Hôm nay,  

Ra Khơi

22/10/201000:00:00(Xem: 10996)

Ra Khơi

Huệ Trân
Bốn mươi hai người, đủ thành phần nam phụ lão ấu, mỗi người tay xách một giỏ mây kết hoa tươi, tuần tự chờ bước lên chiếc xe bus vừa rẽ vào sân chùa. Những người không xách giỏ hoa thì đông đến gần hai trăm, đang đứng rải rác thành từng nhóm, quanh khuôn viên chùa để chờ những chuyến xe bus sau.
Không ai bảo ai mà gương mặt những người xách giỏ hoa đều trầm lắng như nhau.Những hũ sành dài, ngắn, những bình sứ vuông, tròn, trong mỗi giỏ hoa được người xách cực kỳ tôn trọng trong từng bước đi, từng chuyển động.
Đó là tro cốt người thân của bốn mươi hai gia đình, cùng ra khơi ngày 17 tháng 10 năm 2010 do chùa Phật Tổ tổ chức, để tro cốt người thân được hòa vào biển cả theo ước nguyện.
Những chuyến xe bus tuần tự rời chùa, hướng ra bến cảng Long Beach. Trời không mưa nhưng thật nhiều gió lạnh. Gió trùng dương hay gió trong lòng"
Tàu rời bến trong tiếng niệm Phật của Chư Tăng Ni và Phật tử.
Bấy giờ, gió bốn phương lồng lộng, chở âm thanh niệm Phật lan tỏa không gian, bay lên, bay xa, quyện vào mây trời, vào sóng nhấp nhô. Phút giây, qua tiếng niệm Phật thành khẩn của muôn lòng như một, con tàu thế gian đã hóa thân thành cánh buồm Bát Nhã, nghẹn ngào tiếng nấc mừng vui, nhạt nhòa nước mắt của sự cảm ứng nhiệm mầu…
“Thấy rồi, mây ngũ sắc
Thuyền Bát Nhã ra khơi
Biển trầm luân khô cạn
Thuyền trôi trên mây trời
*
Thấy rồi, giọt nước mắt
Tuệ nhãn bừng tâm si
Tóc râu Xá Lợi Phất
Rụng trên đường Phật đi
*
Thấy rồi, tâm sám hối
Từ vết chém. giây oan
Là nợ duyên tiền kiếp
Vay, trả, đều hân hoan
*
Thấy rồi, sương dốc núi
Phủ một trời hoa bay
Tạ ơn Người đã mở
Vòng tay lóng xương gầy…” (*)


Ra giữa biển khơi, tàu tắt máy để bập bềnh sóng biếc. Với chén nước trong và đóa hoa tinh khiết, Thượng Tọa trụ trì chùa Phật Tổ làm lễ sái tịnh cho từng hương linh. Rồi sợi giây buộc trên giỏ hoa từ từ buông lỏng …. Thả xuống …. Thả xuống …. Tiếng niệm Phật òa vỡ không gian bao la ….
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật …
 Bốn mươi hai giỏ hoa chạm mặt biển.
 Nước mắt thân nhân, lặng lẽ rỏ xuống đại dương, thay lời tiễn biệt ….
Tro cốt người đi, tan dần vào sóng. Sóng biếc trùng dương thân ái đón nhận từng vệt sóng mầu tro, nhấp nhô mạn tàu, quẩn quanh, quyến luyến, trước khi hòa vào đại dương . …
Trời bỗng mưa nhẹ hạt.
Giữa trùng khơi mênh mông, có không, còn mất, bỗng quá nhỏ nhoi. Xin hứng trọn mưa này, gió này, để một lần, hiểu được tận cùng ngôn ngữ thế gian rồi cũng chỉ là hoa đốm:
“Nước rơi từ mắt là NƯỚC MẮT
Đau đến từ thương là ĐAU THƯƠNG
Chất bao nhiêu mới gọi là CHẤT NGẤT"
Đoạn bao nhiêu mới gọi là ĐOẠN TRƯỜNG" (**)
Tiếng niệm Phật tưởng chừng như vọng từ Linh Thứu Sơn, từ Liên Trì Hải Hội, từ vườn Yêm La, từ Trúc Lâm, từ Vương Xá …
ĐÓ LÀ TIẾNG GỌI TRỞ VỀ BẢN THỂ.
Tàu nổ máy, quay về bến.
Nhưng bến, nào phải chỉ là hướng đất liền xa xa kia! Mà bến sẽ ngay dưới chân ta, khi tâm chí thành khởi niệm xướng hồng danh Chư Phật.    
 Dù chỉ xướng hồng danh một vị Phật, dù chỉ một vị Phật thôi, nhưng bằng tâm kim cương trong vắt không chút uế nhiễm, thì ĐI hay Ở, lập tức đồng một nghĩa như nhau.
Ngoài kia, sóng đã biết mình là nước nên sóng đang an lạc reo vui.
Bốn mươi hai dòng sông đã hòa vào biển cả để trở thành vô sinh bất diệt.
Huệ Trân
(Thuyền Bát Nhã ra khơi 17 tháng 10 năm 2010)
(*) HT
(**) TQL

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
Những em bé tò mò, lần đầu tiên ngước mắt lên trời, thấy trăng sao, lập tức nảy sinh ước muốn thám hiểm cõi mênh mông ở cuối, ở xa hơn tầm mắt mình. Lớn lên, ý thức được kích thước Vũ Trụ và giới hạn của đời người, biết đường dài dẫn tới một tinh cầu có thể đòi hỏi sự nối tiếp của muôn triệu kiếp người. Tỉnh ra và thất vọng. Ước muốn chỉ còn là ước mơ vương vấn nơi những truyện khoa học giả tưởng huyền hoặc vẽ ra hình ảnh một con tàu kỳ diệu: một ngày kia khoa học tiến bộ, hành khách đáp phi thuyền du lịch tối tân sẽ lọt vào cõi thời gian ngừng trôi, có cuộc đời dài vô tận, tha hồ chu du khắp cùng vũ trụ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.