Hôm nay,  

Những Cơn Bão Đổ Xuống Điện Capitol

07/01/202509:30:00(Xem: 3692)
Capitol

Ảnh Capitol: Bạo loạn tấn công Capitol Hill ngày 6/1/2021 (Ảnh: Kalynh)

 

Sáng Thứ Hai 6/1/2025, Quốc Hội khóa 119 nhóm họp ngày đầu tiên, chính thức chứng nhận Donald Trump là tổng thống 47 của Hoa Kỳ. Phó Tổng Thống Kamala Harris chủ trì công bố kết quả kiểm phiếu đại cử tri, thực hiện nghi thức tuyên bố Trump là người chính thức, bước cuối cùng của thủ tục chuyển giao quyền lực.

 

Từ khuya Chủ Nhật, bão tuyết đã rơi phủ trắng xóa vùng DMV (Hoa Thịnh Đốn – Maryland – Virginia), kéo dài suốt một ngày sau đó, chôn vùi niềm hy vọng cuối cùng của những người dân còn le lói niềm tin vào một “điều gì đó” sẽ xảy ra vào ngày 6/1/2025. Đó là nhóm người trên trang Reddit, Bluesky tin rằng “They are doing somthing, that we don’t know.” 

 

Sáng Thứ Hai, Thượng Nghị Sĩ Adam Schiff (California) viết trên Twitter: “Hôm nay, sẽ không có cảnh sát nào bị những kẻ bạo loạn dùng bình xịt hơi cay hoặc bị giẫm đạp ngay tại cửa ra vào của nơi chốn linh thiêng này, không văn phòng nào bị phá hoại hay cửa sổ nào bị những kẻ nổi loạn đập vỡ. Hôm nay, sẽ có cuộc chứng nhận phiếu bầu cử một cách trật tự, mở đường cho việc chuyển giao quyền lực một cách hòa bình. Chúng ta phải bảo đảm nền cộng hòa dân chủ của chúng ta tồn tại trong bốn năm kể từ bây giờ, bốn mươi năm kể từ bây giờ và mãi mãi.”

 

Chiều Thứ Hai, sau khi Quốc Hội chính thức xác nhận tổng thống đắc cử, ký giả Lawerence O’Donnell viết trên Twitter: “Hôm nay, hàng ngàn người ủng hộ Harris đã không tấn công Điện Capitol hôm nay.”

 

Riêng Phó Tổng Thống Kamala Harris, khi NBC hỏi “công chúng sẽ nhận được điều gì trong hôm nay?”, bà nói: “Nền dân chủ phải được bảo vệ bởi người dân.”

 

Câu hỏi lớn nhất trong ngày hôm nay: “Liệu người dân Mỹ, và chỉ người dân Mỹ thôi, có đủ sức, đủ niềm tin để giữ nền dân chủ từng được đánh đổi bằng máu xương hay không?”

 

Từ ngày 6/1/2021 cho đến hôm nay, tròn bốn năm, hình ảnh của cuộc bạo loạn tấn công vào Điện Capitol vẫn luôn xuất hiện trên các nền tảng mạng xã hội, như lời nhắc khắc cốt ghi tâm về thời khắc đáng xấu hổ của một quốc gia mệnh danh là ngọn hải đăng của nền dân chủ thế giới. Sau bốn năm, tất cả những cuộc điều tra, những cuộc luận tội, những buổi điều trần, những lời khai của nhân chứng về cuộc tấn công đều bị hủy bỏ, nhường đường cho ngày thủ lĩnh của những kẻ bạo loạn trở lại Tòa Bạch Ốc lần thứ hai.

 

Nhà báo độc lập Ken Klippenstein cho rằng, “giống như khủng bố 911, vụ Jan 06 đại diện cho một thất bại tình báo mà không một cơ quan hữu trách nào bị trừng phạt.”

 

Sau bốn năm, kẻ thua cuộc của năm 2020 vẫn không thừa nhận kết quả bầu cử. Dấu ấn của những rắc rối, khó khăn trong cuộc chuyển giao quyền lực mà chính quyền Trump gây ra lúc đó vẫn còn trong tài liệu của Tòa Bạch Ốc. Hình ảnh buổi nhậm chức của chính quyền Biden-Harris năm đó diễn ra phía trong những hàng rào thép dày đặt, kéo dài suốt con đường Pennsylvania Ave, không người dân nào được đến gần, không thể bị xóa khỏi bộ nhớ của nước Mỹ. Những lời đe dọa thống đốc tiểu bang phải thay đổi kết quả bầu cử, những cuộc điện thoại đòi tăng số phiếu bầu, đòi treo cổ phó tổng thống đương nhiệm…vẫn còn trong hồ sơ của tòa án.

 

Tất cả điều đó, hôm nay, 6/1/2025 được thay bằng một cuộc chuyển giao quyền lực ôn hòa. Trước đó, là cái bắt tay và nụ cười hòa khí trong cuộc đón tiếp tổng thống đắc cử từ Tổng Thống Biden. Lá thư của 10 vị giáo sư, khoa học gia về dữ liệu, trưởng khoa công nghệ của các trường đại học gửi Tổng Thống Biden và Phó Tổng Thống Harris yêu cầu xem lại kết quả kiểm phiếu đã không được hồi âm.

 

Chỉ duy nhất tờ The Hill, một tờ báo thuộc dòng chính, chỉ rõ Quốc Hội Hoa Kỳ hoàn toàn có quyền ngăn cản Donald Trump nhậm chức, do không đủ điều kiện để trở thành tổng thống, dựa trên Mục 3 của Tu Chính Án thứ 14 của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Theo đó, việc truất quyền dựa trên hành vi nổi loạn chống lại Hiến Pháp chứ không phải chống lại chính phủ. Bằng chứng là những hồ sơ dày đặt về việc Donald Trump tham gia, trực tiếp và gián tiếp, vào hành vi nổi loạn là rất rõ ràng.

 

Nhưng, The Hill cũng ghi rõ: “Các nhà lập pháp phải hành động ngay bây giờ.”

 

Và kết quả của tất cả điều đó, cùng với sự hy vọng của những ai đã bỏ một lá phiếu để bảo vệ nền Dân Chủ, là lời khẳng định “nền Dân Chủ phải được ủng hộ bởi người dân.”

 

Hãy nhớ lại một chút ngày 6/1/2021. Hình ảnh giá treo cổ được dựng lên trong khuôn viên Capitol Hill. Những người vác trên vai thập tự giá lừng lững tiến vào Quốc Hội. Lúc đó, tôi đang giữa dòng người nhốn nháo đi bộ về hướng toà nhà. Không khó để nhìn thấy trong nhóm người Mỹ trắng đang cầm những lá cờ “Trump” là những người da vàng tóc đen nhỏ bé, tay cầm cờ vàng, đầu đội mũ đỏ có chữ “MAGA.” Họ đang cố bước nhanh theo đoàn người to cao phía trước. Họ là những người không còn trẻ. Tuổi già ghi rõ trên gương mặt.

 

Tất cả đều cho rằng họ đang “đi đòi công lý cho nước Mỹ.”

 

“Kết quả cuộc bầu cử đã bị đánh tráo. Tôi không tin kết quả bầu cử,” một người đàn ông lớn tuổi, nếp khắc thời gian in hằn trên gương mặt và hai bàn tay nói với tôi.

 

Một người đàn ông khác, ít tuổi hơn, hùng hồn nói: “Tôi cho rằng kết quả là gian lận. Chỉ cần một học sinh cấp hai làm bài toán cũng biết được.”

 

Tôi hỏi: “Vậy theo ông, các dân biểu, ngay cả người sắp đọc kết quả bầu cử là Phó Tổng Thống là những người đã làm toán sai?”

 

Càng hòi, những người “đi đòi công lý” ấy sẽ mãi lẩn quẩn trong hai chữ “gian lận” chứ không thể đưa ra một căn cứ xác thực nào.

 

Capitol Hill dần hiện ra trước mắt. Những tiếng la hét, tiếng trống, tiếng kèn hỗn loạn. Thỉnh thoảng có tiếng nổ, rồi khói mịt mù bao phủ. Những cánh cửa sắt của toà Quốc Hội đã đóng chặt. Chúng tôi không thể tiến vào sâu. Ngày càng nhiều. người kéo đến những bậc thang dẫn vào Quốc Hội. Họ trèo lên cả những thanh sắt dùng để chuẩn bị cho ngày nhậm chức của tân tổng thống.

 

Một nhóm người trong trang phục Proud Boys đi ngược hướng ngược lại. Họ xấn tới và hỏi “Tại sao mang máy ảnh? Gửi hình ảnh về cho PRC à?”

 

Thấp thoáng phía xa, trên bậc cầu thang cao của toà Quốc Hội, một lá cờ vàng ba sọc đỏ cắm ở đó. Khung cảnh của tòa Quốc Hội lúc ấy như một trận chiến. Thỉnh thoảng vài tiếng nổ vang lên. Khói bụi. Hỗn loạn. La hét. Những người bạo loạn ngồi vắt vẻo, đong đưa trên thành trì của Capitol Hill, đầy vẻ hả hê.

 

Trong hôm đó, cả thế giới được nhìn thấy lá cờ liên minh tung bay trong tòa mái vòm Rotunda – một trong những nơi thiêng liêng của Quốc Hội Mỹ, và những hình ảnh tưởng chừng như một cuộc nội chiến đang xảy ra ngay tại thủ đô Hoa Kỳ.

 

Ngày 6/1/2025 năm nay, dù một hàng rào thép đã được dựng lên trước Capitol Hill từ vài tuần trước, nhưng nghi thức truyền thống đã diễn ra đúng gọi là ôn hòa, đúng như mong muốn của những người lãnh đạo đảng Dân Chủ.

 

Tuy nhiên, không phải vì thế mà nó là ngày ăn mừng cho nền Dân Chủ. Nó là ngày đại diện cho một “leviathan” – một gã khổng lồ của chủ nghĩa cực đoan của chính phủ, phủ bóng đen lên đời sống của xã hội Mỹ trong những năm sắp tới, theo cách diễn đạt của Ken Klippenstein.

 

Đúng ngày 6/1/2025, khi Phó Tổng Thống Harris chứng nhận Donald Trump chính thức trở thành tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ, thì một bài viết của Trung Sĩ Aquilino Gonell, người ra điều trần trước Quốc Hội với tư cách là nhân chứng trong vụ Jan 06 đã xuất hiện trên internet. Bài viết có tiêu đề “Tôi suýt bị giết vào ngày 6/1. Bốn năm sau, tôi lại cảm thấy mình bị phản bội.”

 

Trong bài viết, cựu trung sĩ này kể lại chuyện xảy ra ngày 6/1/2021 bên trong Quốc Hội. Và ông viết:

 

“Tôi cảm thấy thất vọng bởi các thành viên của Quốc hội, những người đã quay lưng lại với chúng tôi ngay cả khi chúng tôi đã cứu mạng họ. Đúng. Chúng tôi đã cứu mạng họ vào ngày hôm đó.

 

Nhiều thành viên của Quốc hội sẽ không có mặt ở đây để bỏ phiếu xác nhận việc tái đắc cử của Trump nếu không có hành động của chúng tôi bốn năm trước. Đám đông đã không tấn công được họ, không phải vì những người đó không cố gắng. Họ ở đây hôm nay bởi vì bốn năm trước các sĩ quan như tôi đã làm những gì chúng tôi đã làm bên trong đường hầm Capitol. Nếu đám đông chiếm lối vào đó, rất nhiều thành viên sẽ bị thương hoặc bị giết.

 

Tôi đã làm những gì tôi đã làm vào ngày 6/1 vì đó là công việc của tôi. Tôi đã giữ lời thề của mình. Và kể từ ngày đó, tôi cảm thấy có nghĩa vụ phải nói với người dân Mỹ chính xác những gì chúng tôi đã trải qua và trải qua. Họ xứng đáng được biết sự thật. Kỳ vọng của tôi là các quan chức được (người dân) bầu cũng cảm thấy như vậy – rằng họ sẽ không tha thứ mà lên án những gì đã xảy ra, tố cáo bạo lực và buộc những người chịu trách nhiệm về nó phải chịu trách nhiệm.

 

Tôi đã làm phần việc của mình. Họ đã không làm việc của họ.

 

Thay vào đó, họ đã cho cựu tổng thống một con đường để tranh cử một lần nữa. Các quan chức đảng Cộng Hòa là mục tiêu của đám đông hôm đó đã bẻ cong sự thật để biện minh cho hành động của Trump. Những người khác chọn im lặng khi họ có thể lên tiếng…”

 

Đau đớn hơn, Trung Sĩ Aquilino Gon, một di dân từ Dominican Republic từ năm 12 tuổi, đã chọn Hoa Kỳ làm quê hương, đã tuyên thệ sẽ bảo vệ Hiến Pháp đất nước này, phải đau đớn thốt lên: “Những người mà tôi đã bảo vệ cuộc sống của họ đứng về phía những kẻ tấn công tôi. Nhưng họ không phải là những người duy nhất làm tôi thất vọng.”

 

Những cơn bão đổ xuống Điện Capitol ngày 6/1, thiên định hay nhân định, có phải là câu trả lời cho lời kêu gọi “Nền dân chủ phải được bảo vệ bởi người dân” hay không?

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
26/12/202500:00:00
Có những người sanh ra trong chiến tranh, lớn lên theo với chiến tranh và vẫn theo dõi âm thầm mọi biến động trong chiến tranh. Không thoát khỏi mọi ám ảnh thì âm thầm sống với ám ảnh…ta xin tạm gọi đó là một sự hỗn loạn ổn định. Và sự hỗn loạn ổn định đó ở rải rác mọi nơi… như một nỗi đau kinh niên, trầm kha, dai dẳng ở mọi lãnh vực của con người. Nga phát động chiến dịch xâm lăng lãnh thổ Ukraine từ năm 2022 mà Putin gọi là một chiến sự đặc biệt, đó là một cuộc chiến tiêu hao, đúng ra là muốn đánh mau, thắng gọn, nhưng rồi đã ba bốn năm qua, cuộc chiến đi vào một đường hầm hun hút!
19/12/202500:00:00
Những diễn biến gần đây trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã đặt ra nhiều vấn đề về tương lai của mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc công bố Chiến lược An ninh Quốc gia mới (National Security Strategy of the USA, NSS) — một tài liệu chính thức tái xác lập định hướng chiến lược của Washington — cho thấy sự thay đổi đáng kể về cách Hoa Kỳ nhìn nhận vai trò của châu Âu, vốn được xem là đồng minh thân cận trong suốt lịch sử hiện đại.
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.