Hôm nay,  

Hoa Kỳ Và Liên Hiệp Quốc

05/08/200500:00:00(Xem: 5951)
Hoa Kỳ là đế quốc, nhưng nhờ "hội chứng Đào Cốc Lục Tiên", một đế quốc không đáng sợ… Có khi lại đáng yêu.
Hoa Kỳ có thể là một đế quốc, nhưng là một đế quốc bất đắc dĩ.
Vụ khủng bố 9-11 khiến lãnh đạo quốc gia này kết luận, rằng khi mình đã chẳng lý vào thiên hạ sự mà thiên hạ vẫn lý vào chuyện của mình thì an ninh và quyền lợi vẫn bị đe dọa. Từ đấy, chính quyền của Tổng thống George W. Bush cương quyết ra tay. Một số nhân vật thuộc trường phái "tân bảo thủ" đã kết hợp cùng phe "bảo thủ thực tiễn" trong ban tham mưu đưa ra lập luận biện minh cho chủ trương chủ động can thiệp vào chuyện của thế giới để bảo vệ quyền lợi và an ninh Hoa Kỳ.
Nước Mỹ bắt đầu có hành động rồi có lý luận của một đế quốc.
Điều ấy tất nhiên gây khó chịu cho nhiều quốc gia. Sau hơn 10 năm sống mơ hồ trong một thế giới hết chiến tranh lạnh và chỉ còn một siêu cường, các nước thấy siêu cường ấy quyết liệt sử dụng sức mạnh kinh tế, quân sự và ngoại giao của mình để giải quyết một lúc hai vấn đề: nạn khủng bố của xu hướng Hồi giáo cực đoan và phát huy dân chủ trên toàn cầu để tiến tới một thế giới hòa bình, có tự do kinh tế và dân chủ chính trị.
Cuộc thử lửa tiêu biểu của trật tự mới, một thứ "Pax Americana", không là trận chiến chống khủng bố mà là những gì đang xảy ra trong vùng ngoại biên xa xôi của Trung Á. Vì nhu cầu diệt trừ khủng bố - Taliban và al Qaeda - tại Afghanistan, Hoa Kỳ tiến sâu vào Trung Á, với các căn cứ quân sự được thiết lập ngay trong vùng ảnh hưởng của Liên bang Nga và ở sân sau của Trung Quốc. Nhưng, cũng ngay tại đây, nhu cầu phát huy dân chủ lại gây phản ứng ngược khiến các nước Cộng hòa Trung Á như Kyrgyzstan hay Uzbekistan khó chịu về sự can thiệp của Mỹ và bắt đầu đòi Mỹ triệt thoái dần khỏi các căn cứ quân sự họ đã cho Mỹ thuê từ năm 2003.
Giữa hai nhu cầu là an ninh chiến lược và phát huy dân chủ, chính quyền Bush đang phải chọn. Hoặc là nhắm mắt bỏ qua nạn thiếu dân chủ tại Trung Á và hành xử như trước đây, là hợp tác với các chế độ độc tài miễn là được việc cho mình. Hoặc là chấp nhận những tổn thất nhất thời khi đòi hỏi dân chủ khiến Mỹ gặp ác cảm và sự phản đối của các nước, để mất luôn cơ sở can thiệp vào chuyện thế giới.
Đó là chuyện bên ngoài. Bên trong, chính quyền Bush không phải không gặp khó khăn. Ta trở lại "hội chứng Đào cốc Lục tiên".
Trong truyện võ hiệp Kim Dung (Tiếu Ngạo Giang Hồ), sáu anh em họ Đào là những kẻ võ công trùm đời, nếu liên thủ với nhau thì ít ai địch nổi, họ có thể xé sác đối thủ làm sáu mảnh. Khốn nỗi, họ hiếm khi đồng ý với nhau, chuyện lớn nhỏ gì cũng cãi cọ chọc phá nhau, nhiều khi phi lý, thường thì khôi hài và họ hay đánh trống bỏ dùi một cách vô trách nhiệm khiến nhiều người oan mạng.
Là một xứ dân chủ, với trình độ chủ quan rất cao của tầng lớp lãnh đạo chính trị và truyền thông, Hoa Kỳ cũng có chứng tật của Lục tiên. Chuyện gì cũng có thể đem ra tranh luận, công khai cãi cọ và có khi đảo ngược quyết định ban đầu, khiến những ai chẳng may liên hệ đến Mỹ bị lúng túng, thậm chí bị phản bội, trở thành thù ghét Mỹ.
Một quốc gia đa nguyên đến mức độ ấy thì chẳng thể nào là một đế quốc, dù khách quan thì đang có sức mạnh độc bá.
Người ta có thấy điều ấy vào tuần qua, khi Tổng thống Bush phải chật vật vận động Quốc hội ủng hộ Thỏa ước Tự do Mậu dịch Trung Mỹ (CAFTA - giữa Hoa Kỳ với năm nước Trung Mỹ và Cộng hòa Dominican). Là quốc gia đề cao tự do mậu dịch và đòi hỏi các nước giải tỏa hệ thống bảo vệ ngoại thương để phát triển trao đổi hàng hóa trên toàn cầu, Hoa Kỳ luôn luôn gặp phản ứng bảo hộ mậu dịch bên trong. Tuyệt đại đa số đảng viên Dân chủ - với một số không nhỏ bên đảng Cộng hòa - đã chống tự do mậu dịch vì muốn bảo vệ quyền lợi cục bộ của một số thành phần cử tri của mình, hoặc ngụy biện rằng họ chống CAFTA để bảo vệ lao động và môi sinh của các nước nghèo. Thỏa ước CAFTA chỉ được thông qua với đa số có hai phiếu mong manh! Bảo rằng Hoa Kỳ muốn tư bản hóa thế giới và ép các nước phải cùng theo trào lưu tự do mậu dịch là chưa hiểu gì về những mâu thuẫn bên trong xã hội Mỹ.
Việc bổ nhiệm ông John Bolton làm Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên hiệp quốc cũng vậy.

Chính quyền Bush muốn cải tổ lại các định chế quốc tế, đa số thành lập ngay sau Thế chiến II như Liên hiệp quốc, và chọn nhân vật đầy sắc cạnh và có lập luận chống Liên hiệp quốc làm Đại sứ tại Liên hiệp quốc. Tám tháng sau việc chỉ định ông Bolton vào chức Đại sứ, để "phát huy vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ trong việc cải cách Liên hiệp quốc," Tổng thống Bush cuối cùng phải đợi Quốc hội mãn khóa họp mới thi hành được việc ấy, bằng cách "bổ nhiệm tạm", giữa hai kỳ họp của Quốc hội. Đại diện cho đệ nhất siêu cường, được đưa vào Liên hiệp quốc để cải cách định chế này, lại phải bước vào bằng cửa sau! Chỉ vì một nhóm Nghị sĩ Dân chủ đã viện hết lý do này đến đòi hỏi khác nhằm cản trở Thượng viện bỏ phiếu phê chuẩn việc bổ nhiệm ấy.
Một đế quốc dân chủ phải chấp nhận quy luật dân chủ ở nhà trước khi ra ngoài giở ngón đế quốc!
John Bolton là người dám nói và dám làm nên chẳng nề hà gì về vấn đề hình thức và lập tức xăn tay áo vào việc, ngay trong những giờ đầu tiên tại trụ sở Liên hiệp quốc. Nhưng, nhìn từ bên ngoài, nhất là từ Á châu với trò "đăng đàn bái tướng" để lập uy, người ta có ngạc nhiên. Đệ nhất tiên phong tiến vào mặt trận Liên hiệp quốc mà lại bị Lục tiên điểm huyệt! Và kết luận rằng Hoa Kỳ không mạnh như người ta nghĩ.
Đấy là một kết luận sai.
Vì bàn tay Hoa Kỳ trong một cơ chế như Liên hiệp quốc không chỉ có John Bolton. Trước khi ông Bolton vào ngồi trong trụ sở Liên hiệp quốc, định chế này đã thực sự lăn bánh cải cách, do những áp lực và nhân sự khác, cũng của Hoa Kỳ, dưới sự điều động của Ngoại trưởng Condi Rice. Văn phòng Tổng thư ký được giản lược và vai trò quản trị của Văn phòng được trao cho một công chức cao cấp người Mỹ, ông Christopher Burnham. Kế tiếp, Cao ủy Nhân quyền của Liên hiệp quốc cũng đang cải tổ, để khỏi có sự hiện diện của các quốc gia vẫn thường nhét nhân quyền dưới ghế ngồi, như Sudan, Lybia hay Cuba! Yêu cầu phát huy dân chủ của Mỹ cũng sẽ được thể hiện với việc lập ra một "Quỹ Dân chủ Liên hiệp quốc " tới nay đã được nhiều quốc gia ủng hộ.
Ly kỳ nhất là chỉ vài ngày trước khi Tổng thống Bush đẩy ông Bolton vào Liên hiệp quốc nhân khi Quốc hội mãn khóa thì, hôm 28 vừa qua, Tổng thư ký Kofi Annan đã bổ nhiệm một Giáo sư Mỹ tại Harvard làm Đặc sứ về Nhân quyền và Công ty Đa quốc, ông John Gerard Ruggie.
Nếu John Bolton là cây cột thu lôi để lãnh búa rìu dư luận trong nỗ lực cải cách Liên hiệp quốc thì John Ruggie là tay hiệp khách tàng hình: kín đáo mà hữu hiệu trong việc đảo lộn luật chơi trên trường quốc tế.
Một tháng sau khi Mỹ chỉ định John Bolton làm Đại sứ thì Cao ủy Nhân quyền của Liên hiệp quốc đã ra nghị quyết, vào tháng Tư, để lập ra chức vụ Đặc sứ bên Tổng thư ký có nhiệm vụ nghiên cứu và xác định tiêu chuẩn trách nhiệm của các doanh nghiệp hay cơ chế đa quốc trong lãnh vực nhân quyền. Giáo sư John Ruggie được mời vào chức vụ ấy để sẽ góp phần làm thay đổi cả công pháp quốc tế lẫn luật lệ quốc gia và vai trò của các tổ chức phi chính phủ (NGO) lẫn các doanh nghiệp.
Đây là một ý niệm mới, sẽ chi phối việc đầu tư, kinh doanh, luật lệ lao động và an sinh xã hội lẫn bảo vệ môi sinh trong một thế giới toàn cầu hóa, giữa các nước giàu và các nước nghèo. Một chính quyền như Hà Nội mà làm ngơ cho một doanh nghiệp Nam Hàn ngược đãi công nhân viên chẳng hạn, là điều sau này sẽ không thể chấp nhận được. Vì nhu cầu đầu tư kiếm lời mà một tổ hợp Hoa Kỳ lại làm ngơ với nạn vi phạm nhân quyền tại Miến Điện hoặc đàn áp tôn giáo tại Việt Nam cũng là điều sẽ không thể chấp nhận được. Một doanh nghiệp mà bị canh chừng kỹ lưỡng như vậy thì tất nhiên cũng đòi hỏi là các doanh nghiệp khác sẽ phải tuân thủ cùng quy luật ấy và chung cuộc thì điều này sẽ có lợi cho nhiều người.
Vì vậy, trong khi dư luận chỉ chú ý đến Đại sứ Mỹ tại Liên hiệp quốc, nhiều động lực khác đang vận chuyển, với sự hỗ trợ kín đáo mà hữu hiệu của Hoa Kỳ, để quy cách hành xử của các nước và các tổ chức quốc tế hay doanh nghiệp đa quốc sẽ được nâng lên trình độ cao hơn. Đó là cái mặt âm nhu kín đáo của "đế quốc Mỹ", không hung hăng dễ ghét như của chính quyền Bush nhưng thực sự sẽ làm thay đổi bộ mặt thế giới.
Chúng ta nên theo dõi biến chuyển này, và rút ra kết luận thích hợp về hoàn cảnh Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.