Hôm nay,  

Cơ hội để học hỏi.

09/08/202400:00:00(Xem: 1174)

co hoi hoc hoi 

Ngày thi đấu đầu tiên tại Thế vận hội 2024 chưa kết thúc thì ngành truyền tin và trên mạng đã nổi sóng vì một hoạt cảnh mang tên “ Festivité” (Lễ hội)  trong lễ khai mạc, do các nghệ sĩ LGBTQ+ biểu diễn, đã bị một số các nhà thần học công giáo La mã, và vài chính trị gia như cựu tổng thống Donald Trump chỉ trích gay gắt. Họ coi cảnh tượng này là sự giễu nhại bức tranh "Bữa tối cuối cùng" của Leonardo Da Vinci và một sự báng bổ Kitô giáo.
 
Cần biết rằng Tiệc Ly, hay Bữa tối cuối cùng của Chúa Kitô với 12 tông đồ, là một chủ đề bắt nguồn sâu xa từ nghệ thuật biểu tượng Kitô giáo. Có nhiều tác phẩm nghệ thuật mô tả đề tài này nhưng có lẽ nổi tiếng nhất là bức bích họa của Leonardo da Vinci, được tạo ra từ năm 1495 đến năm 1498. Bữa tối này tượng trưng cho một thời điểm quan trọng trước Sự đóng đinh của Chúa Kitô, và tầm quan trọng về tôn giáo cũng như văn hóa của nó vô cùng lớn.
 
Có lẽ vì tôi là người chịu ảnh hưởng nền văn hoá Pháp với những nét đặc thù đa dạng và phong phú của nó, nên khi xem hoạt cảnh trên thì không hề mảy may nghĩ tới bức họa “Bữa tối cuối cùng” mà chỉ thấy một sàn catwalk và những người ăn mặc rất đa diện nhảy múa, một hình ảnh qúa đỗi điển hình của kinh đô thời trang thế giới Paris.
Nói tới Paris, tới nước Pháp, thì theo tôi, trăm người như một nghĩ tới rượu vang và phó mát. Thành thử người ca sĩ gần như khoả thân, nửa nằm nửa ngồi trong một cái đĩa trái cây khổng lồ đối với tôi đơn giản là Bacchus, vị thần La Mã của rượu vang, của sự sinh sản và của sự hứng thú,say sưa.
Tóm lại những hình ảnh trên chẳng có gì lạ lẫm khiến tôi bị sốc, mà ngược lại là sự khâm phục nước tổ chức Thế vận hội 2024 đã tôn trọng và thể hiện sự bình quyền của những nghệ sĩ trong cộng đồng LGBTQ+
 
Làn sóng chỉ trích với từ ngữ nặng nề “báng bổ một tôn giáo lớn” (Kitô giáo) làm tôi giật mình và cảm thấy cần phải chú ý hơn, nên tôi đã coi kỹ lại những hình ảnh và tìm hiểu bằng cách vào hai tờ báo mạng của Công giáo và Tin lành tại Đức để đọc về đề tài này:
 
Cả hai bài viết đều phân tích cặn kẽ tại sao không thể khiên cưỡng ghép hoạt cảnh “Festivité” thành một sự giễu nhại buổi Tiệc Ly vì không có gì tương đương cả.
Thí dụ vì mặt bằng mầu trắng nơi có vài người ngồi hay nhảy múa không phải là một mặt bàn có sự hiện diện của ly đĩa, bánh rượu….như trong bức họa, số người hiện diện lại đông hơn con số 12 tông đồ của Chúa Jesus rất nhiều, cũng như tư thế của họ.
 
Trong bài báo đăng trên mạng “katholisch.de”, ông Jens Burk, người phụ trách cấp cao tại Bảo tàng Quốc gia Bavaria cho rằng đúng như đạo diễn Thomas Jolly nói , nếu muốn so sánh thì phải so sánh hoạt cảnh “Festivité” với cảnh bữa tiệc trong bức tranh “Bữa ăn của các vị thần” cũng rất nổi tiếng của họa sĩ Hà Lan Jan van Bijlert (1598-1691)  đang được treo tại Viện Bảo tàng Magnin ở Dijon, Pháp. Những nhân vật được miêu tả trong tranh là những nhân vật thần thoại.
 
Trong bài báo đăng trên mạng “evangelisch.de”, ông Gereon Terhorst ,Trợ lý nghiên cứu tại Khoa Thần học Phúc âm của Đại học Münster, trách rằng điểm duy nhất hoạt cảnh có chung với bức bích họa của Da Vinci là có những người đứng sau một chiếc bàn, nhưng chẳng lẽ hình ảnh chiếc bàn giáo viên trong “Harry Potter” cũng phải bị kết tội ám chỉ đến bức họa?

G.Terhorst còn đưa ra một nghi vấn nặng nề hơn rất nhiều: thật ra những gì thực sự được mô tả bởi hoạt cảnh Festivité không quan trọng, vấn đề là ai hiện diện trong hoạt cảnh đó.

Làn sóng kết tội chỉ núp sau một lý do không thật để bày tỏ mối quan hệ khó khăn giữa Ki tô  
Giáo và cộng đồng LGBTQ+
 
Không kể vô số những bức tranh cổ, hiện nay trên thế giới có 5 tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng, miêu tả bữa Tiệc ly. Đó là của:

Leonardo da Vinci (Santa Maria delle Grazie, Milan, Italy) 
Nikolai Nikolaevich Ge (State Russian Museum, St Petersburg, Russia)
Peter Paul Rubens (Pinacoteca di Brera, Milan, Italy)
Jacopo Tintoretto (Basilica di San Giorgio Maggiore, Venice, Italy)
Andrea del Castagno (Sant’ Apollonia, Florence, Italy)
 
Ngoài ra còn có rất nhiều poster nhái theo bức họa của Da Vinci với những nhân vật quen thuộc như  Darth Vader (Star war), Simpsons, Game of Throne, Charlie Brown, Snoopy….và chưa bao giờ bị khép tội báng bổ.
 
Những điều vừa học được.
Về phần tác giả bài viết này, sau khi đọc lời cắt nghĩa của đạo diễn Thomas Jolly thì tôi học được là nhân vật mà tôi tưởng là vị thần La Mã Bacchus lại là vị thần Hy Lạp Dionysus, vị thần bảo hộ của rượu nho, sự hoan hỉ, tiệc tùng và sung túc.

Còn Sequana, theo Thomas Jolly, là con gái của Dionysus , nữ thần (tiếng Pháp là Déesse) của dòng sông Seine, linh hồn của Thế vận hội 2024 tại kinh đô ánh sáng PARIS, lại đang là một chủ đề tranh cãi nàng có thật là con gái của Dionysus hay không, hay chỉ mới được „khai sinh“ trong một cuốn tiểu thuyết năm 1788 như nàng tiên nữ (tiếng Pháp: nymphe) của sông Seine, con gái Bacchus, bởi nhà văn Bernadin de Saint-Pierre.
  
Cuộc tranh cãi về Sequana sẽ chỉ tốn nhiều thùng rượu vang cho người dân Pháp tranh cãi lúc nhàn nhã, nhưng cuộc tranh cãi về hoạt cảnh Festivité e rằng sẽ rất độc hại tại những quốc gia khác nước Pháp, vì được cho là xúc phạm đến một tôn giáo , một vấn đề mà chính người dân Pháp không đặt nặng, với gần 70% dân số được ghi nhận là không theo một tôn giáo nào cả, và nước Pháp đã có một nhà nước thế tục từ năm 1905.
 
Đừng quên rằng thủ đô Paris cũng là cái nôi của tạp chí châm biếm Charlie Hebdo.  Tháng 1 năm 2015 hai sát thủ Hồi giáo đã tấn công tòa soạn và giết chết 11 nhân viên biên tập. Charlie Hebdo đã nhiều lần bị đe dọa vì liên tục xuất bản các bức tranh biếm họa về nhà tiên tri Mohammed.
Vụ tấn công gây kinh hoàng và đoàn kết với các thành viên ban biên tập bị sát hại, trên toàn thế giới, với khẩu hiệu “Je suis Charlie” (tiếng Pháp "Tôi là Charlie" hoặc "Tôi theo Charlie")
 
Một lần nữa, cuộc tranh cãi chung quanh hoạt cảnh Festivité cho thấy Nghệ thuật thường mang tính đa nghĩa, cho phép người thưởng thức nhận định nhiều cách khác nhau, tùy thuộc vào bối cảnh văn hóa và chính sự chờ đợi của họ.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
26/12/202500:00:00
Có những người sanh ra trong chiến tranh, lớn lên theo với chiến tranh và vẫn theo dõi âm thầm mọi biến động trong chiến tranh. Không thoát khỏi mọi ám ảnh thì âm thầm sống với ám ảnh…ta xin tạm gọi đó là một sự hỗn loạn ổn định. Và sự hỗn loạn ổn định đó ở rải rác mọi nơi… như một nỗi đau kinh niên, trầm kha, dai dẳng ở mọi lãnh vực của con người. Nga phát động chiến dịch xâm lăng lãnh thổ Ukraine từ năm 2022 mà Putin gọi là một chiến sự đặc biệt, đó là một cuộc chiến tiêu hao, đúng ra là muốn đánh mau, thắng gọn, nhưng rồi đã ba bốn năm qua, cuộc chiến đi vào một đường hầm hun hút!
19/12/202500:00:00
Những diễn biến gần đây trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã đặt ra nhiều vấn đề về tương lai của mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc công bố Chiến lược An ninh Quốc gia mới (National Security Strategy of the USA, NSS) — một tài liệu chính thức tái xác lập định hướng chiến lược của Washington — cho thấy sự thay đổi đáng kể về cách Hoa Kỳ nhìn nhận vai trò của châu Âu, vốn được xem là đồng minh thân cận trong suốt lịch sử hiện đại.
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.