Hôm nay,  

Những Kẻ Mộng Du

15/06/200800:00:00(Xem: 9937)

Những người lãnh đạo CSVN có biệt tài về việc đưa ra nhiều ý kiến khác người. Guồng máy tuyên truyền của nhà nước ca tụng họ là thiên tài xuất chúng. Bà con khắp nơi không quan tâm đến khía cạnh thiên tài hay thiên tai, mà nhìn vấn đề dưới suy nghĩ của những người bình thường, nên hay bị hoang mang về những điều phát biểu của họ. Vụ mới nhất làm bà con chú ý là lời tuyên bố của thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng trong phiên họp quốc hội cộng sản vào ngày 29-5 vừa qua liên quan đến việc mở rộng thành phố Hà Nội.

Hà Nội được đặt làm thủ đô của nước cộng sản Việt Nam từ ngày đầu của chế độ. Thành phố này có quá trình lịch sử và văn học lâu dài, nhưng xưa cũ đến gần 1 ngàn năm, địa thế chật chội không đáp ứng được sức phát triển về dân số cũng như nhiều nhu cầu khác của thiên niên kỷ mới. Vì thế nhà nước đã phải tìm cách mở rộng Hà Nội. Họ đặt tham vọng rất lớn, đưa ra mục tiêu mãi cho đến năm 2050 để chứng tỏ "viễn kiến" lâu dài của mình. Vào thời điểm đó, Hà Nội sẽ trở thành "một đô thị hiện đại trong khu vực Đông Nam Á và châu Á", bao gồm 7 tỉnh lân cận, có diện tích gấp 13 lần hiện nay (từ khoảng 1 ngàn cây số vuông lên đến hơn 13 ngàn cây số vuông). Dân số gia tăng từ hơn 3 triệu người hiện nay lên đến hơn 18 triệu người. Nói tóm tắt, đây là một mục tiêu "có tầm cỡ" của CSVN.

Đối với những kế hoạch to lớn như vậy, ở các quốc gia văn minh người ta phải thực hiện những cuộc nghiên cứu liên quan đến nhiều lãnh vực như địa dư, địa chất, thiên văn, môi sinh, kinh tế, quân sự, giao thông, du lịch, nhân văn... Những cuộc nghiên cứu này hoàn toàn dựa trên căn bản khoa học và không bị áp đặt bởi một xu hướng chính trị nào. Sau đó chính phủ hay quốc hội sẽ dựa trên những kết quả nghiên cứu đó để quyết định.

CSVN lại không làm như thế. Họ chỉ đưa ra những lời tuyên truyền rằng kết quả của việc quy hoạch này sẽ biến Hà Nội trở thành một đô thị hiện đại, văn minh, tiên tiến... và sau đó là những khẩu hiệu, hô hào, kêu gọi. Cách thức này làm người dân hoang mang và cán bộ thì hoảng sợ. Sự hoang mang của dân chúng rất hợp lý, như một người đã phát biểu: "việc quản lý quy hoạch một tuyến phố như Kim Liên - Ô Chợ Dừa thôi mà chúng ta còn không làm được thì làm sao có thể làm những việc lớn hơn". Còn cán bộ ở các tỉnh lân cận hoảng sợ cũng không phải vô căn cứ. Họ đang có đầy quyền hành to lớn, nhà cao, đất rộng... sau khi quy hoạch, tất cả sẽ thuộc về giàn lãnh đạo ở thủ đô, họ sẽ trắng tay!. Ngay cả cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng phải phản đối: "Mở rộng đến đâu, mở rộng như thế nào, mở rộng để làm gì, rất cần được nghiên cứu với sự phối hợp của nhiều ngành, tham khảo và sử dụng một cách nghiêm túc những kết quả nghiên cứu lâu nay của các ngành khoa học khác, thì mới mong có được một dự báo đủ căn cứ, đáng tin cậy, có tầm nhìn lâu dài. Thế nhưng việc đó cho đến nay đã không được tiến hành đầy đủ". Phải công nhận những phê phán của ông rất hợp lý. Nó khác hơn những điều ông nói khi còn tại chức!.

Tuy nhiên, dù bị dư luận phản đối, nhà nước vẫn quyết tâm thực hiện. Ngày 29-5 vừa qua, chính phủ triệu tập quốc hội. Thủ tướng Dũng cổ võ cho kế hoạch của ông, bước đầu gia tăng diện tích Hà Nội lên gấp 3 hiện tại. Ông chấm dứt phần phát biểu với câu kết luận đầy "ấn tượng": "Tựa vào dãy núi Ba Vì và hướng ra dòng sông Hồng, Hà Nội sẽ luôn giữ được thế rồng cuộn hổ ngồi tiện hướng nhìn sông dựa núi".

Kết quả, có 93% "đại biểu" tán thành kế hoạch. Báo chí nhà nước hân hoan đăng tải tin thắng lợi!.

Việc ông Dũng dựa trên phong thủy để trình bầy kế hoạch mở rộng Hà Nội không phải là mới lạ. Trước đây, người xưa đã biết tìm long mạch để táng mồ mả cha ông cho con cháu sau này làm ăn phát đạt. Ngoài ra, việc dựa theo phong thủy để xây dựng kinh đô cũng từng được áp dụng. Câu chuyện được nhiều người biết là Cao Tổ Lưu Bang đi tìm kinh đô cho nhà Hán. Có 2 địa điểm được đề nghị. Một là Lạc Dương có thành quách, núi sông bao bọc chung quanh, địa thế hiểm trở. Thứ hai là Quan Trung có đất đai rộng lớn phì nhiêu tiện cho việc canh tác, đồng cỏ rộng lớn tiện cho việc chăn nuôi, sông ngòi chằng chịt tiện cho việc giao thông... về chính trị, kinh tế, quân sự đều thuận lợi. Hán Cao Tổ thuận theo ý kiến của Trương Lương, chọn Quan Trung để đóng đô. Câu chuyện nói trên cho thấy, việc định đô phải căn cứ trên những yếu tố thích hợp, chứ không chỉ dựa trên hình ảnh phong thủy vu vơ!. Nguyễn Tấn Dũng ra vẻ cũng có học thầy Tầu. Nhưng rất tiếc, học không tới nơi tới chốn.

Ngoài ra, hình ảnh Hà Nội mà Nguyễn Tấn Dũng đã vẽ lên bảo là giống như "rồng cuộn, hổ ngồi" cũng vô cùng lạc điệu. Rồng nếu không bay trên trời mà cuộn lại một đống thì chỉ là rồng giấy, để múa trong những dịp lễ Tết. Hổ nếu không vươn móng trong rừng, mà ngồi thừ lừ một chỗ thì chỉ là cọp trong sở thú, để biểu diễn trong gánh xiếc mà thôi. Không hiểu đó có phải là ám chỉ của Dũng hay không".

Tất nhiên, không phải chỉ riêng Nguyễn Tấn Dũng mới có những ý kiến khác người. Trước đây khi chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết đến Mỹ chiêu dụ đầu tư, người ta cũng đã được thưởng thức tài nghệ đặc biệt của ông này. Trước cử tọa là thành phần doanh nhân Mỹ, Nguyễn Minh Triết đã hân hoan giới thiệu hình ảnh khêu gợi của phụ nữ Việt Nam, với thân hình mảnh mai trong tà áo dài hấp dẫn. Các doanh nhân thật sự bất ngờ. Trước đây họ chỉ quan tâm đến những lãnh vực luật pháp của Việt Nam, tay nghề và mức lương của công nhân, hay tình trạng hạ tầng cơ sở... Nay lần đầu tiên họ được giới thiệu phụ nữ. Có lẽ ông Triết học cách tiếp thị của các hãng du lịch Thái Lan.

Cách thức CSVN giải quyết tệ nạn tham nhũng cũng khác người không kém. Vụ PMU 18 nổ ra từ hai năm nay, qua việc tổng giám đốc Bùi Tiến Dũng bị phát giác lấy tiền viện trợ gần 2 triệu đô la Mỹ đi đánh cá túc cầu. Tin tức bị khui ra cho thấy cả một đường dây cán bộ lên đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng đã móc ngoặc với nhau để ăn cắp tiền viện trợ hàng trăm triệu đô la từ nhiều năm nay. Dư luận khắp nơi xôn sao. Chính phủ Nhật cũng đòi Hà Nội phải tường trình sự việc. Để làm cho êm, cộng sản bắt giữ một vài con dê để tế thần.

Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, thấy dư luận lắng dịu, nhà nước cho thả tay chân của mình ra. Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đi thẳng từ nhà tù đến buổi lễ gắn huy chương và phục hồi chức vụ. Đại tá công an Cao Ngọc Oánh bị cáo buộc chạy án cho Bùi Tiến Dũng, nay được thăng lên cấp trung tướng. Đồng thời, viên tướng trưởng ban điều tra và 2 nhà báo từng tích cực phanh phui vụ tham nhũng này, bị tống vào trại giam. Đây là kiểu chống tham nhũng đặc biệt của cộng sản!.

Hiện nay người dân khắp nước đang lao đao vì đời sống khó khăn. Lạm phát trên 25%. Thị trường chứng khoán suy sụp. Vật giá leo thang từng ngày. Tiền lương xưa không đủ ăn cơm, nay chẳng đủ cho cháo. Các cuộc bãi công của công nhân đang gia tăng trên toàn quốc. Cuộc khủng hoảng đã trở nên trầm trọng đến nỗi các cơ quan tài chánh như Goldman Sachs, Morgan Stanley và Deutsche Bank phải lên tiếng báo động, kêu gọi Quỹ tiền tệ quốc tế cứu nguy. Trong tình hình như vậy mà nhà nước lại chú tâm vào việc mở rộng thành phố. Người hiểu chuyện nói rằng đất đai các quận ngoại thành béo bở quá, cần phải "quy hoạch" vào tay những ông lớn thì họ mới yên tâm nghĩ đến việc cứu dân.

Nghe chuyện trên, người ta nhớ đến một việc xẩy ra khi xưa. Nhân viên của các trạm thu phí trên đường Bắc Thăng Long - Nội Bài được lệnh phải khâu túi quần, túi áo của mình lại để diệt trừ tham nhũng!. Họ phải chờ nửa đêm vợ ngủ, lọ mọ tìm kim chỉ tự khâu lấy. Nhưng nửa chừng, cô vợ thức giấc, la ầm làng xóm tưởng chồng mình bị mộng du. Chị không biết rằng chồng của chị rất bình thường, chính những người lãnh đạo của anh ta mới mắc bệnh mộng du. Nhắm mắt đi ban đêm mà nói những chuyện của thiên niên kỷ sắp tới!.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời người dịch: Trong bài viết sau đây, tác giả Jeffrey D. Sachs đưa ra ba luận điểm thiếu thuyết phục. Một là, nền kinh tế Trung Quốc đình đốn phần lớn là do Mỹ gây ra nhằm làm chậm mức tăng trưởng của Trung Quốc. Làm như vậy, Mỹ đã vi phạm các quy tắc của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) và là mối nguy hiểm cho sự thịnh vượng trong toàn cầu. Do đó, Mỹ nên dừng lại. Cuộc thương chiến giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ không phải chỉ Hoa Kỳ đơn phương gây ra và còn tiếp diễn. Cả hai đang tận dụng mọi ưu thế để cải thiện vị thế của mình. Ai sẽ có khả năng làm cho đối phương suy yếu kinh tế, còn cần nhiều thời gian và nỗ lực. Các chính sách ngăn chận của Trump và Biden đã có kết qủa tốt đẹp. Ai sẽ thắng cử trong năm 2024 cũng phải tiếp tục phát huy thành quả này.
Cách đây chưa lâu, tôi có được gặp một người từ Việt Nam sang Pháp du ngoạn. Mặc dù vẫn sung sức trong độ tuổi làm việc nhưng nhân vật của chúng ta có thể thư thả rong chơi nhiều tháng ngày tại xứ người. Không chỉ thể hiện sự mãn nguyện về đời sống riêng tư, nhân vật còn cho thấy nhiều sự lạc quan về xã hội...
Nhà xuất bản Người Việt Books giới thiệu tập Ký (xuất bản năm 2018) của Đinh Anh Quang Thái “như nén hương lòng thắp tạ những nhân vật của một thời”: Hồ Hữu Tường, Hoàng Cơ Trường, Trần Văn Bá, Nguyễn Tất Nhiên, Như Phong Lê Văn Tiến, Đỗ Ngọc Yến, Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Kế Tường, Nguyễn Ngọc Bích, Bùi Bảo Trúc, Trần Hồng Hà…
Chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng thống Joe Biden từ ngày 10 đến 11 tháng 9 nhằm nâng quan hệ ngoại giao hai nước lên cấp “chiến lược” là hành động chinh trị giúp các nước Á Châu và Thái Bình Dương an tâm, nhưng sẽ khiến Trung Quốc nhăn mặt...
Sau khi Trung Quốc gia nhập kinh tế thế giới vào năm 1978, đất nước này đã trở thành câu chuyện tăng trưởng ngoạn mục nhất trong lịch sử. Cải cách nông nghiệp, công nghiệp hóa, thu nhập gia tăng đã đưa gần 800 triệu người lúc đó thoát khỏi cảnh nghèo đói cùng cực. Sản xuất chỉ bằng 1/10 so với Hoa Kỳ vào năm 1980, nền kinh tế Trung Quốc hiện nay có quy mô bằng khoảng 3/4. Tuy nhiên, thay vì quay trở lại con đường tăng trưởng sau khi chính quyền Cộng sản Trung Quốc (CSTQ) từ bỏ chính sách “Zero-Covid” vào cuối năm 2022, nó lại đang có triệu chứng chao đảo từ bờ mương này sang bờ mương khác.
Tới cuối thế kỷ, cũng từ Hải Phòng, Việt Nam lại phát động một phong trào Đông Du khác, ngó bộ rầm rộ và khí thế hơn nhiều. Đợt này thì Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia (Hà Nội) chưa kịp cập nhật, tôi cũng chỉ biết được (phần nào) là nhờ nghe qua nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Ông kể lại mẩu chuyện nhỏ của một vị bác sĩ, một ông công nhân và một chàng thủy thủ – cả ba đều là nhân viên thuộc công ty Liên Hợp Hải Sản Biển Đông – và chuyến Đông Du ngắn ngủi của họ (vào năm 1990) khi Nhà Nước Việt Nam vừa quyết định mở cửa ra với thế giới bên ngoài
Việt Nam cãi lý rằng “quyền con người không thể cao hơn chủ quyền”, nhưng lợi dụng “chủ quyền” để đàn áp dân chủ và xây dựng chế độ độc tài một đảng cầm quyền là chống lại quyền làm người của công dân...
Chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Hôm thứ Tư 23/8 vừa qua, chiếc phi cơ phản lực chở Yevgeny Prigozhin, người đứng đầu công ty quân sự tư nhân Wagner, cùng bộ chỉ huy của ông ta đang trên đường từ Moskva đi St. Petersburg (nơi đặt đại bản doanh của Wagner) phát nổ trên không trung, và tất cả mọi người trên phi cơ, kể cả phi hành đoàn, đều tử nạn...
Trong phần lời tựa của cuốn Bố Già, bản Việt ngữ, dịch giả Ngọc Thứ Lang còn cho biết thêm đôi điều lý thú khác nữa: “Nhiều tư liệu gần đây về Mafia và ‘The Godfather’ cho chúng ta biết rằng nhân vật ‘Bố Già’ ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh quan trọng đầu tiên của giới Mafia Ý di cư sang Mỹ. Nhưng đối với bạn bè, thân quyến, ‘Bố Già’ gần như là một đấng toàn năng có thể cứu họ thoát khỏi những thế kẹt và nỗi oan ức mà ngay cả luật pháp cũng chẳng gỡ được. Ông đúng là ‘Mafia’ theo cái nghĩa nguyên thủy của nó thuở ban đầu hình thành, nơi ẩn náu.”
Sau 11 năm chống Tham nhũng, Tiêu cực (2012-2023), tình trạng suy thoái tư tưởng và đạo đức lối sống trong cán bộ đảng viên, nguyên nhân đẻ ra tham nhũng, vẫn nghiêm trọng, lan rộng và tinh vi trong mọi lĩnh vực...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.