Hôm nay,  

Phản Chiến Hay Không Phản Chiến?

21/06/202414:31:00(Xem: 1243)
Refugees Ann PhongRefugees - Tranh Ann Phong

 

Tôi không thích xem phim chiến tranh thời hậu hiện đại.  Đặc biệt là các phim về cuộc chiến Việt Nam.  Những phim này làm tôi bất mãn và buồn.  Tôi tin giới làm phim và truyền thông đã thiên vị và vẫn còn mù mờ trong việc mô tả cuộc chiến.  Nó vẫn là cuộc chiến của người Mỹ trong đó người lính miền Nam chỉ là một vai phụ, một chấm mờ.

 

Tôi biết miền Bắc tất nhiên phải thắng cuộc chiến quân sự này.  Giới lãnh đạo của họ kiên trì.  Quân đội của họ có kỷ luật hơn, có niềm tin vững vàng dù niềm tin đó dựa trên tuyên truyền dối trá và ảo tưởng.  Sự ủng hộ của các đồng minh của họ tương đối nhất quán.  (Môi hở răng lạnh hay quan hệ nhợt nhạt là một chọn lựa khô khan từ trung ương, không bị dao động bởi sự ủng hộ hay chống đối đầy cảm xúc của ‘ngu dân'.)  Họ được sự trợ giúp ‘không công' của nhiều thành phần.  Màn ảnh truyền hình và trang nhất của các nhật báo Mỹ đưa ra những hình ảnh bi quan, ghê sợ của chiến tranh.  Các sinh viên dẫn đầu phong trào phản chiến.  Những hoạt động này góp phần rất lớn vào cuộc rút lui thiếu chuẩn bị của quân đội Mỹ, sự cắt giảm viện trợ, và cuối cùng sự sụp đổ, cái chết đứng của miền Nam.

 

Chết đứng như Từ Hải.  Chết nhanh đến nỗi miền Bắc và những nhà bình luận cũng không ngờ.  Dọc ngang nào biết trên đầu có ai, Từ Hải đương nhiên biết cái chết là một trong những kết thúc có thể xảy đến với mình.  Dù là quân, dù là tướng, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.  Quân phản loạn và triều đình?  Tỷ số thắng thua dễ đoán.  Nhưng chết vì quyết định sai lầm của chính mình?  Đau quá!  Đứng tim!  Miền Nam cũng vậy.  Với viện trợ Mỹ cắt giảm, đạn đếm từng viên, làm sao chống lại quân đội miền Bắc với Nga và Trung Cộng vẫn đứng phía sau?  Nhưng các quyết định sai lầm của giới lãnh đạo, từ việc phòng thủ Kontum và Pleiku thay vì Ban Mê Thuôc, đến quyết định bỏ Tây Nguyên không có kế hoạch, đã làm cho sự sụp đổ đó quá bất ngờ, chua xót.

 

Sự chua xót này theo tôi cho đến nay.  Chỉ biết ăn học trong những năm tháng chiến tranh, tôi muốn tìm hiểu về cuộc chiến Việt Nam khi ván đã đóng thuyền.  Tìm hiểu để biết điều gỉ đã thực sự xảy ra.  Tìm hiểu để biết nguyên cớ sự đổi đời của hàng triệu dân chúng miền Nam.  Và sâu thẳm hơn, tìm hiểu để xoa dịu sự chua xót chưa tan và xác định vai trò nhỏ bé của chính mình trong cuộc chiến.

 

Cuộc chiến đó là gì?  Một cuộc nội chiến như Trịnh Công Sơn đã tin và vì niềm tin này được theo ông vào trại cải tạo dù ông nhạc sĩ đã lên đài phát thanh Saigon chào mừng giải phóng.  Hay đó là cuộc chiến tranh chủ nghĩa giữa thể chế dân chủ và cộng sản?  Hay, càng chua xót thêm, nó chỉ là một phần của cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Nga?

 

Cũng trong quá trình tìm hiểu và chữa lành này, tôi nghĩ ngợi nhiều về những gì đang xảy ra ở Palestine, về phong trào chống đối Israel, đặc biệt của các sinh viên Mỹ.  Hamas tàn ác, đốt cháy trẻ em, cắt xẻ thân thể phụ nữ, nhưng sự trả đũa của Israel còn tàn nhẫn hơn nhiều.  Ném bom phá huỷ cả một thành phố.  Cắt đứt mọi tiếp tế, làm què quặt ý chí của dân Palestine bằng cái khát cái đói.  Mắt không đền mắt, răng không đền răng, nhưng là một sự đổi chác hung tàn.  Hàng trăm sinh mạng Palestine đổi lấy một sinh mạng Israel.

 

Tôi ủng hộ phong trào phản chiến của các sinh viên. Tôi tức tối khi tỷ phú Bill Ackman đòi phổ biến tên họ để họ không tìm được việc làm khi ra trường.  Gốc Israel, ông này trung thành với Israel thì cũng dễ hiểu.  Nhưng có thể nào không nhìn thấy cuộc chiến không cân xứng này cần được kết thúc?  Nước mạnh không thể đàn áp nước yếu.  Mỹ và các quốc gia khác không thể giúp kẻ gây tội ác chiến tranh tiếp tục cuộc tàn sát của mình.

 

Phản chiến?  Hai từ quen thuộc này khiến tôi dừng lại và giật mình.  Ủng hộ sinh viên?  Điều gì đã xảy ra?  Tôi nhận thức được những đấu tranh cho hòa bình, cho nhân đạo bao giờ cũng đúng?  Hay qua thời gian sự hờn trách của tôi đã phôi pha?  Hay tệ hơn nữa, những niềm tin cũ của tôi đầy những lỗ hổng và mâu thuẫn?

 

Không đâu.  Mối giận hờn trong tôi vẫn chưa tan.  Niềm tin của tôi vẫn chưa thay đổi.  Tôi vẫn muốn những sinh viên phản đối cuộc chiến Việt Nam nhìn lại vai trò của mình trong cái chết của mấy trăm ngàn thuyền dân trên biển.  Như tôi đang mở to mắt và nhìn thấy vai trò của chính mình trước cái chết của hàng chục ngàn thường dân vô tội phía bên kia.

 

Tôi có thể biện minh là không hề biết bao nhiêu nhà cửa đổ nát, bao nhiêu phụ nữ trẻ em chết vì bom đạn Mỹ dội trên Hà Nội, Hải Phòng.  Nhưng sự thực là dù biết lúc đó, tôi cũng chẳng quan tâm, chẳng chống đối làm gì.  Miền Bắc chọn chế độ cộng sản.  Chúng tôi muốn có tự do.  Miền Bắc sẽ bình yên nếu không vượt Trường Sơn, không gởi đặc công vào Nam, không gài bom trong rạp hát, không bắn đạn pháo vào dân nghèo.  Như Đông Đức không vượt tường Bá Linh.  Như Bắc Hàn không vượt khu phi quân sự. 

 

Suy nghĩ của tôi ngày đó có lẽ không khác suy nghĩ của dân Israel bây giờ.  Chúng ta luôn có một hệ thống ưu tiên và đặt lên bàn cân những quả cân già hay non tùy lúc.  Dân Israel đang bịt mắt mình và liệng lên bàn cân những khối đá khổng lồ.  Sinh viên phản đối cuộc chiến Việt nam chắc chắn, không nhiều thì ít, đã có ưu tư về tương lai cá nhân bên cạnh sự khao khát hoà bình và nhân đạo.

 

Những người trẻ tuổi thích chống đối, thay đổi.  Nhờ sự chống đối của họ mà xã hội đi tới trước.  Tôi ủng hộ phong trào chống chiến tranh Palestine của các sinh viên Mỹ.  Nhưng tôi đã biết những trang sử đôi khi cần lật chậm và hy vọng những người trẻ tuổi này đã học được một điều gì đó từ cuộc chiến Việt Nam.  Tôi hy vọng mình đứng về phía những người lãnh chịu quả cân non.  Vì hôm nay, tôi không còn có thể dùng tuổi trẻ để biện minh cho những vô tình và nghĩ suy nông cạn.

KC Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
13/02/202600:00:00
Tại trung tâm Sài Gòn, sau khi sơn nóc chợ Bến Thành với màu đỏ chói chang và sơn nền đường trước chợ với màu xanh vằn vện, đủ “xanh xanh, đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng”[1], thì chế độ cũng đang cho xây dựng công trình tưởng niệm các nạn nhân tử vong trong đại dịch Covid-19 (giai đoạn 2020 - 2021). Tâm điểm của công trình là một tượng đài được tạo hình giọt lệ khổng lồ, bao quanh bởi các bậc tam cấp đồng tâm. Xét về khía cạnh nhân văn, việc xây dựng một không gian tưởng niệm quốc gia để người dân cùng nghiêng mình trước những mất mát to lớn của đồng bào là một ý tưởng cần thiết. Điều này hoàn toàn tương đồng với quan điểm tôi từng chia sẻ trước đây về việc cần xác lập một ngày quốc tang hoặc lễ kỷ niệm chung cho những đồng bào đã nằm xuống trong một giai đoạn bi thương ngắn ngủi nhưng khốc liệt của dân tộc.
10/02/202614:23:00
"Tôi yêu đất nước của mình,” Hunter Hess đã hồi đáp tổng thống bằng lời nhắn trên Instagram của anh. "Có rất nhiều điều tuyệt vời về nước Mỹ, nhưng luôn có những điều có thể tốt hơn. Một trong những điều tuyệt vời nhất làm nên đất nước này là chúng ta có quyền và tự do để chỉ ra những điều đó. Phần tuyệt vời nhất của Thế Vận Hội là nó gắn kết mọi người lại với nhau, và khi rất nhiều người trong chúng ta đang bị chia rẽ, chúng ta cần điều đó hơn bao giờ hết. Tôi rất mong chờ được đại diện cho đội tuyển Mỹ vào tuần tới khi tham gia thi đấu.”
05/02/202621:31:06
Đêm 6 tháng 8 năm 2015, trong cuộc tranh luận sơ bộ của đảng Cộng hòa, người điều hợp nêu một câu hỏi thuộc loại lễ nghi: nếu không được đề cử, quý vị có hứa ủng hộ ứng viên cuối cùng của đảng hay không. Cả dàn ứng cử viên đều giơ tay như học trò ngoan. Chỉ có một người giữ tay dưới bục: Donald Trump.Ông không vòng vo. Ông nói thẳng mình để ngỏ khả năng ra tranh cử độc lập, nếu thấy bị đối xử “không công bằng”. Trong sinh hoạt chính trị Mỹ, chuyện bội bạc với đảng gần như điều cấm kỵ. Với Trump, nó trở thành vốn liếng đầu tiên
02/02/202621:29:00
Theo Tu Chính Án Thứ Nhất, bạn có quyền quay video hoặc chụp hình các nhân viên ICE và các nhân viên thực thi pháp luật khác khi họ thực hiện nhiệm vụ ở nơi công cộng, miễn là bạn không can thiệp vào hoạt động của họ. Mặc dù bạn có thể quay phim, bạn phải giữ khoảng cách an toàn và tuân thủ các chỉ dẫn hợp lý của cảnh sát.
28/01/202609:48:00
Chính quyền Trump trong nhiệm kỳ II vào 2025 bao gồm nhiều tỷ phú trong thành phần nội các và các vị trí cố vấn, tạo nên một trong những chính quyền giàu có nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
26/01/202614:09:00
"Người cầm quyền đã bảo dân chúng đừng tin vào những gì chính mắt họ trông thấy, mà chỉ tin vào những lời giải thích được lặp đi lặp lại từ diễn đàn chính trường." Khi một chính quyền đòi người dân phải nhắm mắt không tin vào những điều chính mắt họ nhìn thấy, đó không còn là tranh luận chính trị nữa; đó là thách thức công luận, là xúc phạm trí khôn con người.
25/01/202618:48:00
Người dân Minneapolis đang liều cả mạng sống để ghi lại những gì đang xảy ra với thành phố của họ. Trong trường hợp của Pretti, cái giá anh phải trả là tất cả. Và chúng ta cần phải tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, dẫu rằng “Đảng bảo bạn phải phủ nhận những gì mắt bạn thấy tai bạn nghe."*
25/01/202601:25:00
“Đáng thương thay quốc gia có những người dân là bầy cừu, Và có những kẻ chăn dắt dối lừa chúng, để chúng bị lừa dối. Đáng thương thay quốc gia có những kẻ lãnh đạo xảo ngôn, những bậc hiền triết bị buộc phải lặng im, và những kẻ cuồng tín ám ảnh khắp sóng truyền thanh. Đáng thương thay quốc gia, ôi, đáng thương thay những con người để mặc cho quyền lợi bị xói mòn, và để mặc cho tự do bị cuốn trôi đi mất.”
23/01/202600:00:00
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
23/01/202600:00:00
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.