Cho Đến Bao Giờ? và Cà-Phê Đêm

11/04/202500:00:00(Xem: 1723)

 

weathering-the-storm-i_Rochelle-Blumenfeld-(1936-2025)

Hình minh họa: Weathering the Storm I (Qua cơn bão), họa sĩ: Rochelle Blumenfeld (1936-2025), nguồn: wikiart.org    

 

cho đến bao giờ? 

 

nước mắt nước mũi dàn dụa

chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng

tôi ngồi nghe thế giới rung lắc

trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng

hiệu ứng cơn sốt trải rộng

dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp

đám đông như đàn thú bị săn đuổi

hoảng loạn

lo sợ

co rút thu mình né tránh

 

không đời nào không thể nào  ̶ ̶ ̶ 

đây chỉ là cơn mộng dữ

phải không?

như người nếm rượu người ngửi hương

một phút tôi bàng hoàng nhận ra

đây là hiện thực

đây là thời lên ngôi của

cái xấu cái ác cái mông muội cái mù quáng

và tôi nghe trong giọng khàn đục của mình:

cho đến bao giờ? 

 

 


cà-phê đêm

đêm trắng

cà-phê đen

áo xanh dừng bên cửa sổ

khe thời gian tùy tiện giãn nở

 

nghiêng mặt cắn vầng trăng khuyết

những mảnh vụn li ti lấp lánh trên môi

và vết sẹo nhỏ trên trán nàng

 

ngây ngất mùi hương tuyệt vọng

mang mang kỳ bí

bỡn cợt trên khung bố

nổi trôi giấc mơ hữu cơ không bố cục

 

ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này

trong thành phố với cuộc sống đa đoan

và phận người gãy vỡ. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện