Hôm nay,  

Những Kẻ Mộng Du

15/06/200800:00:00(Xem: 9472)

Những người lãnh đạo CSVN có biệt tài về việc đưa ra nhiều ý kiến khác người. Guồng máy tuyên truyền của nhà nước ca tụng họ là thiên tài xuất chúng. Bà con khắp nơi không quan tâm đến khía cạnh thiên tài hay thiên tai, mà nhìn vấn đề dưới suy nghĩ của những người bình thường, nên hay bị hoang mang về những điều phát biểu của họ. Vụ mới nhất làm bà con chú ý là lời tuyên bố của thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng trong phiên họp quốc hội cộng sản vào ngày 29-5 vừa qua liên quan đến việc mở rộng thành phố Hà Nội.

Hà Nội được đặt làm thủ đô của nước cộng sản Việt Nam từ ngày đầu của chế độ. Thành phố này có quá trình lịch sử và văn học lâu dài, nhưng xưa cũ đến gần 1 ngàn năm, địa thế chật chội không đáp ứng được sức phát triển về dân số cũng như nhiều nhu cầu khác của thiên niên kỷ mới. Vì thế nhà nước đã phải tìm cách mở rộng Hà Nội. Họ đặt tham vọng rất lớn, đưa ra mục tiêu mãi cho đến năm 2050 để chứng tỏ "viễn kiến" lâu dài của mình. Vào thời điểm đó, Hà Nội sẽ trở thành "một đô thị hiện đại trong khu vực Đông Nam Á và châu Á", bao gồm 7 tỉnh lân cận, có diện tích gấp 13 lần hiện nay (từ khoảng 1 ngàn cây số vuông lên đến hơn 13 ngàn cây số vuông). Dân số gia tăng từ hơn 3 triệu người hiện nay lên đến hơn 18 triệu người. Nói tóm tắt, đây là một mục tiêu "có tầm cỡ" của CSVN.

Đối với những kế hoạch to lớn như vậy, ở các quốc gia văn minh người ta phải thực hiện những cuộc nghiên cứu liên quan đến nhiều lãnh vực như địa dư, địa chất, thiên văn, môi sinh, kinh tế, quân sự, giao thông, du lịch, nhân văn... Những cuộc nghiên cứu này hoàn toàn dựa trên căn bản khoa học và không bị áp đặt bởi một xu hướng chính trị nào. Sau đó chính phủ hay quốc hội sẽ dựa trên những kết quả nghiên cứu đó để quyết định.

CSVN lại không làm như thế. Họ chỉ đưa ra những lời tuyên truyền rằng kết quả của việc quy hoạch này sẽ biến Hà Nội trở thành một đô thị hiện đại, văn minh, tiên tiến... và sau đó là những khẩu hiệu, hô hào, kêu gọi. Cách thức này làm người dân hoang mang và cán bộ thì hoảng sợ. Sự hoang mang của dân chúng rất hợp lý, như một người đã phát biểu: "việc quản lý quy hoạch một tuyến phố như Kim Liên - Ô Chợ Dừa thôi mà chúng ta còn không làm được thì làm sao có thể làm những việc lớn hơn". Còn cán bộ ở các tỉnh lân cận hoảng sợ cũng không phải vô căn cứ. Họ đang có đầy quyền hành to lớn, nhà cao, đất rộng... sau khi quy hoạch, tất cả sẽ thuộc về giàn lãnh đạo ở thủ đô, họ sẽ trắng tay!. Ngay cả cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng phải phản đối: "Mở rộng đến đâu, mở rộng như thế nào, mở rộng để làm gì, rất cần được nghiên cứu với sự phối hợp của nhiều ngành, tham khảo và sử dụng một cách nghiêm túc những kết quả nghiên cứu lâu nay của các ngành khoa học khác, thì mới mong có được một dự báo đủ căn cứ, đáng tin cậy, có tầm nhìn lâu dài. Thế nhưng việc đó cho đến nay đã không được tiến hành đầy đủ". Phải công nhận những phê phán của ông rất hợp lý. Nó khác hơn những điều ông nói khi còn tại chức!.

Tuy nhiên, dù bị dư luận phản đối, nhà nước vẫn quyết tâm thực hiện. Ngày 29-5 vừa qua, chính phủ triệu tập quốc hội. Thủ tướng Dũng cổ võ cho kế hoạch của ông, bước đầu gia tăng diện tích Hà Nội lên gấp 3 hiện tại. Ông chấm dứt phần phát biểu với câu kết luận đầy "ấn tượng": "Tựa vào dãy núi Ba Vì và hướng ra dòng sông Hồng, Hà Nội sẽ luôn giữ được thế rồng cuộn hổ ngồi tiện hướng nhìn sông dựa núi".

Kết quả, có 93% "đại biểu" tán thành kế hoạch. Báo chí nhà nước hân hoan đăng tải tin thắng lợi!.

Việc ông Dũng dựa trên phong thủy để trình bầy kế hoạch mở rộng Hà Nội không phải là mới lạ. Trước đây, người xưa đã biết tìm long mạch để táng mồ mả cha ông cho con cháu sau này làm ăn phát đạt. Ngoài ra, việc dựa theo phong thủy để xây dựng kinh đô cũng từng được áp dụng. Câu chuyện được nhiều người biết là Cao Tổ Lưu Bang đi tìm kinh đô cho nhà Hán. Có 2 địa điểm được đề nghị. Một là Lạc Dương có thành quách, núi sông bao bọc chung quanh, địa thế hiểm trở. Thứ hai là Quan Trung có đất đai rộng lớn phì nhiêu tiện cho việc canh tác, đồng cỏ rộng lớn tiện cho việc chăn nuôi, sông ngòi chằng chịt tiện cho việc giao thông... về chính trị, kinh tế, quân sự đều thuận lợi. Hán Cao Tổ thuận theo ý kiến của Trương Lương, chọn Quan Trung để đóng đô. Câu chuyện nói trên cho thấy, việc định đô phải căn cứ trên những yếu tố thích hợp, chứ không chỉ dựa trên hình ảnh phong thủy vu vơ!. Nguyễn Tấn Dũng ra vẻ cũng có học thầy Tầu. Nhưng rất tiếc, học không tới nơi tới chốn.

Ngoài ra, hình ảnh Hà Nội mà Nguyễn Tấn Dũng đã vẽ lên bảo là giống như "rồng cuộn, hổ ngồi" cũng vô cùng lạc điệu. Rồng nếu không bay trên trời mà cuộn lại một đống thì chỉ là rồng giấy, để múa trong những dịp lễ Tết. Hổ nếu không vươn móng trong rừng, mà ngồi thừ lừ một chỗ thì chỉ là cọp trong sở thú, để biểu diễn trong gánh xiếc mà thôi. Không hiểu đó có phải là ám chỉ của Dũng hay không".

Tất nhiên, không phải chỉ riêng Nguyễn Tấn Dũng mới có những ý kiến khác người. Trước đây khi chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết đến Mỹ chiêu dụ đầu tư, người ta cũng đã được thưởng thức tài nghệ đặc biệt của ông này. Trước cử tọa là thành phần doanh nhân Mỹ, Nguyễn Minh Triết đã hân hoan giới thiệu hình ảnh khêu gợi của phụ nữ Việt Nam, với thân hình mảnh mai trong tà áo dài hấp dẫn. Các doanh nhân thật sự bất ngờ. Trước đây họ chỉ quan tâm đến những lãnh vực luật pháp của Việt Nam, tay nghề và mức lương của công nhân, hay tình trạng hạ tầng cơ sở... Nay lần đầu tiên họ được giới thiệu phụ nữ. Có lẽ ông Triết học cách tiếp thị của các hãng du lịch Thái Lan.

Cách thức CSVN giải quyết tệ nạn tham nhũng cũng khác người không kém. Vụ PMU 18 nổ ra từ hai năm nay, qua việc tổng giám đốc Bùi Tiến Dũng bị phát giác lấy tiền viện trợ gần 2 triệu đô la Mỹ đi đánh cá túc cầu. Tin tức bị khui ra cho thấy cả một đường dây cán bộ lên đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng đã móc ngoặc với nhau để ăn cắp tiền viện trợ hàng trăm triệu đô la từ nhiều năm nay. Dư luận khắp nơi xôn sao. Chính phủ Nhật cũng đòi Hà Nội phải tường trình sự việc. Để làm cho êm, cộng sản bắt giữ một vài con dê để tế thần.

Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, thấy dư luận lắng dịu, nhà nước cho thả tay chân của mình ra. Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đi thẳng từ nhà tù đến buổi lễ gắn huy chương và phục hồi chức vụ. Đại tá công an Cao Ngọc Oánh bị cáo buộc chạy án cho Bùi Tiến Dũng, nay được thăng lên cấp trung tướng. Đồng thời, viên tướng trưởng ban điều tra và 2 nhà báo từng tích cực phanh phui vụ tham nhũng này, bị tống vào trại giam. Đây là kiểu chống tham nhũng đặc biệt của cộng sản!.

Hiện nay người dân khắp nước đang lao đao vì đời sống khó khăn. Lạm phát trên 25%. Thị trường chứng khoán suy sụp. Vật giá leo thang từng ngày. Tiền lương xưa không đủ ăn cơm, nay chẳng đủ cho cháo. Các cuộc bãi công của công nhân đang gia tăng trên toàn quốc. Cuộc khủng hoảng đã trở nên trầm trọng đến nỗi các cơ quan tài chánh như Goldman Sachs, Morgan Stanley và Deutsche Bank phải lên tiếng báo động, kêu gọi Quỹ tiền tệ quốc tế cứu nguy. Trong tình hình như vậy mà nhà nước lại chú tâm vào việc mở rộng thành phố. Người hiểu chuyện nói rằng đất đai các quận ngoại thành béo bở quá, cần phải "quy hoạch" vào tay những ông lớn thì họ mới yên tâm nghĩ đến việc cứu dân.

Nghe chuyện trên, người ta nhớ đến một việc xẩy ra khi xưa. Nhân viên của các trạm thu phí trên đường Bắc Thăng Long - Nội Bài được lệnh phải khâu túi quần, túi áo của mình lại để diệt trừ tham nhũng!. Họ phải chờ nửa đêm vợ ngủ, lọ mọ tìm kim chỉ tự khâu lấy. Nhưng nửa chừng, cô vợ thức giấc, la ầm làng xóm tưởng chồng mình bị mộng du. Chị không biết rằng chồng của chị rất bình thường, chính những người lãnh đạo của anh ta mới mắc bệnh mộng du. Nhắm mắt đi ban đêm mà nói những chuyện của thiên niên kỷ sắp tới!.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rừng điêu tàn thì đất nước suy vong; đây mới chính là cội rễ của vấn đề.bChúng ta cứu giúp đồng bào bị nạn nhưng chính chúng ta có ai nghĩ đến cội nguồn của vấn đề là nạn phá rừng cưa gỗ tàn phá đất nước. Tác động tới môi trường, phá rừng vẫn đang tiếp diễn và đang làm thay đổi khí hậu và địa lý.
Trưa ngày 16/10/2020, một thanh niên người Tchétchène, tên Abdoullakh Anzarov, đã cắt cổ Thầy giáo Sử Địa, ông Samuel Paty, ngay trước trường Trung học Le Bois d'Aulne nơi ông đang dạy, ở Thành phố Conflans-Sainte-Honorine, ngoại ô Tây-Bắc cách Paris chừng 40km Paris.
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.