Hôm nay,  

Chuyện Tình

03/09/201000:00:00(Xem: 13682)

Chuyện Tình

Mây-cao-Nguyên
Tôi đang cầm trên tay thi tập: “Ta đợi em từ ba mươi năm” của thi hào Vũ hoàng Chương do cựu thiếu tá, kiêm nhà văn Duy-Xuyên ở Tacoma tặng. Sáng hôm nay thời tiết thật đẹp sau những ngày mưa gió tầm tã. Tôi đang ngồi trước máy điện toán với hơi men chuếch choáng:
“Say đi em, say đi em,
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bậc ngả nghiêng điên rồ xác thịt.
Rượu, rượu nữa, và quên, quên hết.
Ta quá say rồi
Sắc ngã màu trôi
……
Nhưng em ơi!
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành sầu chưa sụp đổ;
Đất trời nghiêng ngửa
Thành sầu không sụp đổ em ơi!
Cái tài tình của thi hào họ Vũ, một phù thủy của ngôn ngữ, dù bạn không biết uống rượu nhưng sau khi đọc những dòng thơ này bạn cũng muốn đi tìm “ sofa” ngay.
Trước khi mời bạn theo dõi câu chuyện tình này, xin mời bạn hãy cùng tôi suy gẫm những điều sau đây:
*Một câu chuyện kỳ thú, có một người đến quỳ trước mặt Thượng Đế với cõi lòng chán nản, u sầu vì đau khổ và bất công trên cõi trần gian này.
Ông ta khóc lóc và tâu với Ngài: “Chúa kính yêu. Xin Ngài hãy nhìn con cái của Ngài đang kêu la thảm thiết vì buồn đau, chán nản…Sao Ngài không ban phát cho chúng con một sự giúp đỡ nào hết vậy"”.
Thượng Đế mới trả lời: “Ta đã ban phát sự giúp đỡ rồi đấy chứ. Ta đã gửi nhà ngươi xuống đó”.
*Nữ Thánh Teresa đã từng nói khi Mẹ còn sinh tiền: “Hãy trải rộng tình thương ở khắp mọi nơi mà bạn đi: Trước hết trong gia đình của chính bạn. Ban phát tình thương cho con cái, cho vợ hoặc chồng, cho người hàng xóm bên nhà….Hãy tạo cho những người đã đến với bạn lúc chia tay để họ cảm thấy tốt đẹp, vui vẻ và hạnh phúc hơn. Hãy biểu lộ một cách sống động lòng nhân từ của Thượng Đế; Sự từ ái phải được biểu lộ trên mặt, trên đôi mắt, trên nụ cười và trên sự tiếp đón nồng nhiệt của bạn”.
*Điều quan trọng nhất người cha có thể hy sinh và làm cho con cái của ông ta là: Yêu thương mẹ chúng nó.
*Nhà quí tộc Nelson, anh hùng Hải Quân nổi tiếng của Hoàng Gia Anh suốt đời khổ sở vì bị say sóng. Không cần phải nói, người đã từng hủy diệt hạm đội của Hoàng Đế Napoleon đã không để cho căn bệnh này ảnh hưởng đến sự nghiệp của ông. Ông không những học hỏi để sống với sự yếu đuối có tính cách cá nhân này, ông đã chinh phục được nó.
Đa số chúng ta cũng đều có “những sự say sóng” nhỏ bé của chính chúng ta. Vài bệnh thuộc về thể xác, vài bệnh thuộc về tâm ly’. Thường thường, đây là một cuộc chiến tranh riêng tư, cưu mang một cách thầm lặng từ nội tâm của chúng ta. Không có ai sẽ gắn huy chương cho chúng ta nếu chúng ta chiến thắng, nhưng không có gì làm mờ đi sự thỏa mãn khi biết rằng chúng ta đã không đầu hàng nó.
*Thật sự, có một điều là bạn đừng bao giờ nên làm. Bao lâu bạn còn sống trên quả đất này, đừng bao giờ thôi không còn tin tưởng vào chính mình. Đấng Tạo Hóa đã tạo ra con người, và Ngài không tạo ra bất cứ thứ gì xấu xa. Khi Ngài sáng tạo ra loài người, Ngài tạo ra con người tốt, rất tốt. Và, vì vậy, bạn có quyền giữ vững y’ kiến cao cả cho chính mình. Một sự tự trọng tốt và lành mạnh thì bình thường và công chính. Vì vậy, hôm nay và mãi mãi về sau bạn sẽ có mỗi ngày và một cuộc đời tươi đẹp.
*Để có một tinh thần lành mạnh và sống một cách thành công, mỗi một người trong chúng ta phải tránh xa những thất bại và những lỗi lầm trong quá khứ đừng để chúng đè nặng lên tâm trí. Đừng bao giờ vương vấn với những chữ “NẾU”, phải tự hỏi “LÀM CÁCH NÀO”. Quên đi là một sự cần thiết tuyệt đối cho một tương lai thành công. Mỗi đêm, khi đi ngủ, thực tập vứt bỏ tất cả những sự thất bại và những lỗi lầm vào trong quá khứ: Chúng đã qua, đã chấm dứt rồi. Nhìn một cách tự tin vào tương lai.Ngủ một giấc ngủ an bình. Thượng Đế, Phật Trời sẽ cho bạn những cơ hội mới mẻ vào mỗi buổi sáng.
Mùa xuân đã về, tôi xin kể hầu bạn một vài câu chuyện tình sau đây để tất cả chúng ta đọc cho vui:
“Ông nội của một nhà soạn nhạc nổi tiếng của Đức Quốc: ông Mạnh Sơn (Mendelssohn), đẹp trai hơn ông cố thủ tướng Phạm-văn-Đồng chút xíu. Ông vừa lùn, vừa bị gù lưng.
Một ngày kia ông đi thăm viếng một thương gia tại tỉnh Hamburg, người này có một người con gái rất dễ thương, tên là Phương Di (Frumtje). Ông đã si tình ngay cô này một cách vô vọng. Một cô gái mới lớn, mơn mởn đào tơ, xinh đẹp..thì làm sao mà cảm được một anh chàng vừa già, vừa lùn, vừa gù lưng, nên nàng không màng để mắt đến.
Đến lúc ông phải chào tạm biệt gia đình người bạn, ông đã thu hết can đảm và đi lên thang lầu gõ cửa phòng của nàng mong cơ hội sau cùng để nói vài tiếng. Sau một vài cố gắng để chuyện trò, ông đã lấy hết can đảm và thẹn thùng hỏi: “Cô có tin hôn nhân là do trời định hay không"”.
Nàng cúi gầm mặt nhìn sàn nhà và trả lời: “Vâng. Còn ông"”.
-“Vâng, tôi cũng tin như vậy”, ông trả lời, “Cô biết không, trên thiên đường lúc một bé trai sinh ra, Thượng Đế đã tuyên bố nó sau này phải đi đến thành lập gia đình với một người con gái nào rồi. Khi tôi sinh ra, cô dâu tương lai của tôi đã được chỉ định cho tôi rồi. Rồi thì Thượng Đế phán thêm : “Nhưng vợ của ngươi sẽ bị tật gù lưng”.
Ngay khi nghe Thượng Đế tuyên bố như vậy, tôi mới hét lớn lên rằng: “Chúa ơi! Một người đàn bà bị gù lưng là một tấn thảm kịch. Con van Ngài, Chúa Từ Ái kính yêu của con, hãy cho con bị tật gù lưng và hãy để cho nàng được xinh đẹp mãi mãi”.
Nghe xong, Phương Di muốn rơi lệ và nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Mạnh Sơn và chìa tay cho chàng nắm và sau đó họ đã thành vợ chồng”.
Câu chuyện tình thứ hai: Tôi tạm đặt cho họ hai mỹ danh rất dễ thương: Châu-Toàn. Họ là một cặp vợ chồng bình thường như bất cứ một cặp vợ chồng nào khác tại cái tỉnh B.C. này. Trên ba mươi năm, họ đã lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng, họ đã tranh đấu hết mình để đạt cho bằng được cứu cánh để nuôi dưỡng con cái nên người. Họ cũng hay cãi lẫy, giận hờn, trách móc đủ thứ. Phần nhiều những cuộc chuyện trò của họ liên quan đến những lỗi lầm trong cuộc sống lứa đôi và ai là người sai quấy, đáng trách. Mười năm trở về trước, ông Châu là một người chồng cộc cằn, thô lỗ, vô-trách-nhiệm đối với vợ con. Người vợ, trái lại, đã chu toàn đủ mọi thứ chi tiêu, tính toán ngân quỷ gia đình không bao giờ bị thiếu hụt, động viên, giúp đỡ con cái, lo cho chồng, cho con từ miếng cơm, manh áo..v.v..Mười năm trở về đây. Cho mãi đến một ngày một biến cố dị kỳ đã xảy ra:


-“Toàn ơi! Em biết không, anh có một tủ quần áo thật kỳ diệu. Mỗi lần anh mở tủ, vớ (bí tất) đôi nào ra đôi đó, các quần áo lót ngăn nắp, áo ra áo, quần ra quần, giày dép ngay ngắn, gọn ghẽ vô cùng. Anh xin cám ơn em trong những năm qua em đã âm thầm làm những điều đó cho anh”.
Bà Toàn đang ngồi lên lai quần, nhìn qua đôi kính đeo mắt: “Em đang bận. Anh già dê của em muốn gì đây"”.
-“Em nghĩ tầm bậy rồi. Anh chỉ muốn tỏ lòng biết ơn em thôi mà”.
Đây không phải là lần đầu tiên người chồng bê bối làm những chuyện kỳ quặc, người vợ cố y’ phe lờ không còn nghĩ đến nữa, một vài ngày sau đó lại có chuyện khác:
-“Toàn ơi! Cám ơn em đã ghi chép rõ ràng từng số điện thoại cần thiết, theo dõi thứ tự mỗi đồng tiền chi tiêu, ghi số từng tấm chi phiếu đã ky’ trả nợ một cách quá chu đáo…”.
Không thể nào tin được, nàng hỏi lại: “Cưng ơi! Anh luôn luôn phàn nàn, chỉ trích…mỗi lần em mở miệng ra nói hoặc tâm sự chuyện gì với anh, anh đều sừng sộ và chửi em là đàn bà “tóc dài, trí ngắn”. Sao hôm nay, anh ăn nói ngọt như mía lùi vậy cưng". Sao không tiếp tục cái thói ăn nói thô lỗ, cộc cằn nữa đi"”.
-“Không có ly’ do nào hết. Anh chỉ muốn em biết anh rất biết ơn những cố gắng mà em đã làm”.
Toàn chỉ biết lắc đầu và vẫn tiếp tục làm những công việc lặt vặt trong nhà. Nàng nói thầm: “Chắc ổng bị ma nhập rồi”.
Tuy nhiên, ngày hôm sau Toàn ky’ tấm chi phiếu để trả tiền tại một tiệm thực phẩm, nàng liếc nhanh tấm chi phiếu để biết chắc nàng đã ghi rõ số để tiện việc theo dõi sau này. Nàng tự nhủ thầm: “Nhớ làm gì số thứ tự khùng điên này cho nhọc trí”.
Nàng cố không màng đến những chuyện vặt vãnh này, nhưng thái độ lạ lùng của chồng cứ ám ảnh gia tăng mãi trong tâm trí của nàng.
-“Em nấu ăn ngon quá. Em là người nội trợ thật đảm đang, khéo léo.Nấu món nào ra món đó. Cám ơn em trong suốt gần ba mươi năm nay, em đã nấu cho anh và các con trên hai chục ngàn lần những bữa ăn tuyệt vời”.
“Nhà cửa khang trang, sạch sẽ, ngăn nắp, chỗ nào cũng bóng láng không có lấy một hạt bụi. Em của anh khổ nhọc quá. Em thật là một người vợ đảm đang. Em là món quà quí giá nhất mà Thượng Đế đã ban cho anh.”
Toàn bắt đầu lo lắng cho Châu. Nàng sợ người chồng yêu quí của mình bị bệnh thần kinh thì khổ thân cho nàng. Nếu có mệnh hệ nào xảy ra, chàng bị gửi vào nhà thương điên, một mình sống cô đơn trong căn nhà rộng rãi này thì có nước chết, vì nàng có tật sợ ma. “Những lời chế nhạo, đay nghiến, phàn nàn, chỉ trích...nay, ông đã vứt đi đâu hết rồi"”. Sự sợ hãi của Toàn càng gia tăng khi bé Anh Trâm, đứa con gái cưng của hai người, tâm sự với nàng: “Mẹ ơi! Cái ông ngồi đó chắc ông hàng xóm nhà kế bên quá, đâu có phải ba của con. Con ăn mặc diêm dúa, phấn son lòe loẹt, giày dép lệch lạc....như thế này mà ổng cứ khen con ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, đúng thời trang..v.v..Ổng luôn luôn hỏi han con về chuyện học hành, thỉnh thoảng còn nhét vào túi con vài chục để đi uốn tóc, ăn quà...Ổng còn khơi đủ mọi chuyện để cho con nói, nghe nhức lỗ tai quá. Con nghi không phải ba của con đâu. Ba của con ngày trước đâu có bao giờ đếm xỉa gì đến con đâu. Khuôn mặt của ổng lúc nào cũng gầm gầm trông phát khiếp”.
Ngày qua tháng lại, Châu vẫn không thay đổi. Con người của chàng trông khác hẳn những năm về trước. “Đi thưa, về trình” rất đúng giờ, thỉnh thoảng còn ôm nàng hôn như Tây. Tối Chủ Nhật đi dự tiệc vẫn tỉnh bơ không còn buồn rầu lo lắng vì sáng thứ Hai phải dậy sớm đi làm. Tinh thần lúc nào cũng lạc quan yêu đời. Thật là một chuyện lạ khó tin nhưng có thật.
Sau một vài tuần, Toàn đã làm quen được với lối cư xử thay đổi đột ngột của chồng và thỉnh thoảng nàng cũng hay cay cú vì lối nịnh đầm quá lố của chồng.
Lại một biến cố lạ lùng khác xảy ra, nàng đã há hốc mồm kinh ngạc:
-“Em nghỉ đi, để chén bát, soong quánh, ly tách dơ anh rữa cho. Em lên phòng khách ngồi xem TV cho đỡ mệt”.
Trời đất, Phật, Thánh, Quỉ, Thần, Thiên Địa ơi! Lần đầu tiên trong cuộc đời làm vợ, nàng đã đứng chết trân như bị trời trồng: “Châu ơi! Cám ơn anh. Đa tạ anh những tháng ngày diễm mộng”.
-“Này, tôi nói cho mà biết. Đừng có đem thơ của tôi ra mà chế nhạo đấy nhé!”.
Toàn nghe cõi lòng mình lâng lâng một niềm khoái cảm, bước chân của nàng nhẹ nhàng, niềm tin yêu loé lên trong con tim, tưởng đã bị khô cằn, chai đá, và nàng nghe đâu đây âm điệu du dương của nhạc phẩm “Lâu Đài Tình Ái”. Niềm tin yêu và tình xuân đã được hồi phục, đang dâng lên một niềm khoái cảm tuyệt vời, đê mê, chất ngất. Nếu chàng không bận tay rửa chén bát, thì chắc có lẻ chàng sẽ “tan nát một đời bướm” với bà. Nàng ngồi đăm chiêu, suy nghĩ: “Lâu nay mình tưởng lấy phải một thằng chồng mắc dịch chỉ biết: thơ thẩn, ca hát, bài bạc, rượu chè, đấm bóp, say sưa...không ngó ngàng, đếm xỉa đến vợ con. Thái độ cư xử mới mẻ của chồng gây cho nàng một sự thích thú”.
Đến đây, có thể câu chuyện tình của Châu-Toàn được chấm dứt, nhưng một ngày kia, một biến cố lạ thường khác lại xảy ra. Lần này đến lượt Toàn nói:
-“Châu ơi! Suốt bao nhiêu năm, vì cãi lại lời can ngăn của gia đình, theo anh làm người bạn đời chung chăn, chung gối. Anh biết em đã đau khổ biết chừng nào hay không" Nhiều khi em cũng cầu cho anh chết phứt đi cho sạch nợ, nhưng nghĩ lại-“Ai đi đợi với tôi cùng, Tôi đi kiếm rượu cho chồng tôi xơi. Chồng hư mang tiếng mang tai, Tiếng tai thiếp chịu hơn ai không chồng’’.
 Trên ba mươi năm tỵ nạn, anh đã làm việc không lúc nào ngừng nghỉ. Nhiều buổi sáng sớm, em đứng bên song cửa nhìn cái dáng đi nghênh ngang hai hàng chữ bát của anh để đi làm kiếm tiền nuôi nấng, cung cấp cho mẹ con em. Anh có bao giờ nghĩ rằng, trong thâm tâm của em vẫn một lòng yêu anh da diết hay không". Mặc dầu, nhiều lúc em nũng nịu van xin anh tiết lộ cho em biết ly’ do nào càng về già càng yêu nhau hơn. Anh không bao giờ nói. Những sự bí mật của anh vẫn còn dấu kín. Nhưng, một trong những sự bí mật đó: là em tạ ơn trời em đang sống trong sự thay đổi về lối cư xử với mẹ con em nơi đất khách quê người. Em xin đa tạ, em xin muôn vàn đa tạ ơn anh!.
Bạn biết người đàn bà đau khổ đó là ai không" Mây-cao-Nguyên phu nhân: Nhũ danh Phạm-thị-Thanh-Toàn, cựu nữ sinh Đệ Nhất A2-niên khóa 60-68 Trường Nữ Trung Học Nha Trang, một người nổi tiếng nhất về những món ăn độc đáo của quê hương như: bún bò, bánh xèo, mì Quảng, cháo lòng ...và người bạn đời tuyệt vời của tôi.
Có ba điều chính yếu trong đời sống của mỗi con người rất quan trọng, xin bạn nhớ cho: Điều thứ nhất: TỬ TẾ, điều thứ hai: TỬ TẾ và điều thứ ba: TỬ TẾ.
Mây-cao-Nguyên
(White Rock, B.C. Canada)

Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.