Hôm nay,  

Du Học

29/12/200700:00:00(Xem: 11762)

 * Thân tặng anh chị em Du học sinh, tương lai của đất nước Việt Nam

Trước tiên phải xác định mục đích đi DU HỌC là gì. Có mục tiêu đúng đắn thì mới có phương hướng đúng đắn, có phương hướng đúng thì làm việc mới đúng.

Thường thì du học chỉ theo một hướng, người ta ra nước ngoài là để học tập, tiếp thu những tri thức tiến bộ của các nước tiên tiến văn minh, nghĩa là hướng từ nơi lạc hậu đến nơi văn minh. Vì vậy những nước lạc hậu mà sớm biết mở cửa giao lưu với thế giới, tạo điều kiện thuận lợi cho người dân ra nước ngoài học tập và làm ăn, cũng như tạo điều kiện tốt cho người nước ngoài vào nước đầu tư mở rộng thị trường, thì các nước đó sẽ vươn lên phát triển theo kịp các nước tiên tiến. Lịch sử đã biết đến nước Nhật với cuộc cải cách Minh Trị duy tân ở giữa thế kỷ 19, Hàn Quốc với cuộc phát triển kinh tế ngoạn mục từ đầu thập niên 60 thời kì sau chiến tranh, gần đây nhất là việc nước Trung Quốc đã nổi lên như một thế lực mới của thế giới kể từ sau cuộc cải cách mở cửa do ông Đặng Tiểu Bình khởi xướng năm 1979.

Còn ở Việt Nam thì sao" Đất  nước đã trải qua hơn 20 năm đổi mới, người dân có thể cảm nhận được những biến đổi lớn lao trong đời sống của họ, tuy nhiên những thành tựu đó không thể che dấu được những yếu kém của đất nước. Sau hơn 30 năm đất nước hoà bình thống nhất và tiến hành công cuộc xây dựng CNXH, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam vẫn chưa đạt được mức 1000 USD, trong khi Trung Quốc đã đạt con số này từ năm 2003. Hiện nay thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam là 680 USD, trong khi của Mỹ là trên 47.000 USD, của Đức là 34.700 USD, của Pháp là 35.200 USD, của Nhật là 35.800 USD, của Hàn Quốc là 17.200 USD, của Thái Lan là 2.920 USD và của Phi Lip Pin là 1.340 USD.

Trong 50 quốc gia có GDP (tổng sản phẩm quốc nội) đứng đầu thế giới, Việt Nam không có tên. GDP của Việt Nam chỉ bằng 1/2 GDP của Phi Lip Pin, là quốc gia cuối bảng xếp hạng Top 50, với tốc độ tăng trưởng trung bình 8% như hiện nay thì sau 10 năm chúng ta mới tăng gấp đôi. Nếu so sánh với Mỹ, quốc gia đầu bảng xếp hạng, thì chúng ta chỉ bằng 1/237 GDP của Mỹ, tức là phải có 237 nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa cộng lại thì mới bằng 1 nước Mỹ. Như vậy mục tiêu dân giàu nước mạnh quả thực khó thực hiện được, đặc biệt trong hoàn cảnh hiện nay, khi mà các nước lớn đang có xu hướng liên minh lại trong trào lưu toàn cầu hoá, còn các nước nhỏ thì khó tìm được tiếng nói chung khi không có một cuộc cải cách xã hội lớn lao để thay đổi cục diện.

 Vì những nguyên nhân chủ quan và khách quan, nước ta chưa có được cuộc cải cách xã hội lớn lao như các nước châu Á anh em, so với khu vực nước ta vẫn là một nước lạc hậu, còn so với thế giới thì nước ta đã tụt hậu rất xa. Thế giới đã bước vào kỷ nguyên tri thức, một thời đại mà thắng lợi được quyết định bởi trí tuệ con người. Vậy, chúng ta đang ở đâu trong nền văn minh tri thức. Các chính trị gia, nhà quản lý và các nhà trí thức của ta đã làm gì để rút ngắn thời gian và khoảng cách từ lý luận đến thực tiễn. Điểm bắt đầu của chúng ta thấp, điểm đến còn rất xa. Tương lai của đất nước sẽ ra sao…" Bill Gate, một nhà khoa học thiên tài và cũng là một bậc thầy về kinh doanh, quản lý, người tạo ra cuộc cách mạng công nghệ thông tin, những phát minh phần mềm máy tính của ông góp phần đưa công nghệ số trở thành một ngành công nghiệp thịnh vượng, làm thay đổi thế giới, ông chính là người tiên phong trong kỷ nguyên tri thức, bằng trí tuệ siêu việt của mình ông đã chứng minh với thế giới rằng: “DDể chiến thắng trong kỷ nguyên tri thức không phải chỉ ở sức mạnh của vật chất.”  Thật vậy, đã qua rồi thời kỳ cả xã hội là một công trường sản xuất khổng lồ, các ngành công nghiêp nặng đã dần mất vị trí thống soái, thay vào đó là các ngành công nghiệp trí tuệ và công nghệ cao.

Tuy nhiên, những thành tựu tri thức trên không tự nhiên mà có, nền văn minh tri thức chỉ có thể được xây dựng trên nền tảng khoa học và vật chất thịnh vượng của văn minh phương Tây. Vì vậy, du học chính là để học tập những thành tựu khoa học của phương Tây, rồi mang những lý luận khoa học đó về nước để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh văn minh. Đi du học để học “cái hay” của văn hoá các nước tiên tiến, hiểu rõ văn hoá và tính cách của họ để có thể chủ động trong việc hội nhập, giao lưu với người mà không đánh mất chính mình. Đi du học cũng là để chúng ta tự hoàn thiện chính mình, nếu có một giải pháp giúp thoát khỏi bế tắc, khủng hoẳng về phương hướng lập nghiệp của các bạn trẻ trong lúc này, có thể khẳng định, đó chính là học ngoại ngữ để đi du học.

Khi mục tiêu đã được xác định rõ ràng, vấn đề còn lại chỉ là thực hiện, dân ta vốn có truyền thống hiếu học, điều này đã được thế giới ghi nhận và khâm phục, cần phát huy tất cả khả năng của mỗi cá nhân, trau dồi kiến thức đã học được, biến nó thành kiến thức của mình, rồi đem các kiến thức ấy áp dụng vào công việc cụ thể và hiện thực của cuộc sống. Du học, có kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn, ta sẽ biết sàng lọc những gì mắt thấy tai nghe qua tấm lưới của chân lý, để chỉ tiếp thu những tri thức đúng đắn khoa học. Điều này trái ngược với việc ta “giam mình” vào cuộc sống tẻ nhạt trong nước để rồi chỉ biết tiếp nhận các thông tin phiến diện, mà đa phần là giả dối và tô hồng sự thật.

Việt Nam, ngày 27 – 12 – 07

Quốc Hương – ĐDCND, www.ddcnd.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dan Rather là nhà bình luận kỳ cựu trên hệ thống CBS và là một ký giả tên tuổi của làng truyền thông Hoa Kỳ trong nhiều thập niên. Cùng với Peter Jennings của ABC và Tom Brokaw của NBC, ông thuộc về nhóm "Big Three" đầy ảnh hưởng này của nước Mỹ. Ở tuổi 89 hiện nay, ông vẫn tiếp tục dự phần vào các hoạt động truyền thông một cách thông tuệ, luôn gởi ra những thông điệp đáng suy nghĩ và lan truyền cảm hứng đến hàng triệu khán-thính-độc giả đang luôn theo dõi các bài viết, những cuộc nói chuyện cùng các cuộc phỏng vấn, trò chuyện của ông với một vài nhân vật nổi tiếng.
Trong chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Hoa Kỳ, Việt Nam là môt cưc tuy nhỏ nhưng quan trong trọng cô gắng tạo thế đa phương quyền lực (multipolarity) để phá thế đơn cưc (unipolarity) mà Trung Quốc muốn thực hiện đặt khu vực này dưới “luật chơi của Trung Quốc.” Cả đại sứ chỉ định của Hoa Kỳ Marc Evans Knapper, Bộ trưởng Quốc Phòng Lloyd J. Austin, và có lẽ Phó Tổng Thống Kamala Harris, cũng đề cập đến triển vọng nâng tầm quan hệ Việt-Mỹ từ mức “đối tác toàn diện” lên mức “đối tác chiến lược.”
Đặc biệt, Singapore và Việt Nam có vai trò quan trọng đối với nền kinh tế Hoa Kỳ. Singapore là một trung tâm tài chính khu vực, nơi đặt trụ sở châu Á của các doanh nghiệp của Hoa Kỳ bao gồm Microsoft và Google. Việt Nam đang trở nên chủ yếu hơn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu, bao gồm cả chuỗi cung ứng chất bán dẫn, khi ngày càng có nhiều doanh nghiệp chuyển cơ sở sản xuất ra khỏi Trung Quốc.
Xem lại “nguyên tắc thứ ba” của chúng ta, thấy ngay một cái định nghĩa bảnh hơn nhiều: “Di động là liên tục tiến về vùng chân không hoặc có áp lực thấp hơn áp lực hiện tại đang bao quanh mình”. Rõ ràng, đầy đủ, hàm chứa tất cả những yếu tố vật lý gây ra chuyển động. Vậy thì, khỏi cần trông cậy vào ai. Trong vườn chiều nay, ta vừa nhâm nhi cà phê vừa làm một vài thí nghiệm giản dị, dễ như trò chơi con trẻ, để khám phá thêm một huyền bí của đất trời.
Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.