Hôm nay,  

Người Vợ Hoàn Hảo

26/07/202400:00:00(Xem: 6879)

3670
 
Cuối cùng, vợ tôi cũng đồng ý một cách vui vẻ cho tôi lấy vợ bé. Một hành động vượt ra ngoài quan niệm ái tình nghiêm túc của bà.

Vợ bé tên Hà, do vợ lớn đặt. Tên khai sinh của Hà là Đỗ thị 451. Vợ lớn nói, số này hên, cộng lại là 10. Hà lai Ái Nhỉ Lan. Ở lứa tuổi gần ba mươi, chưa lấy chồng, không có con, một thân hình phước đức cho bất kỳ người đàn ông nào, sáu mươi bảy tuổi, như tôi.

Không đám cưới. Khi vợ lớn mua Hà về với giá trọn gói gần sáu trăm ngàn đô la, một phần tư gia tài tiết kiệm của bà. Sau một chuyến đi xa thăm bạn, trở về. Bước vào nhà, gặp Hà, tôi sửng sốt như chú Cuội rơi đùng xuống mặt trăng, thấy chị Hằng. Dung nhan và vóc dáng của Hà đã làm tôi xây xẩm, nhưng câu nói của vợ tôi: “Đây là Hà, vợ hai của anh. Hà chào anh đi.” Làm trời vỡ ra từng mảnh, rơi xuống, chôn tôi như trồng cây, toàn thân cứng đơ, toàn cảnh bất động, chỉ còn hơi thở gấp rút cho kịp nhịp tim đang bơm xí xát.

Hà đẹp từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ trong ra ngoài. Tất cả các bộ phận trên thân thể đều tiếp cận một trăm phần trăm hoàn hảo. Nàng khiến tôi bừng bừng sức sống. Ông đang già này bỗng trẻ lại, tập thể dục, chạy bộ, cử tạ, ăn uống đều độ. Bề ngoài, cắt tóc ngắn, áo quần tươm tất, miệng cười tươi như chành thanh niên thơm ngát ái tình. Giờ đây, tôi chẳng những bớt chênh lệch với Hà mà còn xứng đôi với vợ lớn. Bà lúc nào cũng trẻ đẹp. Thể thao, chế độ thực phẩm, thời trang … tiết mục nào, bà cũng am tường và đứng vào hàng thượng hạng.

3677

Thỉnh thoảng nằm lăn lộn giữa hai bà vợ, tôi tự hào biết bao nhiêu. Thường thì mỗi vợ ở phòng riêng, mỗi tuần tôi ngủ với vợ lớn một đêm. Đêm đó chay tịnh. Tôi đấm bóp và ru vợ ngủ. Tay nghề sờ soạng, vuốt ve, nhấn thả, cuốn xoa, thuộc hàng cao thủ, nhất là khi tôi viết hai mươi bốn chữ cái trên thân thể bà theo kiểu tiếng Phạn, có thể nghe được âm khẻ du dương của cây đại hồ cầm gọi rắn trườn mình tìm về quá khứ. Nhờ vậy, đôi lần, bà bỏ ăn chay. Những lần như vậy, bà ăn gấp đôi bình thường. Tôi sẽ yêu vợ tôi cho đến cuối cuộc đời. Vợ tôi tên Dung.

Nhưng tôi cũng yêu Hà. Ai nói tình yêu không thể chia xẻ? Có lẽ những người nói đang có tình yêu giới hạn hoặc ít quá, không đủ cho một người dùng. Người tình này chưa đủ ấm no làm sao muốn chia cho ai khác? Trong trường hợp, ái tình dư thừa, ví dụ, người vợ đã đầy đủ, bỏ rác những dư thừa, không thấy uổng phí sao? Cho đến một hôm, cô ta nhận ra đã phế thải quá nhiều ái tình, hôm đó, hy vọng một người khác nhận được trợ cấp.

Mỗi đêm, tôi yêu cầu Hà mặc mỗi y phục các dân tộc khác nhau trước giờ lên giường. Khi thì Kimono, khi Xườn xám, khi bikini, khi quấn kín kiểu hồi giáo, khi không có gì như thời địa đàng, khi áo dài, khi đồ thể thao, kiểu nào, cở nào, Hà cũng đẹp và hấp dẫn, đẹp sang trọng, đẹp lộng lẫy, đẹp đơn sơ, đẹp trầm tĩnh, đẹp bạo động …. Tôi hoàn toàn hài lòng. Ngày sinh nhật, tôi và Hà cảm ơn vợ tôi thành thật và nồng nhiệt. Bà nói với Hà: “Nhờ em mà chị ngủ được ngon giấc.”

Hà hầu như không ngủ, ngoài những lúc ăn nằm với tôi. Nàng đảm đang hết tất cả những việc lớn nhỏ trong nhà, ngoài sân. Giữ gìn sạch sẽ và ngăn nắp. Nấu những món ăn Việt không ngon bằng vợ lớn, nhưng biết nấu hầu hết các thể loại món ăn thế giới. Càng về sau, vợ lớn càng ít nấu nướng, Hà đảm nhiệm luôn việc đi chợ online. Làm vườn, trồng hoa, cắt cỏ giỏi hơn tôi. Nàng không mệt. Không chảy mồ hôi. Không than thở. Cứ đều đều hoàn hảo làm đủ mọi việc theo thứ tự từ sớm đến khuya.

Hà chẳng những biết pha cà phê đủ hạng, lại biết pha rượu không thua gì các quày rượu nổi tiếng ở New York, Paris. Lạ lùng, nàng hát rất hay, còn biết giả giọng hát của các ca sĩ nỗi danh từ quá khứ cho đến đương đại, kể cả Louis Armstrong. Những phụ nữ như nàng càng ngày càng xuất hiện rất nhiều. Những phụ nữ hoàn hảo càng lên giá cao. Rồi đàn ông hoàn hảo cũng bắt đầu lên quảng cáo.


3671
Vợ tôi chưa bao giờ hỏi chuyện riêng tư của tôi với Hà, rồi một hôm bà nói:

-       “Anh ngủ với Hà có khác với em không?”
-       “Em dịu dàng và tình cảm hơn. Hà nhiệt tình, anh có cảm giác như cô phục vụ. Cái đều đều hoàn hảo đôi lúc gây cảm giác sợ.”
-       “Em xin lỗi. Biết anh ham thích chơi bời, nhưng em không thể dối. Những khi nằm bất động, em biết lòng anh giận hờn. Những khi lẩn tránh, em biết anh nổi điên. Không hiểu sao, những năm về sau này, em mất đi thích thú. Không phải vì anh mà vì thứ gì đó ngăn chận trong ngực em. Em biết, anh yêu em, hiểu biết và chiều chuộng em. Mỗi khi thấy anh tự xử lý, em thật hối hận. Tha lỗi cho em.
-       “Thôi, những chuyện đó qua rồi. Hà đã giải quyết ham muốn của anh. Anh cũng lo âu vết nứt đó càng ngày càng lớn, sẽ làm sụp đổ lời hứa của chúng ta. Nhưng em, em đã hàn gắn vết thương. Anh cảm ơn em mới đúng.”
-       “Thôi mình đừng nói chuyện này nữa. Anh vào gọi Hà đi shopping. Hôm nay đừng nấu ăn chiều.”

Rồi hai tuần trước, đêm thứ Hai, Hà và tôi đang yêu nhau say đắm như thường lệ. Những lúc xuất hồn bay lao đao muốn xỉu giữa không gian, níu cứng thời gian, Hà thường hay gọi, “anh ơi” rồi thở hắt ra. Đêm nay cũng không ngoại lệ. Tôi vừa bay lên xoay vòng, sắp bất tỉnh trên đỉnh Phú Sĩ, Hà kêu lên “anh…” rồi tắt thở. Nàng chết chưa kịp nói tiếng “ơi”.

Tôi bật đèn lên khám xét. Hà chết thật rồi. Gọi vợ lớn dậy, báo cho bà biết. Vợ tôi thức cho đến sáng lên online làm thủ tục báo tử điền gửi nhiều loại giấy tờ linh tinh. Tôi ngồi một bên, uống cà phê và chuyện trò nhát gừng. Chúng tôi không buồn lắm. Riêng tôi thấy tiếc cho Hà, đồng thời lại cảm thấy phấn khởi. “Em sẽ lấy vợ khác cho anh phải không?”

Vẫn là phong cách của làm việc trầm tĩnh tính toán của vợ tôi. Bà không trình bày, giải thích gì nhiều. Trong thái độ im lặng đó, tôi biết bà đang tìm cho tôi cô vợ khác.

Hôm nay lễ kỷ niệm 40 năm hôn nhân, chúng tôi đi ra biển suốt ngày, ăn mừng với gió, muối, còng, cá, bia và rượu pha. Mấy hôm nay bị tôi làm phiền, bà mất ngủ, bây giờ dưới bóng dù, gió mát hiu hiu, vợ tôi ngủ thật say, thật hiền hậu, thật đẹp khi ánh nắng theo mặt trời nghiêng dần, nắng bò lên bàn chân em, mò dần lên đầu gối, rồi từ tốn cưỡi lên mông. Nắng đi đến đâu, nơi đó da em rực rỡ, biến tuổi tác thành những sợi lông măng mỏng và ngắn, nhưng khiêu khích chói chang giữa những hạt cát bám vào em không chịu thả tay. Anh phủi nhẹ những hạt cát, chúng rơi và có lẽ đang tìm cách leo lên lại.

Chiều tối, xe mới về đến nhà. Mang trái cây và thực phẩm mua dọc đường sắp xếp vào tủ lạnh. “Đêm nay, anh ngủ trong phòng của anh nha.” “Em mệt sao?” “Không, nhưng anh không cần qua phòng em.”Tôi cố không tỏ vẻ gì khác lạ, không thở mạnh, nhìn vợ đi một mạch vào phòng đóng cửa, không nhìn lui.

Đi vào phòng riêng với ý định tắm một cái cho hạ hỏa. Không thể hiểu, em à, đêm nay kỷ niệm ái tình mà.

3679
Một lần nữa, tôi giật mình, chết đơ. Vợ tôi đang nằm trên giường. Trong áo ngủ lụa trắng, nàng đẹp thật hoàn hảo. Trẻ như đêm đám cưới thuở xưa. Sửng, tôi sửng sốt. Câm, tôi câm nín. Nghĩ, tôi không nghĩ gì. Nàng ngồi dậy nói:

-       “Em tên Lụa. Happy anniversary. Chị lớn nói em làm vợ bé của anh. Em đã được nâng cấp lập trình Kama Sutra phiên bản mới nhất. Bảo đảm hơn hết là lập trình tự hồi sinh để tránh tai nạn bị đứt mạch bất ngờ hoặc bộ não tự hủy hoại như trường hợp chị Hà. Anh đi tắm rồi thay đồ lên giường. Từ nay, em sẽ phục vụ anh.”
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng. Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.
Vào những năm của thập niên 1960s và 70s, truyện võ hiệp kỳ tình là một phong trào ăn khách nhất của các tờ nhật báo thời bấy giờ. Có khá nhiều tác giả viết võ hiệp lúc đó, nhưng cái tên Kim Dung là sáng chói nhất. Ông là một hiện tượng nổi bật làm say mê hàng triệu độc giả và khán giả từ những trang tiểu thuyết của thế kỷ 20 kéo tiếp đến thế giới phim bộ Hồng Kông thế kỷ 21, không phải chỉ tạiViệt Nam, mà còn nhiếu nước khác ở Á châu.
Con đã nghe rất nhiều lần ở chùa, các thầy đọc: Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…Con đã nhìn thấy ở các chánh điện các chùa, các tượng Quan Thế Âm, phật A Di Đà và Đại Thế Chí Bồ Tát, được đặt cạnh nhau, hợp thành bộ Tây Phương Tam Thánh để dẫn dắt chúng sinh vào thế giới cực lạc tịch tĩnh. Con cũng thấy tượng phật Quan Âm được đặt thờ ở cổng chính các chùa, ở các nơi trang nghiêm để chúng sanh chiêm bái và ngưỡng vọng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn…
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ
Trong thời đại nhân danh mọi thứ trừ sự thật, chữ “trung thực” vừa đắt giá vừa khả nghi – người ta nhân danh đạo lý che đậy quyền lợi, nhân danh hòa bình chuẩn bị chiến tranh, nhân danh “dám nói thẳng” biện minh cho mất nhân cách. “Người Trung Thực Nhất Thế Giới” mượn hai vị sứ giả hành tinh soi ranh giới giữa trung thực và bình phong mưu đồ: không trào lộng, dù tiếng cười khó thảnh thơi; không buộc tội ai, dù bóng ai đó thấp thoáng. Xin giới thiệu đến độc giả Việt Báo khúc văn suy tưởng này, bình thản giọng kể mà day dứt nỗi băn khoăn trước cái giá thế giới phải trả cho việc “dám” nói thực.
Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lại gia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thất lạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọn vào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tăm cá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, người nói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có gia đình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra. Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ xót lại một đứa con nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủ lại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợị được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyền sau. Nhưng chuyến sau không bao giờ có.
Buổi sáng, bầu trời trong xanh, khi mặt trời bắt đầu trải những tia nắng màu mật ong lấp lánh trên những phiến đá cẩm thạch còn ướt sương đêm; ngôi đền Parthenon, khu di tích cổ Acropolis, thành phố Athens, Hy Lạp, với mấy hàng cột đá đứng im lìm mang một vẻ trầm tư u mặc. Dường như thời gian chỉ tạm dừng để người lữ khách thơ thẩn bước chân ngắm nhìn, đắm chìm, và lắng nghe câu chuyện thần thoại của phế tích vang vọng về từ hằng ngàn năm trước.
Nhóm cựu nhân viên Phòng Thương Vụ Úc người Việt đang sống ở Sài Gòn, Hà Nội, Úc, Mỹ, Canada email cho nhau về sự ra đi của cựu tổng giám đốc Austrade vùng Đông Bắc Á, cùng hồi tưởng về một “ông xếp lớn” người Úc dễ thương, gần gũi, với tình yêu đặc biệt dành cho đất nước và con người Việt Nam.
Theo số liệu của Cục Thống kê Dân số Hoa Kỳ, năm 1990 có 1.000 người Việt ở St. Petersburg và 600 ở Tampa. Đến nay con số lên đến 21.000 cho toàn vùng Vịnh Tampa, gồm các thành phố Pinellas Park, St. Petersburg, Tampa, Largo, Clearwater. Một số làm việc cho các hãng xưởng, nhiều người làm móng tay. Có người đi câu, lưới cá về bán hay buôn bán rau trái.
Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). Lúc đầu, nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.
“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!” Ly nước tay này, lọ thuốc tay kia cùng lúc bật khỏi tay cô, văng xuống nền xi măng, ném ra một mảng âm thanh chát chúa. Cái ly vỡ tan. Nước văng tung tóe, những mảnh thủy tinh văng khắp chung quanh, vạch những tia màu lấp lánh. Không dám nhìn vào hai con mắt đỏ lửa, cô cúi đầu dán mắt vào vũng nước loang loáng, vào những viên thuốc vung vãi trên nền nhà. Những viên thuốc đủ màu làm cô hoa mắt (viên màu vàng trị đau, viên màu đỏ an thần, viên màu nâu dỗ giấc ngủ, cô nhớ rõ như thế...) Một viên màu đỏ lăn tới chân cô.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.