Hôm nay,  

Năm Điều Cấm Kỵ

21/03/200500:00:00(Xem: 6039)
Thượng Sinh, người ở Thái sơn, làm nghề thợ bạc. Có con là Thượng Trị, chuẩn bị thi tú tài, nên trong lòng canh cánh không nguôi. Ngày nọ. Mưa phùn gió bấc, khiến Thượng Sinh ế dài ế ẩm, đến độ phải đóng cửa đi về, mà lòng chẳng mấy được vui, bèn ngao ngán trong tâm mà nhủ thầm trong dạ:
- Dòng họ ta, đã mấy đời sống bằng nghề thợ bạc, mà cơm chỉ đủ ăn, bia chỉ vừa uống. Chớ chẳng dư giả gì hết cả. Đã vậy còn tùy thuộc vào thời tiết. Mưa thuận gió hòa thì có gà có thịt. Hạn hát ngất trời chỉ biết cháo mà thôi, thì dẫu sống trăm năm cũng khó lòng khá đặng!
Rồi miên man trôi theo dòng suy nghĩ, đến nỗi đi qua ngõ rẻ vào nhà mấy chục bước mới giật mình… thức giấc. Lúc đặt chân vào nhà, thấy Thượng Trị đang ngồi nấu sử sôi kinh, bèn mát lòng mát dạ, mà nói rằng:
- Con cố mà học, bởi khổ cực bây giờ sẽ sướng cả ngày mai, thì không thể thiếu quyết tâm mà làm cho đặng!
Thượng Trị liền quay lại nhìn cha. Thủng thẳng nói:
- Cha làm nghề thợ bạc, là tiếp nối nghề nghiệp của tổ tiên. Sao đến đời con bỗng rẽ liền sang lối khác"
Thượng Sinh lặng ngắm nhìn con, mà cõi tâm tư như có ai cào bươi trong đó, nên chạy vội đến bàn. Cầm chai rượu thuốc tu một phát cho hồn thêm sáng suốt. Óc đặng mở mang, rồi mới khoan thai giải phân điều hơn thiệt:
- Thợ may ăn vải. Thợ dệt ăn bông. Thợ lông nhông gặp cái gì thì ăn ngay cái đó - mà còn chưa giàu được - Huống hồ dòng họ ta. Từ nào tới giờ chỉ lấy điều tín nghĩa mà xử với khách hàng, thì khá được hay sao"
Rồi tu thêm phát nữa, lại rì rì nói tiếp:
- Của phù vân thì để ngoài ngõ. Tiền mà kiếm được bằng con đường gian trá - sẽ chóng mất đi - thì quơ quéo mần chi cho hồn thêm u tối" Thế nên, cha muốn con đỗ đạt làm quan, để đời vơi đi phần khổ cực. Cho dẫu có mưa dầm tháng giá, hoặc nắng hạn triền miên, thì lợi tức đi vô cũng bằng y như rứa!
Một hôm Thượng Trị thấy trong người mõi mệt, bèn đóng sách lại đi ra ngoài đê hứng gió. Chợt gặp một thiếu nữ đang ngồi câu, bèn tới gần, thì thấy một oi đầy cá, liền giật mình tự nhủ:
- Mày ngài mắt… chim bồ câu, thì có số vượng phu, ắt sẽ đem đến cho lang quân bao điều hoan lạc. Thiệt là hết ý!
Rồi chạy ra đình làng, đến nơi mấy ông thầy bói đang ngồi đón khách. Trị chọn một ông có vẻ ít… mù nhất, mà hỏi rằng:
- Sát cá với sát phu. Có liên hệ gì chăng"
Thầy bói cười cười đáp:
- Ở đời không có cái gì… miễn phí. Cậu muốn hỏi thì phải đặt tiền. Chớ không thể khơi khơi nói tràn ra như thế!
Trị, trong túi khô queo, nên đứng dậy quay về. Thời may có người lái buôn đi qua, hiểu đầu đuôi câu chuyện, mới bước vội lại gần. Nhỏ giọng nói:
- Thiếu gì người không sát cá mà sát phu, thì cái chuyện… cá, phu, chẳng nhằm chi hết cả!
Trị cúi đầu lạy tạ, rồi hớn hở ra về. Lúc đến nơi, Trị vào bàn ngồi học, mà oi cá cứ bày ra trước mắt, khiến chữ Thánh hiền cứ chạy loạn liêu xiêu, không làm sao ngưng được, bèn tức tối nói:
- Sống chết có mạng. Giàu sang tại trời. Ta đang trên đường tạo lập công danh, mà yêu lẹ yêu mau, thì không nói cũng biết đàng duyên phận - mà một khi đã nói là phận - thì còn tránh được hay sao"
Qua ngày mai, Trị nghe trong lòng thôi thúc, bèn rảo bước ra đê, thời thấy thiếu nữ kia đang ngồi câu cá, bèn chạy tới mà nhìn, thì phát giác trong oi không có con nào hết cả, liền buột miệng nói:
- Câu tùy ngày, bắt tùy hôm. Chớ không phải lúc nào cũng… sát!
Thiếu nữ bỗng ngước mắt lên nhìn Thượng Trị. Ngơ ngác nói:
- Chàng buông lời như vậy, nghĩa là làm sao"
Thượng Trị cười cười đáp:
- Mỗi ngày bắt một oi, thì chẳng mấy chốc tiêu tùng bay hết cá!
Rồi ngây mặt ra nhìn, mà chẳng thèm nói năng gì nữa cả. Thiếu nữ thấy vậy, mới bực mình gắt:
- Nhìn gì mà đăm đăm như thế"
Thượng Trị liền ngồi xuống kề bên. Thong thả nói:
- Ta thấy nàng như hồng điệp, bích đào. Những tưởng có nhìn ngắm suốt đêm cũng chưa lần than chán. Hà huống chỉ có bấy nhiêu, thì nói đến đủ thiếu mần chi cho lòng thêm đau đớn"
Thiếu nữ liền ngước mắt lên trời cười to một tiếng, rồi mạnh dạn đáp:
- Thiếp cục mịch thế này mà chàng còn nhìn ngắm như vậy. Lỡ một mai gặp phải tiểu thư, thì không hiểu còn… lăn lóc đến chừng nào đây nữa"
Thượng Trị nghe vậy, bèn rúng động tâm can, mà thì thào bảo dạ:
- Ngưu Lang. Chức Nữ. Gặp nhau còn có định kỳ. Còn mình. Lẽ nào lại thua đậm hay sao"
Nghĩ vậy, liền xụ mặt xuống, rồi nhỏ giọng nói rằng:
- Có người đẹp, lại cất kỹ trong nhà, thì dẫu có phận có duyên, cũng khó lòng kết nối!
Rồi thở dài ảo não, như thể mẹ chết cũng không buồn hơn được. Thiếu nữ thấy vậy, mới tội nghiệp nói rằng:
- Tiểu thư tôi thích chuyện thơ văn. Khoái đọc thư tình. Nhất là của những chàng trai chưa bao giờ gặp mặt. Nếu chàng vẫn một lòng quyết tiến. Hết dạ chơi luôn, thì thiếp là nhịp cầu. Nguyện sẽ đưa mối thương yêu nối về ngay bên nớ…

Thượng Trị như bắt được vàng, bèn nắm chặt đôi tay. Tha thiết nói:
- Nếu ta với tiểu thư của nàng được một lần tương hội, thì công ơn này. Quyết tạc dạ ghi tâm. Truyền sang… con cháu. Chớ không thể nào đứt được.
Rồi ngừng một chút cho sóng kia thắm đượm vào lòng, lại từ từ nói tiếp:
- Bút mực nằm cả ở nhà, nên ta không thể viết liền cho… nóng sốt. Thôi thì để lại ngày mai. Ta sẽ trải tim gan đổ đầy trên trang giấy.
Đoạn, gấp gáp hỏi:
- Tiểu thư của nàng tên họ là chi" Chẳng lẽ trong thư lại để: Gởi người chưa quen biết!
Thiếu nữ bật cười đáp:
- Tiểu thư tôi họ Phạm, tên Tố Thư. Vừa tròn mười sáu tuổi.
Thượng Trị bỗng trong người mát cả tim gan. Xúc động nói rằng:
- Nữ thập tam nam thập lục. Con gái mười ba đã có thể lấy được chồng. Tiểu thư nàng mười sáu còn ngóng đợi nhân duyên, thì so với tha nhân đã thua nhiều lắm vậy!
Đoạn cáo từ ra về. Tối ấy, Thượng Trị pha một ly cà phê, rồi vào phòng đóng cửa lại. Lấy giấy thủy tiên ra, mà viết rằng:
Tiện sinh là Thượng Trị, người ở Thái sơn. Xin có đôi điều phân giải: Đã gọi là duyên, thì cho dù có nghìn phương cách trở. Ngàn đứa theo đuôi, cũng sẽ đúng bờ đúng bến. Đã gọi là nợ, thì cho dù có ngàn cơn khốn khó. Nội ngoại cách chia, cũng dính liền cái rụp. Tiện sinh. Tuy đường mây chưa nhẹ gót. Công danh chưa rỡ ràng - nhưng một lòng một dạ yêu thương - đương nhiên là phải có. Vậy nếu Tố Thư cảm thấy tâm hồn chung một đập, thì ước hẹn gặp nhau, cho thỏa lòng mãn nguyện, để trước là duyên nợ vồ ngay. Sau khỏi phải mất công tìm nơi này nơi khác…
Ngày nọ, Tố Thư đang ngồi đọc sách. Chợt thị tỳ đến, mà nói rằng:
- Trong việc xây cất một căn nhà. Điều quan trọng không phải là gạch đá thép cây, mà là tiền. Có đúng vậy chăng"
Tố Thư gật đầu đáp:
- Đúng!
Thị tỳ lại hỏi:
- Trong việc bước vô một chuyện tình. Điều quan trọng không phải là mình đẹp, mà là có người theo đuổi. Có đúng vậy chăng"
Tố Thư gật đầu đáp:
- Đúng!
Thị tỳ mắt sáng như sao. Sảng khoái nói rằng:
- Nay có một người chưa hề biết mặt, mà đã có lòng thương mình - thì dẫu không ưng - cũng nên đối xử với nhau cho ra điều tử tế, để khỏi… rơi rớt dọc đường. Có phải vậy chăng"
Tố Thư gật đầu đáp:
- Đúng! Làm thân con gái thì phải nằm lòng lời mẹ dạy: Quyết một đời. Không bỏ sót một ai!
Lúc ấy, thị tỳ mới lần trong túi áo. Lấy phong thư, đưa cho Tố Thư mà nói rằng:
- Có người thương trộm nhớ thầm, nên muốn mượn tuồng chữ nghĩa, để bắc nhịp cầu yêu. Cho dài lâu gắn bó…
Tố Thư liền cầm thư lên mà đọc. Đọc tới đâu mặt mày thất sắc tới đó, nên ngước mắt lên trời. Khổ sở than:
- Việc chưa làm qua không thể biết. Chồng mà chưa lấy không thể hay. Người đàn ông này có thể nói là không tầm thường. Nếu lấy làm chồng, thì thật là có đốt đèn lồng cũng khó tìm được ai hơn. Song ta là phận gái, thì không thể mới đôi câu mà… dzô liền ngay được!
Đoạn trầm ngâm một chút, rồi chợt hỏi rằng:
- Đầu đuôi thế nào" Ngươi kể rõ ta nghe. Chớ đừng dấu giếm mà phí đi tấm chân tình đang chờ đợi…
Thị tỳ liền đem mọi chuyện ra mà kể. Không sót một chỗ nào. Lúc kể xong, mới cười vui nói:
- Chưa gặp tiểu thư, mà đã xiêu lòng như vậy. Huống hồ gặp mặt, thì còn… sống đặng hay sao"
Tố Thư liền lặng người đi mà suy nghĩ. Mãi một lúc sau, mới chậm rãi nói rằng:
- Người này dám nói lên tiếng lòng của mình một cách hào hùng khí khái. Đáng mặt trượng phu, nhưng ta không thể lấy… thằng này cho được!
Thị tỳ ngạc nhiên nói:
- Tiểu thư đoc thư người ta xong. Nói hai câu khen đủ hai lần, mà lại lòng dzòng không chịu lấy. Há chẳng khiến cho tha nhân nổi lên điều thắc mắc"
Tố Thư bình tĩnh đáp:
- Người này phạm năm điều cấm kỵ, thì dẫu thầm phục hết ga. Cũng không thể tới bờ tới bến…
Thị tỳ đực mặt ra như bị… cướp. Ngơ ngác nói rằng:
- Tiểu thư nói vậy nghĩa là làm sao"
Tố Thư! Một tay bẻ miếng khô bỏ vào miệng. Tay nhắc vội cóng… bia. Khẳng khái đáp:
- Chưa gặp mặt mà yêu người ta, là yêu chính cái hình ảnh dệt đầy trong tâm tưởng. Một khi hình ảnh ấy tan đi, thì cái thương yêu cũng… về nơi gió cát, là một điều kỵ. Viết thư cho người ta, mà hăm dọa nếu nội ngoại cách chia, thì sẽ dẫn con người ta ra khơi cho thỏa cái tự ái của mình, để chữ hiếu tan tành theo mây khói, là hai điều kỵ. Áo mặc không qua khỏi đầu. Mình là con nhà gia giáo, biết giữ nề nếp gia phong. Đâu thể lả lơi để… ngàn tên theo tán" Là ba điều kỵ.
Đành là tiền bạc không đem lại hạnh phúc, nhưng muốn có hạnh phúc, thì phải tốn tiền lắm mới được. Nay công danh chưa có. Hột lớn chưa lo, thì chuyện… húp cháo đã bày ra trước mắt, là bốn điều kỵ. Chiến đấu có gian nan, thì chiến thắng mới vinh hiển. Nay bước vào tình yêu với người ta, mà sợ mất công kiếm tìm, đến nỗi chỉ cần gặp là xáp dzô, thì làm sao biết quý" Là năm điều kỵ. Với năm điều kỵ ấy. Cho còn hổng thèm. Hà huống phải lụy nọ lụy kia. Làm sao bước tới"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.