Nhớ lại Château Sainte Colombe

05/10/202520:54:00(Xem: 692)
VAO_TRANG_SACH_01
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 

lăn tròn viên đá cuội

mòn nhẵn trên mặt bàn

một khối u trên đầu

như phế thải chưa vứt bỏ

hay ký ức ngoi dậy kêu than

 

ngổn ngang những con đường bực bội

mùa màng niên thiếu réo gọi

bản thảo bài thơ run tay

hai tượng nhỏ bên hồ nước

thì thầm chuyện nắng mưa

 

có lúc ngồi bên cửa sổ

tâm hồn lâng lâng

anh đưa em tách trà

cà phê chưa kịp nóng

bỗng nhiên do dự

 

đám Tai Chi thấp thoáng

bầy gà chờ ăn

cố gượng dậy thắp cho mình đóm lửa

tàn đêm tha thiết với bạn già

những hội chợ phù hoa

 

có ai nhắc đến ngày mai

trong ánh sáng thật bình thường

con ngựa già đã đi bao nhiêu cây số

chớm thu lá còn xanh

mà thiên thu phảng phất đâu đây

 

thy an

kỷ niệm Château Sainte Colombe họp bạn 09-2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện