Hôm nay,  

Bình Quân Đại Láo

06/10/200600:00:00(Xem: 12992)

Vài hình ảnh tiêu biểu của công an Việt Nam.

1: Phiên toà xử vụ trộm cổ vật tại Bắc Giang,  công an đông hơn dân tới dự.

2, 3: Xô đẩy cụ già và đánh chết người (ảnh chụp tại khu vực Liễu Giai - Quận Ba Đình - Hà Nội ngày 25- 12-2005).

Trong phòng hỏi cung, phía ngoài là một chiếc xe tù kềnh càng chắn ngay lối cửa ra vào, tên Bá (cán bộ an ninh trực thuộc bộ công an) cao giọng mỉa mai đầy đắc ý:

 - Chị cứ tưởng chị văn hay chữ tốt lắm, hoá ra chị toàn nhại thơ của người khác. Tại sao chị không tự sáng tác mà cứ phải lệ thuộc vào người khác như thế, lại còn dám viết bài phê phán bác là đạo chích thơ văn của người khác nữa chứ...

- Tất nhiên, tôi điềm nhiên trả lời: - Đạo chích là ăn cắp, còn nhại, lại là sự sáng tạo và hoàn toàn được phép.

- Giời ạ, hắn bĩu môi, đôi mắt lươn đầy lòng trắng: - Chị nói thế mà cũng nói được. Nhại còn bằng 4 ăn cắp ấy chứ. Nếu người ta có ăn cắp thật thì cũng chỉ ăn cắp một đoạn, một câu nào đó thôi. Còn chị nhại cả bài của tác giả. Nghĩa là chị không chỉ đạo trích mà còn là đại đạo trích... chị hiểu không"

 -Im đi, tôi nóng gáy quát: -Bình thường các người giả ngô giả ngọng, giả câm giả điếc tôi không thèm chấp, chỉ đọc thơ Trần Đăng Khoa cho các người nghe*, huống hồ bây giờ các người câm điếc thực sự.

Bỏ qua ý mỉa mai trong câu trả lời của tôi, tên Bá tiếp tục mở miệng như mở máy:

- Đây này, gã dúi vào tận tay tôi tập sách dày, khẳng định. - Cả tập "Hồ Chí Minh nhân vật trăm mặt nghìn tên" của chị viết riêng về đề tài bác, chiếm tới 1/3 là thơ nhại. Thử hỏi chị giỏi giang gì" Một đứa trẻ con cũng nhại được như chị.

"Công an đúng là một lũ chó săn thật" - tôi thầm nghĩ- "chỉ được đào tạo huấn luyện theo 7 bước cơ bản về nghiệp vụ, để rình mò, cắn người theo lệnh chủ chứ có hiểu biết gì về đạo lý, nhân cách đâu. Nhất là trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật cứ ù ù, cạc cạc như vịt nghe sấm, như dã tràng nghe tôn giáo bể. Đã thế... tôi quyết định đập chết lũ chó... ngoan bác Hồ này, đập một đòn chết cả đôi luôn, cả cha lẫn lũ cháu con - những kẻ đang ngồi giỏng tai nghe ngóng trước mặt tôi đây, để hễ tôi sơ suất là nhâu nhâu vào cắn:

- "Nhai lại của mình thì chóng chán, còn nhai lại của người người khác thì mất vệ sinh", biết không. Từ ngày đầu tiên cầm bút, tôi đã học được quy tắc này nên không bao giờ thèm nhai lại của mình hay đạo trích của người khác. Tôi chỉ nhại và trích dẫn trên cơ sở được phép.

- Thôi đi, hắn bảo: - Chị đừng ảo tưởng, đừng nguỵ biện hay múa rìu qua mắt thợ. Phục vụ trong ngành an ninh lâu rồi, chúng tôi biết rất rõ: Hơn 1 vạn nhà văn, nhà báo Việt Nam, không ai lại thể hiện sự nhai lại như chị cả.

Điên tiết, tôi nhấn mạnh:

- Tôi đã nói rõ rồi, chỉ có lão cha già của các người là thích nhai lại thôi, những thứ mà nhân loại mửa ra từ mấy chục năm, thậm chí 300 năm, thì lão với tư tưởng chó loà, vẫn cứ thích nhai lại, bắt dân tộc phải nhai theo, đó là chủ nghĩa Mác Lê, là tà thuyết cộng sản, hay đơn giản nhất là câu nói hủ lậu của Khổng Tử từ thế kỷ 17: Chúng ta không sợ ít, không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng... sự công bằng đó chỉ áp dụng cho riêng lũ khốn các người thôi, cứ chăng biển hiệu xã hội chủ nghĩa và cờ đỏ sao vàng ra rồi lấy của công làm của riêng là công bằng nhất...

- Thôi đi, hắn không nao núng, quyết dồn tôi vào thế bí: -Chị đừng lạc đề nữa, rõ ràng nói có sách, mách có chứng rành rành ra đây còn gì. Nếu giỏi, chị đã không phải mở ngoặc đề sau mỗi bài viết là nhại theo bài ấy bài nọ của tác giả nọ, tác giả kia, giỏi thì cứ viết theo đúng ý tưởng của mình ấy.

Tôi phẩy tay cho sách rơi xuống bàn, bảo:

 - Giai điệu, cấu tứ là của người ta, nhưng lời là của tôi, rõ chưa" Không biết thế nào là "hồn Trương Ba, da Hàng Thịt", là làm sống lại một bài thơ cũ trên cơ sở lời sáng tác mới à"

Nở nụ cười ngô nghê trên đôi môi "thị nở" Bá bày tỏ lòng hoài nghi:

- Dù sao, người tự cho mình là nhà văn, trong qúa trình sáng tác không nên lệ thuộc vào bất cứ điều gì, chẳng qua chị không đủ tài, đủ vốn sống để thể hiện sự sáng tạo nên mới phải dựa vào người khác như thế.

Đã phải mượn châm ngôn thế giới ra để nói về sự khác biệt căn bản giữa hình thức nhại và sự "nhai lại", chúng vẫn không hiểu gì, thì có quỳ, có lạy, có giảng giải rách mép ra chúng vẫn không hiểu. Thôi, đành phải trả sự thật về cho sự thật, lấy những dẫn chứng thật để chứng minh vậy.

Nghĩ sao làm vậy, tôi cầm tập bản thảo" mở mắt và nhỏ lệ" của mình, lật giở trang cuối, có bài "Bình... quân đại láo" bảo:

- Được, tôi sẽ cho các người biết, tác dụng của sự nhại như thế nào, xem tôi có sáng tạo không" Có làm sống lại cả một bài thơ mới trên nền cảm xúc cũ không" Có thành công không" Có hay hơn khi tôi chỉ sáng tác đơn thuần, không có giai điệu, nguồn gốc không"

Và tôi ung dung đọc:

Như: Đảng Cộng Sản ta từ trước

Vốn sinh tật nói láo đã quen

Tài sản, sông núi đã chia

Hè phố, mặt đường cũng chiếm

Trải từ Lê, Đỗ, Phan, Nông...mấy đời hại nước

Cùng Thọ, Kiệt, Duyệt, Anh...tàn phá thẳng tay

Tuy nhiều ít có lúc khác nhau

Mà tàn bạo thằng nào cũng rứa

Chúng há hốc miệng nghe nhưng vẫn chưa tin, tôi tiếp tục bình:

Nền dân chủ đã trở thành dân chửi

Chủ nghĩa nở ra từ họng súng vô hình

Trại hoả lò nhốt tướng Kim Giang

Thềm đại hội chết tươi phó Quốc (1)

Chân lý bặt tăm, nhức nhối, hãi hùng

 Triều đình, chính trị bùng nhùng

Để đến nỗi lòng dân oán thán

Năm Cam thành bố già đảng ta

Thuyết "chăn vua" đẻ ra Tần Thuỷ Hoàng giấu mặt

Quyền lực đỏ đã hoá quyền lực đen

Ra sức tác oai, bắn, giết lộng hành

Vài kẻ cười cợt bỏ đi, cho cái sự bình lếu láo của tôi là không mấy quan trọng. Mặc, tôi tiếp tục mượn giọng của "Bình Ngô đại cáo" để bình quân đại láo là đám quan thầy khốn nạn của chúng:

Ném dân đen trong bể khổ khốn cùng

Vùi dân tộc dưới đáy cùng nhân loại (2)

Dối Trời, lừa dân đủ muôn nghìn kế

Động binh, gây oán, bắt giữ người ngay

Tham nhũng, hôn quân, luồn sâu, đục khoét

Tận thu thuế má 21 khoản thu

Bù giấy vào lương, bù rơm vào thóc

Người hiền thì khóc, kẻ ác lại cười.

- Thế nào tôi hất hàm hỏi: - Đã thấy chưa, còn muốn nghe sự đại láo của lũ quan thầy các người không"

Không cần để chúng bày tỏ phản ứng, tôi đọc tiếp:

Dân thiếu gỗ, vẫn ban hành lệnh xuất

28 năm rừng bỗng hoá... đất hoang

Tàn phá cả côn trùng thảo mộc

Độc ác hơn bè lũ tay sai

Dân khổ trăm đường chúng ngồi ngất ngưởng

Hút máu dân bòn rút quỹ công

Ra tay xây dựng Ho-tel

Đầu cơ tích đất, tiêu xài tiền đô (3)

- Chị này... cán bộ Mai Thành Sơn góp ý, giọng điệu lạc lõng:- Viết gì cũng phải có chứng cớ chứ, chị chỉ lên mạng xem thông tin một chiều rồi kết luận con cái lãnh đạo đảng có khách sạn trải đủ 3 miền, còn bản thân các lãnh đạo đều có cả tỉ USD gửi ở ngân hàng nước ngoài, như thế không được.

Mặc, tôi không thèm tranh luận, đọc tiếp:

Nơi làng xóm âm thầm héo lụi

Người bỏ đi vãn cả chùa chiền

Vợ trẻ trông bóng chồng đỏ mắt

Bầy con thơ ngơ ngác đói ăn

Mẹ già ốm đâu tiền mua thuốc...

Dừng lại một chút để lấy hơi, vì phổi tôi từ 4 tháng nay có vấn đề, tim đập nhanh nên hơi thở rất ngắn, tôi đọc tiếp, chẳng cần biết chúng có thèm nghe hay không:

Tát cạn nước sông Hồng không rửa được oan khiên

Chặt hết mía Lam Sơn khó ghi tày tội ác

Bao bà mẹ Việt Nam nhận danh hiệu anh hùng

Lại chết thảm nơi thềm nhà lãnh đạo

Chân lý là chồng đơn tố cáo

Hoá hương, vàng mã, tiễn mẹ đi

 Thần, người đều căm giận, trời đất chẳng dung tha

Nay lụt lội, mai hạn hán, vỡ đê,

Lúc mất mùa, khi cháy rừng, động đất

Đất xói lở, bạc màu, hoang hoá

Trùm điêu linh lên cuộc sống dân cày

... Có vẻ như chúng đã có ấn tượng trước sự bình "lếu láo" của tôi rồi, tôi quyết định phải ấn chúng... thành tượng luôn:

Ta đây nhớ Ức Trai, nhắc lại

Đã đến ngày không đội trời chung

Thề lãnh đạo khó cùng chung sống

Đau lòng nhức óc kể đã nhiều năm

Nhịn đắng, nuốt cay phải đâu một buổi

Đăm đăm nhiều bận, ngẫm kế dân sinh

Nơi đỉnh núi Cao Bằng Bắc Cạn

Hay đồng bằng... phương thức như nhau

(Ô hô, lãnh đạo đại tài

Hoà Bình, Minh Hải, không ngoài...Việt Nam

Hiện tại, qúa khứ, tương lai

Hoạch định kinh tế lấy tai... làm vần)

 Cho nên...

Tôi tiếp tục đọc, không rời mắt khỏi trang sách, cũng không cần biết trước mặt mình, chúng biểu lộ thái độ, tâm trạng, cảm xúc ra sao:

Dân đói khổ, lầm than dốt nát

Đất nước ta thua thiệt đủ điều

Dân thất học, lãnh đạo càng khinh học

Giỏi ăn trên, ngồi trốc,làm càn

Mặc tai tiếng nghìn năm sau còn để

Đáng thương thay cho truyền thống giống nòi

 Con cháu rồng tiên không bằng con sâu cái kiến

Lũ kiêu binh thoả sức lộng hành

Bắt người ư" mồm tao là lệnh (3)

Liệu hồn - quy tội chống đảng ngay

Giam, cầm cố hàng năm không xử

Mặc mẹ cha ngơ ngác, hoảng hồn

Có vẻ như hồn của Ức Trai nguyễn Trãi đã bắt đầu lắng vào hồn chúng, nên tôi thản nhiên đọc tiếp:

Bắt trận đầu - sạch sanh kỳ cựu (4)

Bắt trận sau tan tác dân đen (5)

Nhóm xét lại,chống đảng, nhân văn

Bọn "gây rối an ninh" nổi loạn

Cả nhà báo, luật sư, bắt tuốt

Sạch sành sanh cho chúng khỏi ngu ngơ

Thêm một kẻ nữa bỏ đi, những kẻ còn lại trong phòng vẫn cụp tai, nghe ngóng, tôi bình:

Lấy xưa nghiệm nay, xét suy mọi cơ hưng phế

Lúc này đây cộng sản mất thiêng

Giải phóng rồi, nghèo đói càng tăng

Đạo đức suy đồi, dân tình kiệt quệ

Tấc đất biên cương đã vào tay Trung Quốc

Nội bộ thù hằn, gây hấn đã lâu

Thế mà

Người dũng cảm như lá mùa thu

Hào kiệt như sao buổi sớm

Đôn đáo, trước sau đành đã thiếu người

Trí đức nhân tâm lại càng thiếu tệ

Thương dân để dạ, chí háo hức chẳng dám vùng lên

Bao năm rồi vẫn nén lòng vì nhát sợ

Tương lai vẫn mù mịt biển khơi

Đếm đi tính lại chỉ vài hạt muối

Giữa biển đông, nhạt thếch kiếp sống còn

 - Đấy nhớ tên Bá cắt ngang lời tôi bảo: - Chính chị cũng tự thú nhận là những người như chị chỉ đếm được trên đầu ngón tay vì đi ngược lại xu thế của dân tộc, ngược lại đường lối lãnh đạo của đảng:

 - Thôi đi, tôi bảo: Tôi không đi ngược lại xu thế của dân tộc, chỉ đi ngược lại xu thế của đảng cộng sản, đừng đánh đồng đất nước Việt Nam mà tôi yêu quý với cái chính đảng ăn cướp của các người. Hơn nữa, thời điểm tôi viết bài này đã cách đây tròn 4 năm rồi. Và tôi tiếp tục đọc để làm rõ ý tưởng trong bài nhại của mình:

Trần Dũng Tiến, Phạm Quế Dương, Cao Quận

Nguyễn Thanh Xuân, Trần Độ, Trần Khuê

Sĩ Phu, Minh Chính, Thanh Giang

Hồng Sơn, Minh Quốc, Chí Quang, Vũ Bình

Lê Hồng Hà, Trung Thành, Hoàng Tiến

Viễn Trí, Thiện Tâm, Nhân Đạo, Giản, Toàn

Dù trong cảnh "nạn dân" quấy nhiễu

Vẫn bền lòng cứu giúp nhân dân

Giận hung đồ nên viết huyết tâm thư

Chúng ngọ nguậy như đang ngồi trên ghế điện mà cầu dao có thể đóng vào bất cứ lúc nào, sợ chúng bỏ đi, tôi phải bảo:

- Ngồi im, xem tôi tả cảnh ăn cướp của đảng đây này, xem có đúng câu thơ mà nhà thơ Nguyễn Chí thiện viết không: "Đảng thực chất chỉ là đảng cướp".

Khi đang đêm bọn cướp xông vào

Giường tủ lục tung, tịch thu tài liệu

Lại lấy cả máy in, vi tính

Cùng sổ tay ghi chép mọi điều

Rồi dựng vụ, gán tội, hỏi cung

Tự do rứa, ngôn luận là như rứa"

Hớp môi một ngụm nước cho đỡ khô cổ, tôi hướng cái nhìn khinh bỉ về phía chúng, cao giọng đọc tiếp:

Bởi trời đã chọn ta, cần kinh qua khổ luyện

Lòng người sẽ hiểu ra, càng nên cố gắng

Mở mắt cho dân, vạch mặt lũ đớn hèn

Dùng mực thay lời, 64 tỉnh thành, anh em tìm hiểu

Hoà chung trí tuệ, trí thức một dạ đồng tâm

Rút cục: Lấy xu thế để thắng lụi tàn

Lấy kiến thức để thay cho lạc hậu

Trận Thái Bình lòng dân hể hả

Trận Tây Nguyên, ác bá sợ run

Chí khí lại càng hăng

Dân ta càng nhớ kỹ

Bọn lãnh đạo nghe tin mà bở vía

Lũ hôn quân nín thở nổi da gà

Thừa thắng ruổi dài, lòng dân ghi khắc

Phản dân là chết, sóng to, bão lớn tràn bờ

Vụ Thái Bình một vạn đảng viên vĩnh viễn khai trừ

Nhà tù - người nhốt chật căng, dân đen bỏ mạng

Bọn tham quan đứa về hưu, đứa nghỉ việc, đứa khai trừ

Bao mặt nạ cùng rơi, cùng rụng

Tai tiếng còn theo tận đáy mồ

- Thôi đi. Tên Bá quát, quay sang cán bộ Mai Thành Sơn bảo: - Cậu yêu cầu chị ta làm việc cho nghiêm túc, nếu không chúng ta bắt buộc phải lập biên bản:

Tôi bảo:

- Đây là tôi nhại hồn của Nguyễn Trãi, thơ của Nguyễn Trãi, tức Ức Trai cơ mà, sao thân trai như các cậu phải ức"

Bỏ qua vẻ mặt vừa bối rối vừa căng thẳng của chúng, tôi đọc tiếp

Tưởng lũ sâu mọt biết điều dừng lại

Ngờ đâu vẫn hung ác để chuốc tai

Cố chấp ý kiến để gỡ tội cho tù

Tham lam quá tả để mưu cầu vật chất

Làm cho chức tước vẻ vang cùng trôi đi mất

Liền cho chủ tịch Nguyễn Văn An cũng phải giải trình*

- Bác An đã nghỉ hưu rồi, chị đừng có nhắc đến nữa. Tên Sơn bày tỏ.

Mặc, tôi tiếp tục dòng chảy vô tận của mình

Ra Quốc hội dặt một quân bậy bạ

Chỉ tiền to, lo lót ghế ngồi

Phạm Thế Duyệt bị khui 15 tội

Trương Tấn Sang cũng thế kém gì

Cũng cướp đất, cũng ăn chia

Nhận tiền hối lộ, bao che tội đồ

 Phạm Văn Trà năm nhà, ba vợ

Còn mạnh hơn quan lớn ở trên

Cam tâm bán rẻ nhân quyền

Còn lên đài báo oang oang cãi bừa (6)

Biết khó có thể ngăn cản được tôi lúc "cố cùng liều thân" này, chúng quay đi, tỏ vẻ không nghe, tôi cao giọng bình tiếp như muốn thu hút sự chú ý của chúng:

Ta tố chúng, chúng sun vòi lại

Đứng dậy đi quần chúng, anh em

Tổ kiến lửa sụt toang đê vỡ

Trận gió rung trút sạch lá khô

Bắt Đỗ Mười nộp thân chịu tội

Lê Đức Anh tự trói cúi đầu

Cả bè đảng lũ gian tham

Phải khai cho hết việc làm thối thây

Cửa Nội Bài chật căng nghẹt thở

Máy bay không đủ chỗ chen chân

Gíó mây biến sắc, mất thần

Nhật nguyệt thảm đạm, cờ hồng lắt lay

- Lại còn thế nữa, chị đúng là kẻ đối đầu với cơ quan an ninh thật rồi. Quả là với chị chúng tôi hết thuốc chữa. Trần Khải Thanh Thuỷ ơi là Trần Khải Thanh Thuỷ ơi. Tên Bá kêu to.

- Kệ, tôi bị hút vào chính những dòng mà mình đã viết cách đây tròn 4 năm, ngay sau khi Lê Chí Quang bị bắt.

Lũ hôn quân bị chặn lại trước cửa sân bay, kinh sợ mà vỡ mật

Bọn quan tham bị vạch mặt trước toà, tan tác xéo lên nhau chạy để thoát thân

Bọn theo đóm,lũ ăn tàn, vẫy đuôi cầu sống

Quân cường hào, ác bá, được tha rồi còn phách lạc hồn kinh

Kẻ đục nước, béo cò, lò dò về đến nhà còn tim đập, chân run -

- Không có chuyện ấy đâu, tên Bá lấy lại quyền uy, khẳng định: - Chúng tôi là những người bảo vệ chế độ, nên dù chế độ này có thế nào đi nữa, chúng tôi cũng quyết bảo vệ đến cùng:

"Được" - tôi nghĩ: "Chúng bảo vệ chế độ đến cùng, còn tôi trong lúc này cũng bảo vệ quan điểm của mình đến cùng, để tiếp tục bình các quan đại láo trong triều đình bọn chúng

Đất nước giờ đang đổ vỡ

Giang Sơn giờ đang bế tắc

Càn khôn đã bĩ rồi đến ngày phải thái

Nhật nguyệt dù lu mờ sẽ có lúc phải trong

Để mở nền thái bình muôn thưở

Để rửa nỗi sỉ nhục nghìn năm

Một tương lai sáng lạn đang chờ

Nếu 64 tỉnh thành cùng đua nhau dẫm chết

Nấm mồ kia - chủ nghĩa hư vô

Thẳng tiến tới chân trời Tư Bản

Tên Bá đã tức giận bỏ đi từ lúc nào, cậu Sơn chán ngán cũng đứng lên để mặc tôi với bài "hịch" của mình. Tôi đọc nốt hai câu cuối khi bước chân Sơn còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa:

Chúng chỉ là những xác thây thối rữa.

Nào đứng lên đánh gục chúng đi...

Còn lại một mình trong phòng, nhìn lên đồng hồ đã là 11 giờ kém 15: "Nhanh thật" - tôi nghĩ: - Chỉ còn 45 phút nữa là mình được buông tha, lên mạng nói chuyện với bà con qua sự giới thiệu của anh Nguyễn Nam Phong, như luật sư Nguyễn Văn Đài thông báo

Cửa sịch mở, cán bộ Mai Thành Sơn bước vào, tôi hỏi:

- Thế nào, cậu Bá đâu" Có dám bảo tôi nhai lại hoặc đạo trích nữa không, hồn Nguyễn Trãi, mà da thịt tôi đấy. Từ 600 năm trước và 600 năm sau, cũng vẫn trên mảnh đất này, qua cách thể hiện của tôi, hồn Nguyễn Trãi vẫn lắng cùng sông núi, lắng trong hồn của 85 triệu đồng bào Việt Nam nhé.

Như không nghe câu hỏi của tôi, cán bộ Sơn sắp xếp lại giấy tờ trên bàn rồi bảo:

- Thôi hôm nay tạm nghỉ, chiều làm tiếp, chiều nay chị cố gắng lên sớm để còn làm nhớ, nhiều việc lắm.

Tôi nhìn biên bản ghi lời khai trên tay Sơn, và bật cười vì nó chỉ được chưa đầy một gang tay. Nghĩa là vì khích bác tôi không giỏi giang, không có tính sáng tạo, chỉ dựa hơi người khác mới thai nghén ra tác phẩm cho mình, họ đã bị tôi phản thùng và cướp hết thời gian. Bây giờ có làm việc nữa cũng không kết quả, nên đành phải để đến chiều cho cảm xúc dịu đi, không khí lắng lại. Nếu không, cứ động vào văn chương, chữ nghĩa, là tôi - như con nhím xù lông thành một quả cầu gai- vừa lăn tròn, vừa bắn thẳng những chiếc lông cứng nhọn vào người họ, khiến họ không kịp mở mắt, trở tay. Rất nhiều kẻ trong số họ bị những mũi tên nhím của tôi găm vào tận óc, còn bày tỏ thái độ e ngại, sợ sệt, không muốn làm việc với tôi. Đơn giản vì từ 4 năm trước qua hai lần bị bắt (tháng 10-2002 và tháng 4-2006) họ đã biết lưỡi tôi mọc đầy gai, còn thơ mọc răng nanh, nên cả hàm răng trắng ởn nhọn hoắt cùng dùi cui, còng số 8 của cả bè lũ đánh thuê chẳng làm tôi sợ. Có lúc họ bộc lộ sự chán ngán với tôi chẳng khác gì với nhà văn Dương Thu Hương, vì lên làm việc thì ít mà cãi cọ thì nhiều.

Hơn nữa thời điểm bắt Dương Thu Hương họ còn doạ dẫm nghiến chị thành tương ớt trong lọ, còn thời của tôi, họ mà nghiến, hẳn cái thứ tương ớt là tôi sẽ làm họ chết sặc vì cay, vì đắng, vì mùi vị tương ớt không những xộc vào tận cổ họng của các lãnh đạo đảng, mà còn khuếch tán trong không trung, lan toả tới tất cả các nơi có cộng đồng người Việt sinh sống. Thay vì lạc quan như thời của chị Hương (được quan thầy và chính đảng khuyến khích, bảo vệ) họ chỉ có nước lạc... vào quan tài của chính họ, do 85 triệu người dân cả trong và ngoài nước đem chôn.

Ung dung tôi đạp xe ra về, bóng tôi đổ dài xuống lòng đường thấp thoáng bóng cây xanh, tạo thành những vệt loang lổ trên mặt đất, những bóng nắng như nụ cười sắc cạnh, như mảnh vụn thuỷ tinh cứa vào tim tôi buốt nhói: Bao giờ, bao giờ 82 triệu dân nước Nam quê hương tôi mới được làm người đây" Phải chờ đến tận đầu năm 2008, khi con quỷ Lê Đức Anh xuống vạc dầu, chịu sự trừng phạt của Diêm Vương, và gã người Tày từ chức thì lâu qúa, trong khi cuộc dạo chơi trên cõi thế của tôi đã đi hết 4/5 chặng đường rồi (4 cánh tàn, một cánh sắp sửa rơi).

Mải nghĩ tôi không biết mình đã kịp về "hang đá" từ lúc nào.

Đức Giang 3-10-2006

TKTT

***

Chú thích:

* Thơ đùa của Trần Đăng Khoa:

Buồn mở phim Việt ra coi

Thà rằng cởi cúc, xem... bòi còn hơn (!).

1. Phó chủ tịch Quốc hội Dương Bạch Mai, chuẩn bị báo cáo trước đại hội đảng 8, bị đầu độc chết ngay sau khi uống bia (diễn ra tại cung văn hoá hữu nghị Việt Xô).

2. Theo công ước quốc tế, những nước có thu nhập dưới 350 USD là nước đói nghèo, Việt Nam khi ấy (thời điểm cuối 2002) thu nhập 320 USD /1 người /1 năm, là một trong 13 nước nghèo nhất thế giới (sau cả Lào)

3. Lời của người "bạn dân" tên Tâm nói với luật sư Lê Chí Quang, khi y cấm anh không được ra khỏi nhà, vì tội đã viết bản sửa đổi hiến pháp năm 1992 gửi lên quốc hội.

4. Vu. oan sai lớn nhất của đảng cộng sản, bắt một lô các khai quốc công thần từ

Tướng Đặng Kim Giang, Vụ trưởng vụ lễ tân Vũ Đình Huỳnh, đại tá Trần Thư v.v tổng cộng một đợt 47 người do Lê Đức Thọ chủ xướng,án từ 3 đến 9, 12 năm, không xét xử

5. Theo tài liệu trên báo pháp luật chỉ riêng năm 2002 số vụ án oan đã lên tới 1495 người

6. Chủ tịch hội nhà báo Trần Mai Hạnh cố tình dùng quyền hành để đăng bài trên báo nhà, đánh lạc hướng dư luận ép công an phải thả Năm Cam trước thời hạn, nhận 500 triệu đồng tiền Việt Nam, khi vụ việc đổ bể đã tố cáo chủ tịch Nguyễn Văn An cũng có dính líu, khiến ông An phải nhận tội và giải trình trước quốc hội.

Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.