Hôm nay,  

Tin Được Hay Sao?

22/01/200700:00:00(Xem: 3458)

Tin Được Hay Sao" 

Từ Kế Trường, người huyện Lâm Truy, tỉnh Sơn Đông, đang học dở thì phá ngang đi làm thư ký. Mẹ là Liễu thị, thấy vậy, mới nhân hôm Trường đương ở nhà, bèn đem đến chén cơm rượu, rầu rầu nói:
- Cơm rượu. Sở dĩ được người người yêu thích, là bởi có thể làm cho tâm trí người dùng nó tự tại tiêu… pha. Chẳng phải lo lắng đến nợ áo cơm gì hết cả.
Rôi thở ra một hơi mấy cái, đoạn nén lòng nói tiếp:
- Cái học giống như men. Nó sẽ làm cho đời con được nhiều tốt đẹp, hậu vận hạnh thông, thậm chí có thể đưa con thoát ra ngoài thân phận. Quan trọng hết sức là như thế, mà con bỏ học đi làm, thì có khác gì để lòng để ý đến người ta, mà… theo hoài không dính. Chẳng uổng lắm ư"
Trường xoay người nhìn mẹ, bực bội đáp:
- Người ta không thể làm giàu được, nếu chung quanh có quá nhiều ý kiến. Cũng vậy, con không thể xây dựng hạnh phúc mai sau, nếu mẹ cứ lao xao nhảy ào vô trong đó!
Liễu thị nghe con nói vậy, cảm như có ai xách cục đá đập mạnh vào đầu, bèn nước mắt chảy quanh. Tức tưởi nói:
- Lòng mẹ bao la như biển Thái bình. Chân lý ấy. Lẽ nào con không hiểu mà trách đặng hay sao"
Kế Trường lớn tiếng gắt:
- Nước cần để uống. Thỉnh thoảng để tắm. Nay cả… cái biển bao phủ bên ngoài, thì trước là chẳng có cái ăn, sau cổ họng rát khô cũng đủ đưa con giã từ nơi dương thế!
Rồi nuốt nước bọt một cái, mạnh dạn nói:
- Có người thấy làm bác sĩ kỹ sư tốt, nhưng cũng có người bằng lòng làm đạo sĩ, hòa thượng. Dù cho là học trò của Thánh nhân. Kẻ trừ ma đuổi tà cũng có. Kẻ dùng thủy ngân luyện linh đơn cũng có. Kẻ ẩn dật trong núi sâu cũng có. Sao lại không có kẻ bỏ học để kiếm chác với đời…
Rồi nhìn thẳng vào đôi mắt nhòa lệ của mẹ. Quyết liệt nói:
- Văn nhân thường vô hạnh. Xã hội này chỉ có thể nói chuyện với nhau bằng tiền bạc. Không có tiền - thì mẹ chẳng thể dùng lẽ phải - để buộc họ đối xử tốt với con cái của mình, nên con bỏ học đi làm là vì duyên cớ đó.
Ngày nọ, Trường có việc đi qua Mạ Phong Trang, ở làng Châu Thành. Lúc đi có mang theo bầu rượu, những tưởng sẽ làm cho quảng đường bớt xa, nào dè chưa tới nơi chân đà muốn rục, liền nhướng mắt ngó quanh, thời thấy một căn nhà có ông già đang ngồi chơi ở cổng, bèn xiêu vẹo bước vô. Mệt nhọc nói:
- Cháu là người lỡ đường, lại khô héo cổ họng. Có thể vì tình người mà cho bát nước được chăng"
Ông lão gật gật mấy cái, rồi bình thản đáp:
- Trời đã nhá nhem. Cướp cạn hoành hành, lại thêm mấy ngày qua mưa rào như trút. Chẳng bước được đâu. Chi bằng tá túc tại đây, rồi mai sớm lên đường, thì trước là giữ được tấm thân, sau thoát khỏi hiểm nguy chực chờ trong đêm vắng.
Kế Trường nhìn ông lão với ánh mắt biết ơn. Mừng rỡ nói:
- Chọn mặt gởi… người. Thiệt là đúng lắm!
Đoạn, dẫn Trường vào nhà, rồi sai gia nhân bày yến tiệc đãi khách. Lúc Kế Trường đã bình yên giấc ngủ, Lão ông mới gọi Lão thị vào thư phòng. Khe khẽ nói:
- Ta xem thiên văn. Thấy sao Doanh hoặc ứng vào người này, lại nằm cạnh sao Tử vi, là điềm báo về phú quý công danh, không thể đo lường được. Ta nghĩ: Đây chính là ý trời gởi đến nhà ta, nên nhất nhất phải toàn tâm chơi láng.
Lão thị lo lắng đáp:
- Mình muốn là một chuyện. Người muốn lại là một chuyện khác. Nay chàng chưa dò hỏi ý người, mà vội vàng như vậy. Lỡ trục trặc không xuôi, thì duyên nợ của con mai này mần răng tính"
Lão ông nhìn qua cánh cửa, biết chắc là đã đóng lại, liền nhỏ giọng đáp:
- Đời thì ngắn, mà con người thường nóng ruột, nên dẫu chưa định được ăn thua, cũng chơi liền phang tới. Lại nữa, con gái của mình tuy không được liệt vào hạng quốc sắc thiên hương, nhưng cũng đáng kể vào hạng hoa khôi vùng gió núi. Đó là chưa nói người ta lỡ độ đường, mà mình ra tay cứu giúp - thì tự ở thâm tâm - đã nẩy sinh nhiều thiện cảm. Hoa đồng nội, cọng với tấm lòng thành, thì cho dẫu đã vợ một vợ hai, cũng khó lòng… trốn thoát! Rồi ghé miệng vào tai của lão thị, thầm thì nói:
- Cuộc đời vốn không dễ qua, nhưng dẫu không dễ qua, cũng phải cố mà qua. Không thể làm khác được.
Qua ngày mai, Trường giật mình thức giấc, thấy mình nằm trong một căn phòng, tuy đơn sơ nhưng vô cùng ngăn nắp, bèn lồm cồm ngồi dậy. Chợt một gia nhân bước vào, đưa khăn, nước, rửa mặt, rồi mời ra ăn sáng. Trường bức rứt nói:
- Ta là kẻ lỡ đường, mà được chủ nhân của ngươi thù tiếp như vậy, thì cho dẫu có… nhậu miết quanh năm, cũng khó lòng báo đáp.
Gia nhân cúi đầu đáp:
- Tiểu nhân chỉ là người ăn kẻ ở. Tuyệt không dám lạm bàn đến phong cách của chủ nhân. Xin khách quan niệm tình tha thứ.
Lúc Trường mở cửa bước ra, thấy lão ông tươi cười đón tiếp, rồi mời đến bàn ăn. Vừa mới an tọa. Chợt có một thiếu nữ từ trong bếp chạy ra, bưng hai chén trà, hương thơm ngào ngạt. Lễ phép nói:


- Xin mời gia gia và khách quan dùng trà, rồi các món điểm tâm sẽ ào tuôn ra tới.
Đoạn, mĩm cười với Kế Trường một cái, rồi uyển chuyển bước vô. Năm phút sau, trên bàn đồ ăn la liệt. Nào là hắc cảo, xíu mại, bánh cuốn, bánh bèo, giò chả… hầm bà lằng xá xíu, khiến Trường ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Nhủ thầm trong dạ:
- Làm người thì phải lo cho mình trước. Còn người con gái này, lại lo cho người… chưa quen trước. Thiệt quý lắm thay!
Rồi hướng mắt vào cửa nhà bếp mà chờ. Những mong thấy được vài pha nữa. Lão ông thấy vậy, bèn phớn phở tâm can. Sảng khoái nói:
- Đã có túc phận duyên nợ với nhau, thì cho dù có ngàn sông cách trở, cũng… bơi ráng mà về. Có phải vậy chăng"
Trường thảng thốt đáp:
- Dạ phải! Dạ phải!
Lão ông lại nói:
- Số hên dùng hoài cũng hết. Nợ duyên không dzớt cũng tàn. Có phải vậy chăng"
Trường gật gật đáp:
- Dạ phải! Dạ phải!
Lúc ấy, lão ông mới thở ra một cái. Trịnh trọng nói:
- Lão phu có lời này. Xin chớ cho là đường đột. Lão có một đứa con gái, tuổi đã tròn trăng, nhưng vì chữ nợ duyên nên chưa gã cho đám nào hết cả. Nay hạnh ngộ gặp nhau. Lão muốn cho nó về làm tiểu thiếp. Chẳng hay tâm ý thế nào" Có thể đôi lời cho thấu rõ được chăng"
Trường rạng rỡ mặt mày, bởi không ngờ hôn sự lại dễ dàng đến thế, bèn sướng tận tâm can. Hớn hở đáp:
- Cám ơn lòng tốt của nhạc gia. Tiểu sinh chưa có vợ, nên vợ này là vợ cả, là vợ đầu tiên, là người cùng với tiểu sinh xẻ ngọt chia cay trên đường đời sắp tới.
Lão ông nghe vậy, mặt mày bỗng thoải mái. Khoan thai nói:
- Theo ý của con. Để đạt được công hầu bá tử nam, thì phải làm thế nào"
Kế Trường mau mắn đáp:
- Cúi đầu dưới mái hiên. Chịu nhục để sinh tồn, thì phú quý công danh sẽ bày ra trước mắt.
Lão ông nghe Kế Trường trả lời như vậy, vẻ hài lòng tuôn tràn ra ánh mắt. Ung dung hỏi tiếp:
- Nếu một mai con làm việc ở triều đình, thì đối sách làm sao"
Trường tự tin đáp:
- Sáng chói quá thì dễ gây ganh tị. Con là phận nô tài, thì vĩnh viễn là nô tài. Mạng có thể mất, nhưng giỏi hơn… chủ thì không thể có được. Cho dù con tận tụy cúc cung, gặt nhiều kết quả, nhưng thủy chung cũng là do phúc chủ mà ra. Tuyệt không có một cái gì do ở sức mình hết cả.
Lão ông nghe vậy, mới lấy ngón tay gõ nhịp lên bàn. Sung sướng nói:
- Đạo làm người. Chung quy chỉ nằm trong bốn chữ: Nhẫn nhục phụ trọng. Con đã thấu điều này, thì cho dẫu ta có nhắm mắt quy tiên, cũng bình tâm chơi tuốt.
Rồi quay mặt hướng vào nhà trong. Lớn tiếng nói:
- Giờ lành đã điểm. Bà mau ra nhận rễ. Nghi Thủy ra nhận chồng, để sum họp đoàn viên. Cho ngày vui theo tới.
Trường mừng còn hơn trúng số, bởi được vợ hiền ngoan, mà chẳng phải mất công đuổi đeo gì hết cả. Ba ngày sau, Thủy mới nhỏ nhẹ nói:
- Chim có tổ. Cây có cội. Nước có nguồn. Người có tông. Thiếp đã là người của họ Từ, mà tổ tiên của họ Từ thiếp còn chưa biết. Chẳng bậy lắm ư"
Kế Trường xua tay đáp:
- Biết là chuyện nhỏ. Cưới được nàng mới là chuyện lớn. Nay chưa báo thì ít nữa lại báo. Mất đi đâu mà sợ!
Thủy ngẩn người đi một chút, rồi nhỏ giọng nói tiếp:
- Đành là vậy, nhưng thiếp chưa ra mắt mẹ chồng, thì tự chốn thâm tâm, cũng nẩy sinh nhiều khúc mắc.
Trường bối rối nhìn vợ, rồi ghé miệng vào tai. Khổ sở nói:
- Ta tuổi sửu. Mẹ ta tuổi mùi. Ném vào tứ hành xung, nên khắc với nhau còn hơn lửa, nước. Lại nữa, mẹ ta muốn ta tiếp tục việc bút nghiên, mà ta lại đi làm - rồi dính chuyện phu thê - thì không nói cũng biết khắc sinh nhiều ra nữa. Nay ta đưa nàng về. Mẹ sẽ thấy buồn thiu, bởi nghĩ ta đặt cày trước trâu mà ào ào đổ giận - thì phận làm chồng - Lẽ nào giương mắt mà chịu được hay sao"
Nghi Thủy lặng người đi một chút, rồi trầm ngâm đáp:
- Người so với Trời thì phức tạp hơn Trời. Thiếp thật tình biết vậy, nhưng nếu không lạy tạ bên chồng, thì với phận nàng dâu. Đã sai nhiều sai lắm!
Trường nhìn vợ, rồi chẳng biết tính sao, liền xuôi tay nói:
- Trốn cũng không được. Thôi thì đành một phát ăn thua, rồi ngày mai tính tiếp!
Ngày nọ, Liễu thị đang ngồi khuấy bột làm bánh tráng. Chợt có con nhện sa trước mắt, bèn lạnh cả châu thân. Hơ hãi nói:
- Ta tuổi mùi, mà nhện sa vào giờ mùi. Hai cái mùi đụng nhau, thì cho dẫu không tiến sĩ cử nhân, cũng biết là… tới số!
Bèn hồi hộp mà đợi. Qua giờ thân, đến giờ dậu, tới giờ tuất, bỗng Kế Trường ngoài cổng bước vô, đưa tay chỉ vào Liễu thị. Chậm rãi nói:
- Đây là mẹ anh. Còn đây là… dâu mẹ. Em hãy lẹ vấn an, cho bình tâm chắc cú.
Liễu thị như trên mái nhà rơi xuống. Hốt hoảng nói:
- Dâu tự nhiên có. Con tự nhiên về. Lẽ nào vững bụng mà tin được hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.