Hôm nay,  

Thắng Mỹ Không Khó....

15/11/200300:00:00(Xem: 5485)
Những thế lực coi Hoa Kỳ là kẻ thù có thể kết luận như vậy, nếu theo dõi lịch sử cận đại của đệ nhất siêu cường này, chưa nói gì đến việc đang xảy ra tại Iraq...
Sau phiên họp khẩn cấp trong tòa Bạch Ốc để đối phó với tình hình Iraq, Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld đã lên máy bay đi Guam, khởi sự một chuyến Á du trong sáu ngày để thảo luận với lãnh đạo Nhật Bản và Nam Hàn về kế hoạch tái phối trí quân sự tại Á châu cho thế kỷ 21. Kế hoạch được trù tính từ lâu và chỉ là một phần của chiến lược tòan cầu nhằm đối phó với những đe dọa muôn mặt của một hình thái chiến tranh mới sau khi chiến tranh lạnh kết thúc: khủng bố với kỹ thuật hiện đại.
Trên đường đi Guam, ông Rumsfeld gặp gỡ báo chí để nói về chuyến đi này, và ta thấy ngay vì sao đánh thắng Hoa Kỳ, đệ nhất siêu cường thế giới, không phải là điều khó.
Truyền thông Mỹ chỉ loan tải chuyến đi, vốn có mục tiêu chiến lược và trường kỳ, như một cuộc vận động chiến thuật, nhằm thuyết phục Nhật Bản đảo ngược quyết định của họ là hoãn gửi 700 binh lính qua Iraq, sau khi thấy lực lượng bảo an của Ý trong liên quân 32 nước tại Iraq bị quân khủng bố tấn công. Bệnh cận thị và cách sàng lọc tin tức của truyền thông Mỹ tất nhiên ảnh hưởng đến lối nhìn của dư luận và khiến cho những bộ óc ưu tú nhất của Hoa Kỳ cũng chẳng thể nhìn xa hơn một thời khoảng vài năm.
Lý do một phần vì hệ thống truyền thông Mỹ có cái nhìn thiên tả, một phần nữa vì tự bản chất, họ không thể nhìn xa hơn những đề tài hấp dẫn cho công chúng, cho giới tiêu thụ. Ưu điểm kinh tế của một xã hội tư bản là một nhược điểm về chính trị, khiến cho một quốc gia tư bản như Hoa Kỳ không thể nào trở thành một đế quốc bền vững, như người ta đã thấy lại Liên xô hay trong lịch sử lâu dài hơn của nhân loại mà truyền thông và công chúng Mỹ chỉ nhìn thấy được có một mẩu.
*
Ngay trong giai đoạn sinh tử của Đệ nhị thế chiến, dưới các chính quyền Roosevelt và Truman, giới lãnh đạo Mỹ trong đảng Dân chủ chẳng những không hiểu gì về thực chất của chủ nghĩa cộng sản mà còn bị tình báo của Liên xô xâm nhập vào tới cấp cao nhất: Phụ tá Ngoại trưởng Alger Hiss là điệp viên của Liên xô, y như Phụ tá Bộ trưởng Ngân khố Harry Dexter White, phụ tá Đổng lý Văn phòng của Roosevelt là Lauchlin Curie, hoặc một ông trùm của OSS, tiền thân của CIA, là Duncan Lee, hoặc Harry Hopkins, cố vấn đặc biệt của Roosevelt. Ngay cả Henry Wallace, Phó Tổng thống của Roosevelt trong bốn năm sinh tử 1940-1944, là một người không thân cộng thì cũng là một điển hình của lọai người Lenin gọi là “bọn ngu xuẩn hữu ích”. Ông ta coi Churchill và nước Anh là kẻ thù (không phải đối thủ mà kẻ thù), trong khi chủ trương kết thân với Stalin và nức nở ngợi ca chế độ cải tạo của Liên xô, sau khi được thăm viếng một trại cải tạo dưới sự dàn dựng của phù thủy Liên xô có lẽ còn hay hơn trại Cổng Trời hay Thanh Cẩm.
Những yếu kém về nhận thức của lãnh đạo Mỹ có thể chỉ làm hại Hoa Kỳ, nhưng vì cái thế quá lớn của xứ này, nhiều dân tộc khác bị họa lây.
Alger Hiss bị tố cáo là điệp viên của Liên xô mà vẫn được Roosevelt tín nhiệm và mời làm cố vấn cho đối sách của Mỹ tại Á châu sau khi bố trí cho Roosevelt thượng đỉnh Yalta để chia đôi thế giới và mở màn cho gần nửa thế kỷ chiến tranh lạnh. Trong vai trò cố vấn về Á châu cho Roosevelt, Hiss còn góp phần làm thay đổi chính sách Mỹ tại Trung Quốc và đưa tới việc Tưởng Giới Thạch bị hy sinh.
Một người biết lý lịch hành tung của Hiss và dù truy tố không xong vẫn bị truyền thông Mỹ ghi nhớ rất kỹ và đánh không thương tiếc trong vụ Watergate là Richard Nixon. Oán thù chồng chất từ lâu mà người Việt chúng ta ít biết! Cũng như không hiểu vì sao, truyền thông Mỹ viết rất dài về “Madame” Tưởng Giới Thạch và “ba chị em nhà họ Tống” để cạo sửa lý lịch lẫn lịch sử và xóa sạch cái tội mù lòa của họ khi ngợi ca Stalin và Mao Trạch Đông. Nhưng, đó là truyện xưa và chúng ta sẽ còn có dịp “ôn cố tri tân” với một danh sách những kẻ bội phản còn dài dằng dặc và được truyền thông lẫn các sử gia thiên tả của Mỹ giấu diếm rất kỹ.
*
Truyện nay, truyện Iraq, Hoa Kỳ đang diễn lại tấn tuồng mà thành ngữ Việt Nam diễn tả rất tuyệt: “chưa đánh người thì mặt đỏ như vang, đánh xong người, mặt vàng như nghệ”. Nhập cuộc thì Hoa Kỳ chủ trương gây chấn động tâm lý (shock and awe) bằng võ khí siêu đẳng và kết thúc màn quân sự một cách ngoạn mục. Bước kế tiếp, khi đi vào chính trị và nhân sự, tức là văn hóa và giao tiếp, Hoa Kỳ trượt chân.

Khi viên tướng chỉ huy lực lượng Trung tâm Âu và Á (CENTCOM), một người Mỹ ưu tú gốc Ả Rập, lượng định rằng đối thủ của Mỹ tại Iraq có thể có chừng 5.000 quân, chúng ta biết là Hoa Kỳ gặp vấn đề. Khi báo cáo bi quan để chối tội của trưởng trạm CIA tại Iraq lại được tung cho báo chí (tờ Philadelphia Inquirer), mà Bộ trưởng Quốc phòng lại chưa đọc, như ông xác nhận trong chuyến đi Guam, người ta thấy vấn đề nó rắc rối hơn mình nghĩ. Nói về tay súng và hỏa lực, con số 5.000 là quá lớn, nói về khả năng tác hại cho Mỹ thì số đó quá nhỏ. Sự kiện ấy cho thấy sự mù lòa không chỉ của truyền thông mà của cả hệ thống tình báo, và hệ thống nào cũng có dụng ý chính trị riêng của mình, bất kể tới quyền lợi sinh tử của Hoa Kỳ.
Bên lề của lối đánh du kích chính trị trong hậu phương, ta thấy là sau khi tấn công Iraq để gây chấn động tâm lý trong thế giới Hồi giáo hầu gián chỉ mọi toan tính hợp tác hoặc dung túng khủng bố, Mỹ bị đánh tỉa tại chỗ mà chưa xác định nổi kẻ thù là (những) ai.
Hãy thử nói sơ về thành phần đó mà xem. Định nghĩa kẻ thù là tàn dư của đảng Baath của Saddam Hussein (như luận cứ chính thức của chính quyền Bush) là một điều vừa sai vừa nguy. Đảng này có tới hơn một triệu đảng viên, và tàn dư nếu còn thì cũng vài chục ngàn, là điều không thể có, nếu không, tình hình còn nguy ngập hơn nhiều. Bảo rằng đó là tàn dư của quân đội Saddam thì cũng sai, lực lượng này bị Saddam bỏ rơi và có khi trở thành phiến loạn thổ phỉ chứ cũng chả muốn cầm súng để đưa Saddam về Baghdad. Phần tử trung kiên của Saddam, nếu còn, có lẽ không thể lên đến số ngàn.
Nhưng, Iraq không chỉ có thành phần ủng hộ hay chống Saddam. Nhiều người không ưa chế độ độc tài và thối nát của cha con Saddam Hussein nhưng cũng chẳng muốn xứ sở bị nằm dưới sự cai trị của ngoại bang, dù là “ngoại bang có thiện chí” như Hoa Kỳ, nếu họ tin rằng Mỹ có thiện chí. Họ có thể cầm súng tấn công hoặc ít ra là không hợp tác với “quân giải phóng” hay “chiếm đóng” do Mỹ chỉ huy, tùy theo cách gọi. Họ là “Mặt trận Quốc gia Giải phóng Iraq” hay “Mặt trận Quốc gia Kháng chiến Hồi giáo Iraq” và có thể ghét Mỹ còn hơn ghét Saddam Hussein.
Ngoài thành phần đó, kẻ thù của Mỹ còn có thể là các lãnh chúa thuộc bộ tộc Sunni, xưa nay được chế độ Saddam ưu đãi và không muốn bị mất đặc quyền trong một xã hội mà đa số dân (60%) lại thuộc sắc tộc Shiite. Vì vậy, trong thành phần này có người hợp tác với Liên quân, có người chống, và lập trường của họ thay đổi tùy theo chánh sách của Mỹ đối với dân Shiite (và Iran ở đàng sau). Một lực lượng thứ ba có thể là kẻ thù của Mỹ tại Iraq là các thế lực Hồi giáo quá khích hiện đang hoạt động tại Syria hay Jordan và có khi đã có móc nối với lực lượng khủng bố al-Qaeda.
Ngoài ra, người ta không loại bỏ trường hợp của các nhóm quá khích thuộc sắc tộc Kurd (có sự yểm trợ của Thổ Nhĩ Kỳ - Turkey) hay Shiite (có sự yểm trợ của Iran) và xâm nhập từ các biên giới Thổ, Kuwait hay Iran. Nếu hai thành phần Kurd và Shiite này lại kết hợp với các lực lượng Sunni và khủng bố al-Qaeda chỉ trong mục tiêu trước mắt là đánh Mỹ, sau đó giết nhau, kế hoạch “dân chủ hóa Iraq” của Hoa Kỳ coi như bị đe dọa.
*
Trong chiến lược gây chấn động tâm lý để gián chỉ khủng bố, Hoa Kỳ đã tấn công Iraq, và sau khi bị khựng, tuần qua Mỹ lại tung “Búa Sắt” hay “Thiết Trùy” (tên chiến dịch, Iron Hammer) để ảnh hưởng tới sự chọn lựa của các thành phần trong cuộc. Chiến thuật hăm dọa ồn nào này, với máy bay AC-130, đại bác 105 ly và trực thăng Apache, được tiến hành cùng với việc thúc giục chính quyền lâm thời Iraq phải đảm nhiệm một vai trò tích cực hơn. Truyền thông Mỹ vội nhớ đến Việt Nam và gọi đó là “Iraq hóa” cuộc chiến để Mỹ có thể sớm phủi tay ra về.
Điều đó là bất khả vì nếu nhớ lại danh sách của những kẻ thù được liệt kê rất tóm lược ở trên, người ta không tin là cái Hội đồng Lâm thời của Iraq sẽ đảm nhận được vai trò ổn định về chính trị và xã hội trong khi Hoa Kỳ lo phần vụ quân sự. Huống hồ, giữa Mỹ và các nhóm Iraq “thân Mỹ” trong Hội đồng, người ta đã thấy có chuyện không vui. Bên này đổ lỗi cho bên kia về những trì chậm tại chỗ và thời hạn do Liên hiệp quốc quy định (ngày 15 tháng 12, tức là đúng một tháng nữa) để xây dựng khung sườn cho một xứ Iraq ổn định coi như sẽ không đạt được. Lạc quan lắm, ta sẽ thấy cảnh đảo chính và chỉnh lý như đèn kéo quân tại Việt Nam sau khi Hoa Kỳ “thay đổi chế độ” bằng cách lật đổ ông Diệm năm 1963.
Bi quan hơn, người ta nên chờ đợi một đòn biểu dương của khủng bố trong nay mai, để chứng minh rằng “thắng Mỹ không khó”.
Bi thảm nhất, người ta thấy quân khủng bố lý luận không sai, nếu mình theo dõi xem các chính khách và ứng viên tranh cử đang nói và làm những gì vào tuần qua. Họ cho là thắng Bush không khó và tìm đủ mọi cách thực hiện điều đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.