Hôm nay,  

Bước Chân Việt Nam

04/04/200900:00:00(Xem: 8478)

BƯỚC CHÂN VIỆT NAM
Thuyền nhân Nguyễn Thượng Chánh


Thuyền nhân đốt nén hương tạ ơn đất trời.
Mỗi năm, hễ tháng tư đến là lòng mình lại bồi hồi, xót xa... Mình cố quên nhưng vẫn nhớ!
http://boatpeople75.tripod.com/
Dòng đời lặng lẽ trôi qua...
Mới đây mà mình đã phải rời bỏ quê hương được 29 năm rồi...
29 năm thật sự sống trong không khí tự do trên một đất nước rộng lớn và hòa bình, một chốn tạm dung cho hằng triệu người khốn khổ đến từ khắp các miền đau thương trên thế giới.
Canada, Xứ lạnh mà tình nồng. Đất lành thì chim đậu.
Như hằng triệu người Việt Nam phải liều chết ra đi để tìm tự do.
Mình cũng phải cam phận đánh đổi nhiều mất mát, tù đày, đắng cay, bầm dập trước khi đến được miền đất hứa.
Mình và gia đình vượt biên vì hai chữ Tự Do!
Mình xót xa phải bỏ lại tất cả, bỏ lại người thân, bỏ lại mồ mã tổ tiên, bỏ lại tài sản, sự nghiệp, bỏ lại những kỷ niệm vui buồn, và nhất là phải bỏ lại những gì thân thương và thiêng liêng nhất:
Đó là Quê Hương Việt Nam Yêu Dấu.
 Mình không ân hận một chút nào cả, nhưng ngược lại nhờ những năm tháng bị kẹt lại bên nhà mình mới hiểu được thế nào là... thiên đường cộng sản (sic).
Tại miền đất tự do, cũng như tất cả đồng bào khác, mình đã phải nhẫn nại, cố gắng chịu đựng nhiều nhọc nhằn và khó khăn trong sự hội nhập, phải phấn đấu rất cam go để vươn lên hầu có được một chỗ đứng khiêm nhường như ngày hôm nay. 
Miền đất hứa rất bao dung. Canada đã thật sự mở rộng vòng tay nhân ái, đón nhận và đã giúp đỡ tất cả mọi người tị nạn, di dân khốn khổ, để họ có thể làm lại cuộc đời trong tự do, bình đẳng và được quyền sống thật sự như một con người.


Mình rất sung sướng và rất tự hào là đầu cầu vững chắc cho những thế hệ con cháu nối tiếp tiến lên.
Và nay, thệ thứ ba cũng đang bắt đầu chập chững tiếp nối thế hệ cha, ông trong niềm lạc quan  và hy vọng tràng đầy.
Mong rằng chúng sẽ  không bao giờ quên ơn Canada, quê hương thứ hai đã cưu mang, tận tình giúp đở cũng như đã tạo mọi điều kiện thuận lợi cho chúng sống, ăn học để trở thành những công dân hữu dụng trong  một đất nước thật sự tự do, dân chủ và bình đẳng.
 Nhưng trên hết, mình ước mong và hy vọng rằng con cháu mình cũng sẽ không bao giờ quên cội nguồn của chúng là người Việt Nam.
 Tre tàn thì măng mọc.
Bước chân Việt Nam là biểu tượng cho sự bất khuất,  cho lòng yêu chuộng tự do, hòa bình và cũng là niềm kiêu hảnh chung cho tất cả các người tị nạn trên thế giới.
Nhờ Trời Phật phù hộ mình đã đạt được ước nguyện ban đầu.
Mình rất tự hào là một thuyền nhân , một boat people, tị nạn  CS vì lý tưởng tự do.
Một lần nữa, tháng tư đen lại trở về.
Cố quên nhưng mình vẫn phải nhớ.
Xin đốt nén hương lòng, cúi đầu hồi hướng đến các đồng bào ruột thịt xấu số, kém may mắn, đã phải bỏ mình trên bước đường đi tìm tự do.
Xin cám ơn Trời Phật.
Grand merci la France, pour vos bras ouverts
Thanks Australia, for your open hearts
Thank you Canada, for the liberty
Thanks America, for your open arms
We, thank the world, for its true freedom
We thank the world, we thank the world
Thank you, we thank you all.
Bước Chân Việt Nam/ Sáng tác Trầm Tử Thiêng- Nhạc Trúc Hồ (http://www.dailymotion.com/video/x6h12n_nhung-buoc-chan-vietnam_music)
Thống Kê:
http://users.erols.com/mwhite28/warstat3.htm#Purges
Montreal, tháng tư, 2009

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hình ảnh thầy Thích Quảng Thanh sẽ được nhớ mãi bênh cạnh thơ và nhạc của Thầy, và tôi sẽ mãi nhớ nụ cười hồn nhiên với những bài ca phổ từ thơ của thầy, nó vẫn còn đó dù mai ngày người có đi xa.
Tôi chưa có cái hân hạnh được diện kiến thi sĩ Đỗ Trung Quân.
Hồi tháng giêng năm 2015, truyền thông nhà nước Trung Cộng đồng loạt đưa tin, họ chỉ cần một giờ đồng hồ để đánh chiếm toàn cõi Việt Nam, từ Hà Nội đến Sài Gòn.
Độc giả nầy lần đầu tiên mới diện kiến để bàn chuyện văn chương, thơ phú mà thấy cha nội nhà văn nầy ăn nói bạt mạng như vậy nên hơi làm lạ, con mắt tròn xoe như cái bi ve!
Trong cuộc sống hàng ngày không ai là không đề cập và thường nhắc nhở đến 2 chữ: “Hên Sui” chẳng khác nào câu nói: “Không ai sang ba họ không ai khó ba đời” để tự an ủi bản thân mình.
Một người học trò của gs. thi sĩ Vũ Hoàng Chương, ngạc nhiên vì sao vị thầy khả kính của mình lại viết những lời tràn đầy tình cảm như thế tới một người đã từng là vợ của một người khác, khiến dư luận trong văn giới một thời xầm xì về một “mối tình tay ba.”
Ở Việt Nam ,một thành phần dường như bị gạt ra bên lề xã hội sau năm 1975 , là những thương phế binh của chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ .
Hân thấy cùng đi với cha ra khỏi phi-trường Tân-sơn-Nhất, đến chợ Bến Thành dừng chân trước những sạp bán vải, qua khu Vườn Lài, khu Chuồng Bò, ngược về khu cư xá Đô-Thành và điểm dừng chân cuối cùng là ngôi mộ của mẹ.
Trong sự lâng lâng vui đó tôi đi qua khu vườn trước sân chùa mà cảm thấy tiếng hát của người tín nữ ni sư nầy quyện trong từng lá cây, từng ngọn gió; tôi hình dung được nụ cười mãn nguyện của bà sau tấm khăn che mặt
Mấy lần theo Thầy Đi Tìm Vết Chân Đức Phật bên Ấn Độ, tôi đi qua những thành phố lớn như New Delhi, Patna, có ngày ngồi trên xe buýt chạy qua mấy thành phố nhỏ và nhiều làng xã hẻo lánh khơng biết tên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.