Đúng vậy. Không cần gọi tên Thượng Đế hay phất lên bất kỳ lá cờ nào. Và không cần tìm một lý do đầy chính nghĩa nào. Giết gọn ghẽ: cả người thiện lành lẫn người hiểm ác, cả già lẫn trẻ, cả Phật Tử lẫn giáo dân Ky Tô...
Trận sóng thần quét qua 10 nước Nam Á Châu đã giết ít nhất 42,000 người, và con số này đang tăng lên trong khi các nước đang lo thu dọn. Nhiều ngàn người khác mất tích. Có ít nhất 1 triệu người trở thành vô gia cư. Kinh tế của nhiều vùng phải mất nhiều năm mới hồi phục nổi.
Tại sao" Thượng Đế nhân từ ở đâu" Phải chăng Trời không có mắt" Đó là những bí mật ngàn đời, và những câu hỏi này luôn luôn được nhân loại lập đi lập lại mỗi lần có những trận thiên tai, hay những cuộc chiến tranh lớn.
Nguyên khởi từ trận động đất dưới đáy biển, ngoài khơi quần đảo Sumatra của Indonesia. Sở Địa Chấn Hoa Kỳ (The US Geological Survey) đo được ở 9 độ, và là số đo một cú động đất lớn nhất kể từ năm 1964 -- năm mà 1 cú động đất 9.2 đánh vào Alaska, lúc đó cũng gây ra những đợt sóng thần. Những cú hậu chấn của trận động đất Sumatra lần này có ít nhất nửa tá, trong đó có 1 cú hậu chấn 7.3 độ.
Enzo Boschi, Viện Trưởng Viện Vật Lý Địa Cầu Quốc Gia (National Geophysics Institute) của Ý Đại Lợi, so sánh sức tàn phá của trận động đất lần này ngoài khơi Ấn Độ Dương tương đương với việc cho phát nổ 1 triệu quả bom nguyên tử cùng kích thước với các quả bom nguyên tử đã thả vào Nhật Bản trong thời Thế Chiến Thứ 2. Nhắc lại chi tiết này: động đất lần này mạnh tương đương 1 triệu quả bom nguyên tử.
Boschi nói là cú động đất mạnh tới nổi làm chao động vòng quay của Địa Cầu, và “Toàn bộ quả đất rung động...”
Boschi nói như thế trên đài phát thanh nhà nước Ý Đại Lợi.
Thực sự, một số khoa học gia khác nói rằng còn sớm để nhận xét là vòng quay địa cầu bị ảnh hưởng. Nhưng sức tàn phá trên con người thì ai cũng thấy rõ.
Đứng trước sự mong manh, dễ hư vỡ của sinh mệnh con người, chúng ta chỉ học được có một điều, rằng cái chết là cái gì rất là gần với con người, rằng chúng ta cùng chia sẻ một địa cầu và cần gìn giữ nó, cho mình và cho các thế hệ sau. Những thiên tai này, lý ra có thể giảm bớt thiệt hại được, nếu con người biết gìn giữ hơn.
Bởi vì mực nước từ nhiều năm đã đều đặn tăng lên, vì lý do địa cầu hâm nóng. Trong khi đó, tình hình ô nhiễm môi sinh và phá hoại các rạn san hô đã làm cho các vùng bờ biển dễ thiệt hại hơn khi gặp thiên tai như sóng thần và bão.
Thực sự, rất ít vùng sinh thái ven biển nào có đủ sức mạnh để giảm bớt thiệt hại trước đợt sóng thần vừa rồi. Nhưng nhân loại chắc chắn có thể làm giảm bớt thiệt hại nếu gìn giữ được môi sinh. Sóng thần đó có thể đã yếu hơn, và các vùng ven biển có thể đã vững hơn.
“Các bờ biển đang gặp hiểm họa ở nhiều nước,” theo lời Brad Smith của tổ chức môi sinh Greenpeace. “Việc xây các xa lộ, xây các trại nuôi tôm dọc ven biển, và tình hình khai thác du lịch vô trách nhiệm đang làm hư hỏng dần hàng rào tự vệ thiên nhiên ở Á Châu.”
Các khoa học gia nói là các túi hơi bị hâm nóng kẹt lại trên bầu khí quyển vì con người cứ lo đốt các loại năng lượng hóa thạch (như xăng dầu, than đá...) đưa tới cơ nguy sẽ có thêm nhiều trận bão lớn, và nâng cao hơn mực nước biển, làm các vùng bờ biển ngày một xói mòn...
Đó là lý do các lãnh tụ các đảo quốc nhỏ sẽ họp tại Mauritius vào các ngày 10-14 tháng giêng năm 2005 để bàn về các hiểm họa như hâm nóng toàn cầu.
Mực nước biển tăng trung bình 10-20 cm trong thế kỷ 20, và dự kiến tăng thêm 9-88 cm vào năm 2100, theo bản tường trình mới nhất của cơ quan Liên Hiệp Quốc Ủy Ban Liên Chính Phủ Về Biến Đổi Khí Hậu (U.N. Intergovernmental Panel on Climate Change) trong năm 2001.
Có vấn đề rằng, tình hình dân nghèo vùng ven biển đã dẫn tới nạn khai thác vô trách nhiệm, làm nguy ngập thêm môi sinh. Richard Klein, nhà nghiên cứu cao cấp tại The Potsdam Institute for Climate Impact Research ở Đức Quốc, nói rằng tình hình mong manh trước tai họa thiên nhiên thường đi kèm với đói nghèo. Thí dụ, Hòa Lan có thể xây nổi các bờ đê cao để chống lại biển, nhưng các nước nghèo thì không cách chi làm nổi.
Brad Smith lại nêu một bi thảm khác, “Các rạn san hô làm thành một hàng rào chống bão tự nhiên, và nếu các rạõn san hô biến mất thì nhìều đảo không chống nổi thiên tai.”
Chúng ta cứ nhớ tới chuyện ngư dân Việt Nam cũng thấy: đánh cá bằng lưới cào, câu điện, nổ lựu đạn... để bắt cá thì san hô nào mà còn.
Một bản tường trình quốc tế đưa ra đầu tháng này cho thấy khoảng 70% các rạn san hô thế giới đã bị tàn phá hay là đang gặp cơ nguy bị con người tàn phá, từ chuyện đánh cá vô độ cho tới ô nhiễm môi sinh ven biển và còn vì hâm nóng địa cầu.
Đó là chưa kể hết những cơ nguy khác cho con người: dịch cúm gà, chắc chắn sẽ xảy ra trở lại, theo tiên đoán tuần qua của Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO, và có thể giết từ 2 tới 7 triệu người toàn cầu; bệnh SARS, một loại bệnh bí hiểm chưa có thuốc trị; bệnh Bò Điên, loại bệnh đã giết 147 người, trong khi loài người mấy năm qua phải hủy diệt 3.7 triệu gia súc và làm nhiều trại chủ phá sản; dịch bệnh AIDS/HIV với viễn ảnh hàng chục triệu người sẽ chết trong tương lai gần...
Đó là chưa nói tới chiến tranh, tới bom, tới đạn... Khi loài người giết nhau, cũng là giết đi một phần của quả địa cầu này. Chúng ta đang cùng chia sẻ địa cầu, đang sống chung một nhà. Dù là giết nhau, dù là đàn áp nhau, dù là bịt miệng để ngăn cấm quyền tự do ngôn luận, dù là bao vây để ngăn cấm quyền tự do đi lại, vân vân... dù là thế nào đi nữa, chúng ta cũng đang làm tổn thương tới chính mình, tới chính địa cầu. Hãy thấy có người trong ta, và có ta trong người. Để cùng gìn giữ địa cầu này. Không có chờ Thượng Đế nào nổi.



