Hôm nay,  

Hình Và Bóng Của Kẻ Thù

04/08/200400:00:00(Xem: 6062)
Chính quyền Bush vẫn mắc tật mơ hồ, không chứng minh được thắng bại vì không minh định ra kẻ thù, dù đã đạt nhiều thành quả đáng kể…
Hôm mùng hai, trước Vườn Hồng trong khuôn viên tòa Bạch Cung, Tổng thống George W. Bush cùng ban tham mưu về an ninh đã long trọng công bố đề nghị thành lập chức vụ cầm đầu tình báo để phối hợp nỗ lực tình báo quốc gia. Chức vụ đó là Giám đốc Tình báo Quốc gia, do Tổng thống đề cử với sự chấp thuận của Thượng viện, tương tự như chức vụ của Tham mưu trưởng trong quân đội.
Đây là một đáp ứng của ông Bush với những khuyến cáo của Ủy ban Điều tra vụ 9/11. Và là một đáp ứng sai.
Hệ thống tình báo của Mỹ bị nạn "lắm thầy thối ma", ngoài cơ quan CIA, gọi là Trung ương Tình báo, còn hơn một chục ngành khác nằm phân tán trong bộ máy công quyền và không ai bảo được ai vì không ai nói chuyện với ai. Xét vậy, việc kết hợp phần vụ tình báo của ngần ấy cơ quan vào một người là điều có thể hợp lý, tương tự như vị Tham mưu trưởng của các quân binh chủng. Nhưng, ngần ấy quân binh chủng đều nằm trong bộ Quốc phòng, dưới quyền chỉ huy của Tổng trưởng Quốc phòng, và quan trọng nhất, là cùng có mục tiêu đồng quy: chiến thắng một kẻ thù được xác định, được Quốc hội đồng ý với một quyết định khai chiến do đa số phê chuẩn. Đằng này, hệ thống tình báo Mỹ bị phân ra thành từng mảng biệt lập, mỗi cơ quan lại có một mục tiêu riêng, ngân sách riêng và những tính toán riêng để tồn tại, hoặc để gia tăng ảnh hưởng qua ngân sách và nhân sự. Không được thì tiết lộ cho báo chí để tác động vào lãnh đạo.
Giám đốc Tình báo Quốc gia không có thực quyền, tuyển dụng, sa thải hay trừng phạt là những điều vượt tầm tay nếu không phải là người cực kỳ thân cận với Tổng thống. Người ta thường đơn cử thí dụ của William Casey, Giám đốc CIA dưới thời Ronald Reagan. Nhờ quan hệ hết sức mật thiết với Tổng thống, ông có cái thế để cải tổ CIA sau những năm hỗn loạn vì thất bại tại Việt Nam và vì đường lối lý tưởng hồ đồ của Jimmy Carter. Nhưng, sự thành bại của một tổ chức sinh tử cho quốc gia lại tùy thuộc vào quan hệ cá nhân như vậy thì sẽ không hoàn thành được mục tiêu. Hoa Kỳ ưa khuyến cáo các nước nghèo là phải "định chế hóa" guồng máy quốc gia nhưng giải pháp tập trung chỉ huy của ông Bush không định chế hóa nổi hệ thống tình báo.
Đó là một khiếm khuyết lớn, gần ba năm sau vụ khủng bố.
Khiếm khuyết lớn hơn nữa là chính quyền ông không xác định được kẻ thù cho chính xác.
Mọi người đều quen nói, theo lập luận của chính quyền Bush, là Hoa Kỳ đang mở cuộc chiến "chống khủng bố", và ông Bush bị đả kích là không đạt tiến bộ trong cuộc chiến đó, trong khi đa số dân chúng còn không tin là quốc gia đang ở trong thời chiến. Vấn đề là ông và ban tham mưu an ninh và đối ngoại thiếu minh bạch về tư tưởng và lý luận. Đối phương vô trách nhiệm thì xuyên tạc là ông gian dối, thậm chí nói như Howard Dean khi nghe báo động về khủng bố có thể tấn công các cao ốc tài chánh, rằng "biết đâu, đó chỉ là đòn chính trị". Điều đó cho thấy sự bất xứng và hàm hồ của Dean.
Ông Bush không thể trông đợi gì ở các đối thủ chính trị như vậy, họ chỉ mong ông thất cử và sau đó ra sao, chính họ cũng chưa rõ. Đấy là lý do khiến ông có thể tái đắc cử, nhưng Hoa Kỳ dưới nhiệm kỳ hai của Bush chưa chắc đã thắng trận chiến khủng bố. Ông mà thất cử, tình hình lại còn tệ hơn gấp bội!
Bây giờ, ta mới nói đến kẻ thù, là bọn chủ mưu ra đòn khủng bố.
Theo định nghĩa, khủng bố chỉ là một phương pháp bạo động nhằm gây tối đa thiệt hại cho người vô can, thường dân, để đạt một mục tiêu chính trị nào đó, thí dụ như làm thay đổi chánh sách của Hoa Kỳ tại Do Thái hay Trung Đông. Khủng bố là chiến thuật gây lo sợ tâm lý để đạt một mục tiêu chiến lược, lớn hay nhỏ thì còn tùy.
Khái niệm đó bị hòa lẫn vào hiện tượng khủng bố đơn lẻ trong thập niên 70-80, khiến dư luận Hoa Kỳ thiếu cảnh giác, thậm chí hiểu lầm và hốt hoảng bậy asau khi giải đãi coi thường. Chính quyền Bush không giải tỏa được sự hiểu lầm ấy và nay bị phê phán oan về thành quả, nhưng không thể trách cứ được ai vì chính mình đã gây ra sự mơ hồ trong dư luận.
Các nhóm cực đoan chống phá thai, bảo vệ môi sinh, hoặc bảo vệ quyền tự do cá nhân trong xã hội Mỹ cũng từng có hành vi khủng bố, thí dụ gần gũi nhất là vụ Timothy McVeigh tấn công cao ốc liên bang tại Okhlahoma City. Các nhóm cực tả cũng từng có hành vi khủng bố, như Lữ đoàn đỏ của Nhật, bọn Baader Meinkoff của Đức, Shining Path tại Peru. Lực lượng quá khích Bắc Ái Nhĩ Lan hay người Basque cũng có hoạt động khủng bố tại Anh, Pháp và Tây Ban Nha để đòi quyền tự trị. Nổi bật nhất còn có khủng bố Palestine nhằm phá vỡ mọi giải pháp hòa bình tại Do Thái.
Đối với dân Mỹ, vốn thiếu hiểu biết về địa dư lịch sử của những gì nằm ngoài Hoa Kỳ, ý niệm khủng bố khiến họ liên tưởng đến những trường hợp lớn nhỏ kể trên. Đó là hành vi khủng bố của những kẻ tuyệt vọng, vô tổ quốc và không có lãnh thổ hay nhà nước để tiến hành chiến tranh theo phương thức cổ điển.
Những trường hợp đó nay đã tàn lụi, hoặc có thể ngăn chặn được.

Lần này, Hoa Kỳ gặp một hiện tượng lạ, hoàn toàn mới và nguy kịch hơn nhiều.
Lần này, Hoa kỳ gặp một phong trào Hồi giáo quá khích, được huy động bởi một tổ chức khủng bố liên quốc nhưng không độc nhất là al Qaeda. Phong trào này có mục tiêu chiến lược là tiến tới sự hình thành của một Đế quốc Hồi giáo toàn cầu, được cai trị bởi giáo luật Hồi giáo theo lối lý giải cổ điển nhất, lạc hậu nhất. Yếu tố quan trọng ở đây là mục tiêu chiến lược của phong trào, một mục tiêu bất khả và vì vậy còn kéo dài rất lâu, dù Osama bin Laden sống hay chết, al Qaeda có tồn tại hay không.
Hoa Kỳ đã lâm chiến mà không có quyết định khai chiến được Quốc hội phê chuẩn, vì khai chiến với ai bây giờ" Với khủng bố, với al Qaeda hay với một phong trào Hồi giáo quá khích, xuất hiện dưới muôn hình vạn trạng" Sự mơ hồ về khái niệm và luật pháp hiến định mới gây tranh luận về vụ Iraq, vụ tù binh, về thẩm quyền tòa án, v.v… Khi trình bày với quốc dân, vì thực tâm nghĩ vậy, rằng việc diệt trừ al Qaeda là cuộc chiến chống khủng bố, chính quyền Bush làm dân Mỹ hiểu lầm al Qaeda cũng chỉ là khủng bố loại cổ điển và càng không hiểu vì sao mà chống al Qaeda lại vào Iraq. Dư luận không nhìn ra những mục tiêu đồng quy của khủng bố, như một thứ búp bê Nga, trong con này có con khác. Cũng vì lối suy nghĩ đó, Hoa Kỳ mới gặp mơ hồ về kẻ thù. Nói rằng kẻ thù là quân khủng bố thì chính quyền Bush sẽ rơi vào vòng xa luân chiến đến bất tận vì khủng bố có nhiều loại, nhiều mục tiêu, chỉ giống nhau ở phương thức gây sợ hãi bằng chết chóc mà thôi.
Hãy nghiệm lại mà xem. Al Qaeda là tổ chức nổi bật nhất, là mũi xung kích của phong trào Hồi giáo quá khích. Với vụ 9-11, tổ chức này muốn đạt mục tiêu là trở thành lực lượng lãnh đạo Đế quốc Hồi giáo cực đoan sau khi gây chấn động tâm lý trong thế giới Hồi giáo trên toàn cầu. Mục tiêu đó chưa đạt được, trong khi al Qaeda bị tổn thất nặng, mất tới 70% nhân sự. Nhìn như vậy thì dù al Qaeda còn có thể đe dọa các trung tâm tài chánh Mỹ, tổ chức này vẫn coi như bị thua, và chính quyền Bush có thắng lợi. Vì mơ hồ về mục tiêu và kẻ thù, thắng lợi đó không được chính quyền tiêu chuẩn hóa nên không được dư luận công nhận. Do vậy mới có cuộc tranh luận là Bush thắng hay bại, Hoa Kỳ có an toàn hơn trước hay không. Đã vậy, ta còn nên tin tưởng vào khả năng của giới chính trị trong mùa bầu cử để làm bảng điểm thắng bại ấy càng thêm rối mù!
Nếu xác định kẻ thù là phong trào Hồi giáo cực đoan quá khích, sẵn sàng tiếp tay với al Qaeda hoặc đơn phương ra đòn khủng bố tại các quốc gia thiếu ổn định, thì Hoa Kỳ cũng có đạt kết quả, ngay ở vùng đất đang có vấn đề nhất là Iraq. Lý do là các nước có lãnh thổ dung chứa khủng bố đều thay đổi hoặc đang phải xoay chuyển lập trường: Lybia, Pakistan, Saudi Arabia hay cả Syria. Còn lại chỉ có Iran.
Tổng kết lại, chính quyền Bush đã làm dư luận hiểu lầm vì chính mình cũng hiểu lầm khi nêu mục tiêu chiến tranh là "khủng bố", một ý niệm quá mơ hồ bao quát. Khi xác định kẻ thù là al Qaeda, chính quyền Bush lại chọn một mục tiêu quá hẹp và bị khiển trách về tội chểnh mảng từ thời Clinton khiến al Qaeda mới lớn mạnh. Ngoài ra còn bị đả kích về tội vô cớ tấn công Iraq. Có một lý do giải thích sự mơ hồ ấy, đó là về mặt văn hóa, Hoa Kỳ không dám nói thẳng ra mối nguy Hồi giáo quá khích vì sợ xúc phạm thế giới Hồi giáo. Chính là hạn chế về tâm lý đó mới làm dư luận không nhìn ra sự liên hệ giữa khủng bố, al Qaeda, Iraq và Iran.
Năm xưa, Hoa Kỳ vào Việt Nam cũng trong tình trạng mơ hồ và hồ đồ ấy vì không xác định mục tiêu cho rõ ràng: chống làn sóng đỏ (Liên Xô và Trung Cộng) hay chống Bắc Việt xâm lăng" Bảo vệ Việt Nam Cộng Hòa chống lực lượng võ trang là "Mặt Trận Giải Phóng miền Nam" hay để xây dựng dân chủ tại miền Nam" Chữ "Việt cộng" do người Việt sử dụng rất đúng lại bị Hoa Kỳ hiểu sai là cán bộ của Mặt Trận, một tổ chức họ tưởng là độc lập với Hà Nội! Chọn sai kẻ thù và đối tượng nên mới lúng túng.
Mỗi mục tiêu lại có một tiêu chuẩn thẩm định (thắng hay bại) khác, đâm ra thắng mà tưởng bại, cuối cùng thì bại tại miền Nam mà thắng trên toàn cầu nhưng vẫn bị "hội chứng Việt Nam". Thậm chí, nay Kerry còn tự xưng là anh hùng trong cuộc chiến Việt Nam, một cuộc chiến ông hết lời xuyên tạc và mạt sát để lập nghiệp chính khách!
Chính quyền Bush hiện có một ban tham mưu an ninh và đối ngoại thuộc loại xuất sắc, nhưng chưa được công nhận như vậy và không thành công vì lẫn lộn về mục tiêu. Kẻ thù không là chiến thuật khủng bố mà là một phong trào áp dụng phương pháp khủng bố để làm thay đổi thế giới Hồi giáo. Thế giới đó đang thay đổi theo hướng trái ngược và mũi xung kích của phong trào đó là al Qaeda nay đang bị bẻ gãy, có khi phải đổi phương thức đấu tranh thành một lực lượng chính trị, như Osama bin Laden đã kêu gọi từ cuối năm ngoái.
Người chỉ huy hệ thống tình báo quốc gia trong tương lai sẽ phải giúp chính quyền nhìn ra mục tiêu rõ ràng hơn, thay vì lại chạy theo cái bóng chiến thuật mà quên cái hình chiến lược.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.