Hôm nay,  

Chào Em Thăng Long Ngàn Năm

10/09/201000:00:00(Xem: 5879)

Chào Em Thăng Long Ngàn Năm

Trần Chí Phúc với ca khúc mới ở www.tranchiphuc.com.


Trần Chí Phúc


“Một ngàn năm trước chiếu dời đô” , thoáng bâng khuâng. Mới đó mà đã một ngàn năm trôi qua kể từ tháng bảy năm Canh Tuất 1010, vua Lý Thái Tổ vừa lên ngôi, dời thủ đô từ Hoa Lư về thành Thăng Long, cũng là Hà Nội ngày hôm nay.
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã bắt đầu sáng chói với triều đại nhà Lý, có danh tướng Lý Thường Kiệt đã mấy lần đem quân qua đánh nhà Tống bên Tàu năm 1076, một thành tích duy nhất vì lúc nào cũng là quân từ phương Bắc tràn xuống xâm lăng lãnh thổ dân Việt Nam. Và bài thơ đầu tiên nói về độc lập dân tộc “ Nam quốc sơn hà Nam đế cư… Đất nước Việt Nam vua Nam ở “ của danh tướng họ Lý ra đời .
 Kể từ năm 1010 cho đến nay, thành Thăng Long, đã gắn liền với những giai đọan thăng trầm của đất nước. Gần đây nhất lịch sử đã ghi trận thắng oai hùng của vua Quang Trung vào mùa Xuân năm Kỷ Dậu 1789, tiến quân thần tốc bất ngờ trong mấy ngày Tết, đánh tan mấy vạn quân Thanh, giải phóng thành Thăng Long khỏi tay quân giặc. Và cũng từ năm đó, vua Quang Trung đã đổi tên Thăng Long thành Bắc Thành và chọn thủ đô là Phú Xuân thuộc miền Trung .
Từ thời điểm này, cái tên Thăng Long đã trở thành quá khứ, thành phố này từng là thủ đô của những triều đại Lý, Trần, Lê, Trịnh, Mạc.
Khi vua Gia Long thành lập triều Nguyễn nối tiếp cai trị đất nước đã chọn Huế làm thủ đô (1802-1945). Đến tháng 9 năm 1945, nước Việt Nam lại chọn thành phố mà Lý Thái Tổ đã chọn để làm thủ đô trở lại; mặc dù là thành phố cũ nhưng với cái tên mới là Hà Nội. Như vậy, Thăng Long xưa tức Hà Nội nay.
Nhắc lại chuyện lịch sử có nhiều cảm xúc, một ngàn năm qua thật mau.
Từ Ài Nam Quan của địa đầu giới tuyến phía bắc đất nước với biên giới Trung quốc, dân tộc Việt Nam đã tiến về phía nam đến tận mũi đất Cà Mau giáp cùng biển cả, có dãy Trường Sơn kiêu hùng của miền Trung , có biển Đông bao la cùng hai quần đảo Hòang Sa Trường Sa to lớn. Hai con sông lớn nhất của đất nước là Hồng Hà và Cửu Long. Đó là những nét chính của mảnh đất hình chữ S.
Năm 939 Ngô Quyền lập ra triều đại nhà Ngô được coi là năm mà dân tộc Việt Nam chính thức độc lập. Từ năm 939 đến năm 1010 trải qua các triều Ngô, rồi triều Tiền Lê  (Lê Đại Hành) ngắn ngủi rồi đến triều Lý.
Trước thời Ngô Quyền, dân tộc ta đã trải qua một ngàn năm bị đô hộ bởi giặc Tàu.


Rồi từ đó cho đến nay, dù một đôi lần bị giặc phương Bắc xâm lăng vài năm, như thời nhà Trần bị quân Nguyên (Tàu)  đem quân tấn công, quân Minh (Tàu) cai trị nứơc ta khỏang 10 năm rồi bị Lê Lợi kháng chiến thành công lập nên triều Lê, thời nhà Nguyễn bị quân Pháp đô hộ khỏang 80 năm. Tính tổng quát, thì Việt Nam đã được độc lập khỏang 1000 năm. Đất nước và dân tộc kiêu hùng này đã từng chiến đấu với các đế quốc hùng mạnh nhất của thế giới...
Như vậy, 1000 năm trước đó bị Tàu đô hộ rồi kế đến 1000 năm độc lập tính cho đến thời điểm 2010 này. Và 1000 năm kế tiếp ra sao ai mà biết, đến năm 3010 không ai có thể tưởng tượng nỗi lòai người sẽ như thế nào.
Chào Em Thăng Long Ngàn Năm, bài hát ghi tâm tình của một con dân Việt Nam xa xứ. Điều nhấn mạnh là đất nước vẫn còn đây và mong ước vẫn trừơng tồn cùng đời sống người dân ấm no, hưởng được tự do.
Trung Quốc đã từng đô hộ Việt Nam cả ngàn năm, đã từng xâm lăng nhiều lần và từ nỗi lo đó, cầu mong dân tộc Việt Nam mãi mãi tránh được nỗi đau bị dân Tàu đô hộ một lần nữa.  
Mấy trăm năm trước, Bà Huyện Thanh Quan đã làm bài thơ Thăng Long Thành Hòai Cổ và hôm nay năm 2010, Trần Chí Phúc viết bài hát Chào Em Thăng Long Ngàn Năm.
Lời ca như sau :
“Một ngàn năm trước chiếu dời đô.
Về nơi đất tốt có sông hồ
Nằm mơ vua Lý thấy rồng bay
Đặt tên Thăng Long Hà Nội hôm nay.
Chào em Thăng Long ngàn năm, đất nước còn đây ông cha dựng xây.
Từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau, Hồng Hà uốn quanh Cửu Long chín nhánh.
Trường Sơn hiên ngang , Biển Đông bao la, Hòang Sa Trường Sa tên kêu thiết tha.
Chào em Thăng Long ngàn năm, sông núi rền vang tiếng hát hùng anh.
Còn mãi câu thơ đất Việt của ta, người người đứng lên một lòng tranh đấu.
Ngàn năm qua mau, dù bao đổi thay, tình yêu không phai dòng máu Lạc Hồng.
Chào em thành phố tuổi ngàn năm
Bài ca thương nhớ gởi quê nhà
Người đi xa xứ vẫn hoài mong.
Việt Nam ấm no Việt Nam tự do
Chào em Thăng Long ngàn năm, đất nước còn đây, Việt Nam muôn năm.
Bài hát được thu âm với bốn giọng ca Ngọc Diệp, Mỹ Thanh, Thanh Vũ và tiếng đàn ghi ta cùng tiếng hát của tác giả, là món quà gởi tặng bằng hữu văn nghệ.
Xin mời vào www.tranchiphuc.comđể nghe ca khúc này.
Một ngàn năm trôi qua, dấu tích của thành Thăng Long đã không còn vì những giai đọan chiến tranh, chỉ còn một số cổ vật mới vừa được khai quật trong một khu đất gọi là Hòang Thành Thăng Long, thóang ngậm ngùi. Ôi mấy chữ độc lập, tự do, ấm no, tuy đơn giản nhưng thật khó mà thực hiện cho dân tộc Việt Nam.
San Jose , tháng 9 năm 2010
Trần Chí Phúc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập.
“Điều Kiện Ắt Có Của Học Viên Tâm Linh Học” là một trong những bản dịch rất đặc sắc của cố giáo sư Huỳnh Thanh Nhạn 
Qua những nguồn tài liệu sưu tập tham khảo từ những quyển sách Thi Nhân Việt Nam của Hoài Chân Hoài Thanh
Trích từ cuốn sách: “Who Ordered This Truckload of Dung"”
Biển Đông nỗi sóng khi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ chính thức tuyên bố trong cuộc họp các Ngoại Trưởng vùng Đông Nam Á rằng vùng biển này cũng là quyền lợi kinh tế của Hoa Kỳ
Bộ Giáo Dục Tiểu Bang California và các học khu đang gửi đến các phụ huynh phiếu điểm
Ở mỗi thời kỳ, mỗi dân tộc sẽ phải cam chịu hay có một số phận xứng đáng
Trước hết, có lời chúc mừng Giáo sư Ngô Bảo Châu
Hôm nay, 25-8-2010, là sinh nhật lần thứ 99, bước vào tuổi 100 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.