Hôm nay,  

Cách Phóng Sinh

27/08/200800:00:00(Xem: 11934)
Phóng Sinh có rất nhiều cách:

- Có những cách mê mờ, ngu muội làm đau đớn cho nhau, làm tan cửa nát nhà, làm xảy đàn tan nghé, làm cha lìa con, vợ lìa chồng, con cái lạc lõng, bơ vơ! Đó là cách: Đi mua, đi bắt, đi săn, đi lưới, đi bẫy thú rừng, chim muông về để Phóng Sinh!

- Và cũng có những cách Phóng Sinh thật tuyệt vời, đúng Chính Pháp: Một công mà được đôi việc là vừa lợi mình, vừa lợi người, cũng là tự độ mình và tha độ chúng sinh.

Sau đây là một vài cách Phóng Sinh vừa lợi mình vừa lợi người mà không làm thiệt hại, khổ đau cho ai:

-- Cách  Phóng Sinh Thứ Nhất: Tùy cơ ứng biến sao cho hợp lý, hợp tình, thí dụ:

- Khi thấy đàn kiến bị lụt thì vớt

- Khi thấy cua cá mắc lưới thì gỡ

- Khi thấy thú rừng mắc bẫy thì thả...

-- Cách  Phóng Sinh Thứ Hai: Ăn chay càng nhiều, càng tốt đó là cách Phóng Sinh trực tiếp nhất: Ăn chay một miếng là tha mạng sống một sinh vật, ăn chay hai miếng là tha mạng sống hai sinh vật...Cách Phóng Sinh này giúp chúng ta:

- Có sức khỏe

- Dung nhan sáng sủa, xinh tươi

- Tuổi thọ được tăng vì "không Sát Sinh"

-  Phúc đức tăng trưởng vì có lòng Từ Bi "Phóng Sinh"

Do đó mà Thân Tâm Thường Thanh Tịnh và tự động có An Lạc.

-- Cách Phóng Sinh Thứ Ba là học hỏi mà Tu sửa, và buông bỏ mọi thói hư tật xấu để Phóng Sinh chính mình ra khỏi vòng Sinh Tử Luân Hồi: Chúng ta vì quá Vô Minh với cái Tâm Thức Nhị Biên lúc nào cũng thật/giả, phải/trái, thiệt/hơn, đẹp/xấu, giỏi/dốt, thắng/thua...Do lẽ đó mà có sinh, có tử!

Tất cả vì tư lợi, vì thỏa mãn cho Bản Ngã (tức là có lợi cho Bản Thân mình) nên cái gì tốt, cái gì hay, cái gì có lợi là vơ hết vào cho mình, do đó cứ nhắm mắt mà làm bừa dù biết rằng cái công việc mình làm đó sẽ hại mình, hại người, và sự việc này có thể đi đến kết quả là tan hoang thảm khốc nhất cũng mặc kệ! Chung qui cũng chỉ vì yêu thương, trân quí Thân mình và những gì thuộc về mình quá mức! Cho nên lúc nào cũng tư lợi và bảo vệ đến cùng tột dù có phải chết sống!

Vì thế mà càng ngày càng tham lam đủ mọi thứ:

- Tham tiền tài

- Tham danh vọng

- Tham quyền hành

- Tham ái dục

- Tham ăn

- Tham ngủ...

Và cũng bởi quá tham lam như thế nên lúc nào cũng quỷ quyệt, ăn gian, nói dối, ích kỷ, ghét ghen, mưu mô, thủ đoạn, đấu tranh để mà vơ vét cho thật nhiều đến nỗi không còn biết thế nào là vừa, là đủ nữa! Rồi tham không được thì sân hận, thù hằn, ghen tuông, ghét bỏ! Còn nếu tham được thì tự kiêu, ngạo mạn, và coi đời bằng nửa con mắt!

Đó là những nguyên nhân nhốt chúng ta mãi trong Luân Hồi Sinh Tử!

- Những ai gàn dở, bướng bỉnh, cố chấp với những thành kiến không thể nào thay đổi được! Thì người ấy đã tự tạo, tự chiêu cảm cho chính mình thành một dòng nghiệp lực kiên cố, sâu dầy để tự trói, tự đầy đọa khổ đau, tự nguyện, tự đưa, và tự nhốt  mình vào vòng Sinh Tử!

- Những ai khôn ngoan hơn, vì đã Tu nhiều đời nên khá thấm nhuần Đạo Pháp! Nay được gặp lại Phật Pháp thì nhận ra liền, chẳng còn chút nào nghi ngờ cho nên cứ tinh tấn mãi, để tiến tới Chân Lý Giải Thoát một cách dễ dàng; Những vị này dĩ nhiên làVô Minh mỏng, rất thông minh nên dễ nhạn Chân, cũng dễ buông xả để mà Phóng Sinh cho chính mình ra khỏi vòng Sinh Tử Luân Hồi vô lý ấy!

Các Vị ấy thì lúc nào cũng Phóng Sinh cho mình và cho người trong từng giây, từng phút, từng Sát Na, bởi thế dù muốn hay không đương nhiên họ vẫn đang trên con đường Bồ Tát Đạo, là đang phá Ngã Chấp và Pháp Chấp đến tận cùng! Do đó mà mọi hành động, mọi lời nói đều hoàn hảo! Không có chút sơ hở nào, đó mới đúng Chân Nghĩa của sự thực hành và ứng dụng "Ba La Mật", vậy nên Thân Khẩu Ý tức Thân Tâm (là Chính Mình), Thế Giới (Tức là Người và Vũ Trụ Vạn Vật) Tuyệt Đối Thanh Tịnh!

Quả đúng là:     "Thực Tướng, Thực Hành và Thực Dụng"

Sau đây là phương pháp Phóng Sinh của các Vị Tu Chân Chính:  Giử cho Công Phu không sơ hở, tức là giử sao cho Công Phu thật miên mật ngày cũng như đêm 24/24 thì việc Phóng Sinh sẽ dễ dàng như trở bàn tay!

Những qui tắc của các Ngài là:

- Phóng Sinh chính mình là Phóng Sinh cho người.

- Phóng Sinh là hỷ xả, tha thứ cho người, tức là hỷ xả, tha thứ cho chính mình.

- Phóng Sinh là tự độ chính mình và cũng là tha độ chúng sinh.

Tại sao Phóng Sinh chính mình là Phóng Sinh cho Người"

Thưa:

Khi Ta đang hận thù ai thì Tâm Ta không thể an lạc được! Vì lúc nào tâm  trạng ta cũng chĩu nặng những buồn đau! Và khổ nhất là khi phải tiếp  xúc, làm việc với nhau hằng ngày thì nỗi đau buồn này làm sao mà tả cho xiết được!

Nhưng với Công Phu, chúng ta sẽ dễ dàng hỷ xả để buông bỏ đi những oán thù vô ích ấy! Thì ngay giây phút buông bỏ đó là Tâm Ta có sự hoan hỷ, hạnh phúc, an lạc ngay lập tức! Đó là chúng ta tự Phóng Sinh cho chính mình, đồng thời cũng là Phóng Sinh cho người, vì người ấy đã được ta tha, không còn hận thù nữa!

Xin thưa:

 Đạo ở ngay đó, và Trí Tuệ Từ Bi cũng là ngay đó!

Lục Tổ Huệ Năng nói rằng:

"Tự Tâm Mê tức Chúng Sinh, Tự Tâm Ngộ tức Phật"

Cũng thế ấy, tự Tâm chúng ta nếu cứ ngoan cố, chấp thật chặt là tự cột, tự đưa, tự nhốt mình vào Địa Ngục!

Với Công Phu miên mật 24/24 là:

- Niệm Phật

- Trì Chú

- Tham Công Án

- Tham Thoại Đầu

Chúng ta tự bão hòa được mọi Tập Khí, thói hư, tật xấu thành Công Phu; Vì Công Phu đã quen rồi, đã thuần thục quá rồi nên nó luôn luôn tự động là Công Phu 24/24, dù chúng ta có muốn ngưng cũng chẳng thể được! Thì còn lo gì mọi hoang mang, mọi sợ hãi nữa! Khi khỏe mạnh cũng như lúc yếu đau, khi hoạn nạn cũng như lúc sắp lìa đời, lúc nào cũng giống như lúc nào, toàn là Công Phu và Công Phu....

Công Phu tự đối nội (tức là Tâm), Công Phu tự đối ngoại (Tức là Thân và Thế Giới) một cách thật vi tế và tuyệt vời. Công Phu tự thanh lọc Thân Tâm đến độ Siêu Thanh Tịnh!

Do đó mà:

"Công Phu chính là Định Huệ, Định Huệ chính là Công Phu"

- Vì có Công Phu mà hòa đồng Thân Tâm, Thế Giới.

- Vì có Công Phu mà vượt Thời Gian lẫn Không Gian.

- Vì có Công Phu nên khiêm cung, đức độ, tự đập Ngã, đập Pháp từng Sát Na mà học hỏi tinh tấn mãi không ngừng...

- Và cũng vì có Công Phu mà việc Phóng Sinh được vẹn toàn Tuyệt Đối.

Chú Ý:      Rất nhiều người hiểu lầm về chữ "Thiền" và "Tham Thiền":

- Khi nói đến "Thiền" là chỉ nghĩ đến ngồi Thiền mà thôi! Nhưng không biết rằng dù ngồi hay không ngồi cũng vẫn cứ "Tham Thiền" một cách thật miên mật.

- Theo Lai Quả Thiền Sư và Duy Lực Thiền Sư:

Tham Thiền là kiếm cho mình một Công Án, hay một câu Thoại Đầu      thích hợp, Thí dụ:

- Công Án "MU" hay "Tôi Là Ai" …

- Câu Thoại Đầu : Khi chưa có Trời Đất Ta là cái gì"

 Hay Niệm Phật là Ai" …

Chọn một câu, và cứ tự hỏi liên tục 24/24. Khi thì hỏi ra tiếng, khi thì hỏi thầm, suốt ngày đêm: ăn, ngủ, làm việc, nghỉ ngơi …

-- Đừng hiểu lầm Tham Thiền là ngồi Thiền; Tham là hỏi, hỏi để Nghi, Có Nghi thì sẽ có Ngộ, tuy nhiên nếu chỉ Tham Thiền mà không ngồi Thiền là vô cùng thiếu sót! Chúng ta rất cần ngồi, ngồi càng nhiều càng tốt, do lẽ đó mà có những buổi Nhiếp Tâm 2 ngày, 5 ngày, 7 ngày…Đức Thích Ca còn phải ngồi 49 ngày thì chúng ta là gì mà không ngồi" Thường thì trong những buổi Nhiếp Tâm dễ có cơ hội "Ngộ".

-- Tham Thiền không dùng Thức Tâm phân biệt đi truy tìm (tìm hiểu, đoán mò để giải đáp câu hỏi), truy tìm chỉ là Hồ Nghi, là lọt vào Tương Đối vì dùng trí óc để suy lường, tức Thế Gian Pháp, còn Chính Nghi thì chỉ cho Tâm không hiểu, không biết chứ không cho Tâm đi truy tìm là không dùng bộ óc, nên không lọt vào Tương Đối, tức Xuất Thế Gian Pháp.

Vậy: Tham là hỏi. Dùng câu Công Án hay Thoại Đầu để "Hỏi", "Hỏi" một cách rõ ràng từng chữ, phải kiên trì mà "Hỏi", "Hỏi" bằng cả 84 ngàn lỗ chân lông, và 360 cái xương trong Thân mình, chứ không chỉ "Hỏi" bằng miệng là niệm Công Án! Chỉ cần chú Tâm 100% mà "Hỏi", không giải đãi, không nôn nóng thôi thúc, không mong cầu, dĩ nhiên là không hôn trầm; "Hỏi" mãi sẽ có Nghi, Nghi tức không hiểu, càng không hiểu càng Hỏi tiếp, dù Vọng Tưởng bời bời nổi lên cũng mặc kệ nó, không cần đè nén hay cắt đứt nó! Cứ Chú Tâm vào Công Án mà "Hỏi" tới mãi, "Hỏi" không ngừng, để không bị gián đoạn Câu Hỏi ấy, là chúng ta sẽ có Công Phu miên mật, Công Phu này tự quét sạch mọi Vọng Tưởng, tự khởi Nghi Tình, chứ đừng cứ cố tạo Nghi Tình;  Khi Nghi Tình thành khối tức đến giai đoạn đầu sào trăm thước, vẫn cứ tiếp tục mà Tham và Tham mãi…(có nghĩa là từ đầu sào trăm thước tiến thêm một bước nữa) thì tự động bộ óc sẽ tạm ngưng hoạt động, Nhất Niệm Vô Minh ngừng, cũng là đã lìa được Ý Thức; Khối Nghi này tự động phá vỡ Vô Thủy Vô Minh (Tức là Cái KHÔNG), còn gọi là Căn Bản Vô Minh, là Cội Nguồn Sinh Tử.

Còn về "Niệm Phật" mà được Tuyệt Đối Miên Mật thì cũng sẽ tiến tới kết quả chung như "Tham Thiền"! Tuy nhiên "Niệm Phật" thì không có "Nghi" vì đã có Đối Tượng là Phật Di Đà tiếp dẫn rồi!

(Lời Tòa Soạn VB: Ni Sư Thích Nữ Chân Thiền hiện là Viện Chủ Thiền Viện Sùng Nghiêm, nơi đang có nhiều lớp học trưa và chiều Chủ Nhật hàng tuần:

  1. Lớp Việt Ngữ: 1.30-2.30 PM

  2. Lớp Thiền Thiếu Nhi từ: 2.30 PM - 3.30 PM (5 đến 15 tuổi)

  3. Lớp Yoga từ: 2.30-3.30 PM

 4. Lớp Thiền người lớn từ: 3.30 PM - 5.30 PM (Với những câu chuyện về Thiền )
Đặc biệt Thiền Viện Sùng Nghiêm với hai Làn Sóng Phát Thanh về Phật Pháp:

 1. Làn Sóng Saigon Radio Hải Ngoại: 106.3 FM mỗi Thứ Sáu từ : 8 giờ 10 đến 8 giờ 45 tối.

 2. Và Làn Sóng Tổng Đài 1480 AM vào mỗi  Chủ Nhật từ 6 giờ 30 đến 7 giờ chiều. Thiền Viện Sùng Nghiêm, 11561 Magnolia St., Garden Grove, CA 92841. Tel: (714) 636-0118).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Lời tâm tình: “Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng chi tiết của Nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung của đề tài đã biên soạn. Xin độc giả đừng xem đấy là chính sử, vì “Thiết nghĩ” chỉ là ý kiến riêng rẽ của tác giả. “Khái quát Sử Việt” đăng vào ngày thứ Ba (Tuesday) mỗi tuần - NLY).
Trong văn chương Việt nam cận đại , có một câu văn hơi sáo dùng để diễn tả số phận của một người có số phận hẩm hiu, bất hạnh là " Đời tôi sinh ra dưới một ngôi sao xấu. Nhìn kỹ trên thế giới này, có những con người sinh ra ở Âu Mỹ sống sung túc, no ấm, suốt ngày cứ tìm phương pháp này, thuốc men nọ để giảm cân vì cơ thể béo phì quá do ăn quá nhiều đồ ăn bổ dưỡng.
Tháng 12 là tháng biểu dương và tôn trọng nhân quyền. Ngày 10/12/1948, tại Paris, trong phòng họp lớn của Lâu Đài Chaillot - Palais de Chaillot nhìn xuống sông Seine, trước mặt Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Eleanor Roosevelt long trọng đọc Bản Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền gồm có 30 điều khoản, được nhất trí thông qua trong niềm hân hoan chung.
Nghe hay đọc toàn bộ buổi nói chuyện của Trần Đăng Thanh (https://anhbasam.wordpress.com/2012/12/19/1481-dai-ta-tran-dang-thanh-giang-ve-bien-dong-cho-lanh-dao-cac-truong-dai-hoc/) có lẽ câu nói ấn tượng nhất của vị Đại Tá Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Nhà Giáo Ưu Tú Học Viện Chính Trị Bộ Quốc Phòng với cử tọa cấp đại học hôm ấy là:“Đồng chí kia cất cái báo đi nhé, cất kính đi! Tôi nói như vậy mà vẫn đọc báo, không nên như vậy”.
Lời Phi Lộ. Xin giới thiệu cùng các độc giả Việtbáo tân Tổng thống Nam Triều Tiên (1)bà Park Geun hye với những nét đậm đặc của quá khứ đấu tranh gian khổ của người phụ nữ Nam Triều Tiên kiên cường này. Chúng tôi xin lồng bà trong dòng lịch của Nam Triều tiên trong suốt hơn 60 năm qua.
(Bài tham luận trình bày trong “Hội Luận 2012 - Phật giáo Việt Nam tại Mỹ - Nhìn về Tương Lai, Cơ hội và Thách thức"” của Hội Phật học Đuốc Tuệ tại California, ngày 16/12/2012)
Phạm Hoài Nam đến với tôi do lời giới thiệu của một bạn trong Hội ảnh PSCVN, anh đến rồi đi trong khoảnh khắc như cơn gió thoảng.
Người từ trăm năm về ngang trường luật Ta hỏng tú tài ta hụt tình yêu Thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi Đau lòng ta muốn khóc…
Lễ Giáng Sinh là lễ kỷ niệm ngày sinh của Chúa Jesus. Thượng Đế đã gửi con yêu quý của mình xuống thế để chuộc tội và mang lại tình thương, hòa bình, hạnh phúc cho nhân loại. Tuy là lễ riêng của tín đồ Cơ Đốc Giáo, nhưng hầu như mọi người đều trân trọng, chung vui.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.