể quy chiếu giai đoạn nhập vai

hấp dẫn đề tài mộng du khoác áo da người

 

nấm dại hoán chuyển hình chiếc ô

phát triển hiếu kỳ lưu cữu trò nghịch ngợm

mòn phẩm hạnh nụ hôn

tinh tế ánh nhìn sắc nhọn

trong tôi sự hỗ thẹn rụng xuống sẽ thành chánh quả  

 

khaly chàm

ttcuchi hè 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục