Hôm nay,  

Nước Mỹ Lên Cơn Điên?

05/05/200900:00:00(Xem: 8133)

Nước Mỹ Lên Cơn Điên"

Vũ Linh
...thảm họa của dân Mỹ là đã quá quen với lối sống giả tạo...
Thời gian qua, cộng đồng tỵ nạn rúng động vì tin một người tỵ nạn từ Việt Nam vác súng bắn chết 13 người đang theo học một lớp Anh ngữ tại một trung tâm cộng đồng Nữu Ước, rồi sau đó tự tử luôn. Tin tức sau đó cho biết ông này là người Hoa, trước đây sinh sống tại Việt Nam, chứ không phải là người Việt chính gốc.
Việt hay không Việt thì cũng chẳng thay đổi được sự thật là một người đã lên cơn điên vì thất nghiệp, tìm không ra việc làm nên nổi khùng vác súng bắn giết bừa để hả giận. Theo tin cảnh sát, ông này đã hai tay hai súng bắn liền tù tì 98 phát trong hơn một phút. Chẳng hiểu giận chuyện gì mà ghê gớm thế" Ông này đã giận dỗi gì những nạn nhân xấu số này"
Cảnh sát sau đấy cho biết ông đã để lại một bức thư tuyệt mệnh, gửi cho một đài truyền hình địa phương. Trong bức thư, ông tự tả oán là không nói tiếng Anh thông thạo, nên bị thiên hạ coi thường. Ông cũng cho mình là nạn nhân của cảnh sát cả nước Mỹ đã theo dõi, gây khó cho ông từ nhiều năm qua. Ông thông báo cho đài truyền hình biết là ông sắp sửa giết người. Rồi cuối thư, kết luận bằng một câu chào “Have a nice day”!
Dĩ nhiên, chỉ là lý luận của một người bất bình thường. Không nói tiếng Anh thông thạo lại đi bắn mấy người đang đi học tiếng Anh" Giận cảnh sát sao không đi bắn cảnh sát lại bắn mấy người vô tội không có vũ khí gì để tự bảo vệ"
Điều đáng nói là ông này không phải là trường hợp hy hữu.
Theo tin báo chí, trong Tháng Ba vừa qua, đã có hàng loạt các vụ giết người tập thể vô lối như vậy.
Tại Pittsburg, một cựu TQLC Mỹ bị đuổi ra khỏi quân đội về sống với bà mẹ già. Anh để con chó của anh đái bậy trong bếp. Bà mẹ rầy rà, liền bị anh chửi bới và đòi đánh. Bà mẹ gọi cảnh sát đến can thiệp. Cảnh sát đến, được bà mẹ ra mở cửa. Hai người bước vào nhà, anh đứng sau lưng bà mẹ, bắn chết hai viên cảnh sát ngay tại cửa. Một cảnh sát nữa còn ở ngoài nhà cũng bị anh bắn chết luôn.
Tại tiểu bang Washington, một anh chồng bị bà vợ cho mọc sừng giận quá, quay qua giết hết năm đứa con, rồi tự vẫn.
Tại Alabama, cảnh sát khám phá ra bốn người bị bắn chết trong một căn nhà bỏ hoang.
Tại Los Angeles, một anh kỹ sư bị vợ bỏ, đi làm đến sở được ông xếp cho biết anh đã bị cho nghỉ việc. Về đến nhà, có con chó già cũng lăn ra chết. Hung tin dồn dập, khiến anh nổi cơn, vác súng đến nhà ông bà nhạc đang có tiệc tùng. Anh bấm chuông. Người nhà ra mở cửa, anh liền lia súng tự động bắn loạn lên, giết chín người, trong đó có bà vợ và mấy đứa cháu nhỏ. Xong tưới xăng đốt nhà luôn. Rồi tự tử.
Cũng tại Los Angeles, hai vợ chồng bị mất việc cùng lúc. Anh chồng vác súng bắn chết cả năm đứa con và bà vợ, rồi tự tử.
Tại North Carolina, một anh chàng thất nghiệp, bị vợ bỏ. Anh vác súng đến viện dưỡng lão nơi bà vợ làm y tá, chỉa súng bắn loạn lên, giết tám bô lão mà anh chẳng quen biết gì. Vợ anh trốn trong một buồng tắm, anh tìm không ra, nên thoát chết.
Sơ sơ, không kể các chuyện giết người lẻ tẻ khác xẩy ra mỗi ngày, chỉ mấy vụ giết tập thể này không đã khiến cho 57 người bị giết trong một tháng.
Điều đáng nói là đây dường như chỉ là sự khởi đầu của một “phong trào”.
Qua Tháng Tư, một anh dân cư Maryland giết ba đứa con - đứa lớn nhất mới sáu tuổi-, cô vợ trẻ, rồi tự tử. Anh làm lương chưa tới 100 ngàn, mà mắc nợ tới nửa triệu, bây giờ job lung lay, không xoay sở được.
Một nhà đầu tư ở Nữu Ước nhận tiền thiên hạ đầu tư đâu đó, lỗ lã quá, không biết làm sao, mang vợ và hai con gái đi Maryland “chơi”, vào một khách sạn, nửa đêm vợ con đang ngủ bị giết hết, rồi ông tự tử.
Một giáo sư đại học Georgia vác súng vào trường bắn chết bà vợ cùng với hai người khác.
Theo đà này, nước Mỹ sẽ trở thành một thứ chiến địa nguy hiểm hơn… Iraq.
***
Nhìn vào mấy câu chuyện trên, các vụ giết người loạn đả này có nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng nguyên nhân thông thường hơn vẫn là vì mất việc, gặp khó khăn vật chất trong gia đình, đưa đến tình trạng vợ chồng lủng củng, rồi nổi khùng. Sẵn súng trong nhà, vác đi bắn thiên hạ cho bõ ghét.
Nước Mỹ là miền đất hứa cho cả triệu triệu người. Thiên hạ khắp nơi trên thế giới nhìn xứ này như là một thứ thiên đường từ cả trăm năm nay. Mọi người đều có cơ hội làm giàu dễ dàng. Xe hơi, nhà lầu là chuyện đương nhiên. Chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Không ai còn lạ gì về những suy nghĩ của dân Việt chúng ta sau cuộc đổi đời 1975. Trong khi người tỵ nạn vật lộn với cuộc sống mới, thì nhiều người còn kẹt lại Việt Nam thời đó đều nghĩ rằng người tỵ nạn qua Mỹ chỉ một thời gian ngắn là thành triệu phú hết. Đã có rất nhiều người nhận được những bức thư kiểu: “dì dượng không cần gì nhiều đâu, mỗi tháng con gửi về năm trăm hay một ngàn đô là dư dả lắm rồi”. Mấy ông bà này tưởng tượng con cháu mình qua Mỹ có đi rửa chén nhà hàng cũng phải được năm bẩy ngàn đô một tháng.
Không ai trách mấy ông bà đó được vì không thể biết được thực trạng xứ Mỹ.


Đã vậy, những ý nghĩ không tưởng đó lại có dịp được phóng đại ra bởi lớp người đầu tiên về nước khi Việt Cộng mới mở cửa cho về. Các “cậu ấm về làng” được dịp vung vít khoác lác đã là những “bằng chứng” của sự giàu sang dễ dàng của miền đất hứa Mỹ.
Không ai chối cãi được nước Mỹ là miền đất hứa thật sự, và nếu chịu khó cầy sâu cuốc bẩm thì cũng ăn nên làm ra, cũng có được đời sống thoải mái, tuy chưa thể thành triệu phú.
Nhưng bức tranh đẹp đẽ đó đã che giấu một số sự thật.
Sự thật đầu tiên là trên miền đất hứa này cũng có nhiều người, tuy đi cầy đứt hơi mà chẳng thể ăn nên làm ra được chuyện gì. Vẫn nghèo xơ nghèo xác. Vì hoàn cảnh, vì vận số, vì thiếu ăn học, hay như cái ông người Hoa đó, vì thiếu khả năng sinh ngữ, hay vì biết bao lý do khác. Vì thiếu may mắn, vì lười biếng, …
Sự thật thứ hai là miền đất hứa này cũng là miền đất của tự do, theo kiểu tự do sống mà cũng tự do… chết! Có khả năng, có vận số tốt, có may mắn, có chịu khó, thì có thể lên rất nhanh, rất cao, không có đỉnh. Ngược lại, không có những yếu tố đó, thì cũng có thể xuống rất nhanh, rất thấp, không có đáy. Chết ráng chịu.
Sự thật thứ ba là miền đất hứa này cũng là đất của phù du, của những giả tạo. Thế giới ảo, nói theo danh từ thời buổi internet. Ai cũng có thể ra đường hay về Việt Nam, khoe khoang là đã có nhà ba từng lầu đáng giá cả triệu đô, hay có xe xịn láng bóng. Điều mà họ không nói ra hay không thực sự hiểu rõ, là họ thật sự chẳng có gì hết! Tất cả đều là của… ngân hàng! Nhà hai tầng thì kèm theo nợ nhất và nợ nhì, có khi nợ ba không chừng. Xe xịn thì giấy tờ đều đứng tên nhà băng. Bàn ghế tủ giường huy hoàng kiểu vua chúa Tây hồi xưa, dàn karaoke đắt tiền, áo quần bảnh bao, du lịch chụp hình thắng cảnh thế giới, đều là tiền thẻ tín dụng của nhà băng.
Mười người Mỹ thì chắc đã có tám người vung tay quá trán, sống trên sự huy hoàng giả tạo, trên nợ nần chồng chất, chỉ làm giàu cho mấy tay xếp lớn ngân hàng (phải nói ngay là trong ngành ngân hàng, chỉ có các xếp lớn là ăn lương và bổng lộc bạc triệu thôi, còn hầu hết nhân viên đều lãnh lương… hơn tiền oe-phe một chút - người viết đã có hơn hai chục năm... lăn lộn trong đó!) 
Tất cả những của cải đó, một sớm một chiều, có thể biến mất, không còn gì nữa. Ngày nào còn có tiền ra tiền vào, còn có job, thì ngày đó còn có tiền trả nợ và còn có thể hưởng thụ nhà lầu xe hơi, du lịch. Còn có job có nghĩa là còn phải đi cầy đầu tắt mặt tối, có khi hai job là thường.
Ngày nào tiền không vào nữa thì ngày đó của cải sẽ theo chủ thực sự của chúng, trở về… ngân hàng hết.
Trước là mất job, rồi kế tiếp là mất xe, rồi mất nhà, rồi mất… vợ, hay mất chồng, là chuyện bình thường. Tình nghĩa vợ chồng ở cái xứ này chỉ tươi đẹp trong nhà lầu ba từng, chứ dọn vào túp lều tranh thì chỉ có... anh Hùng Cường và chị Mai Lệ Huyền thích mà thôi.
Cái thảm họa của dân Mỹ là đã quá quen với lối sống giả tạo đó, nên khi bất ngờ bị trắng tay, thì không xoay sở được, dễ dàng hoá khùng. Quay ra quay vào, súng đạn có sẵn đó, không xài thì mua làm chi"
Và đó chính là một sự thật không mấy tốt đẹp nữa của miền đất hứa. Ai cũng có súng và ai cũng còn ít nhiều máu cao bồi. Ngay cả mấy anh tỵ nạn qua đây lâu ngày cũng bị lây máu này dễ dàng.
Báo chí có đăng tin một anh tỵ nạn Việt làm nghề kế toán tại Phoenix, biển thủ của hãng cả triệu đô để có tiền… mua súng, chất đầy nhà. Hơn ba chục cây súng đủ loại, đủ kiểu, cả chục thùng đạn trong nhà. Không phải súng cổ để làm kỷ niệm gì, mà toàn là súng tác chiến thứ dữ. Không phải là độc thân điên hay gàn. Mà có gia đình, vợ và con nhỏ dại sống trong nhà. Anh chồng đã bị bắt về tội biển thủ, còn chị vợ thì cũng bị bắt vì tội để con nhỏ dại sống trong nhà đầy súng đạn.
Chỉ cần tưởng tượng anh này bất mãn chuyện gì đó, giấc mộng miền đất hứa không thành, nổi cơn điên thì bao nhiêu người sẽ là nạn nhân"
Xứ Mỹ này là xứ của dân “cao bồi” tứ chiếng. Họ lập quốc bằng cây súng và con ngựa. Trong bối cảnh đó, không ai có thể phủ nhận quyền sở hữu súng của họ. Họ đưa ra hai lý do để bảo vệ quyền sở hữu súng:
- Để bảo vệ cá nhân và gia đình; nếu súng bị cấm thì những người lương thiện, tôn trọng luật pháp sẽ bị  giải giới mà chỉ kẻ gian mới có súng, như vậy những người lương thiện bị thiệt thòi.
- Đi săn bắn cũng là một thú tiêu khiển được cả thế giới chấp nhận; không có súng thì làm sao đi săn"
Lý luận này chỉ đúng phần nào, vì dù sao cũng không biện minh được việc sở hữu những loại súng tác chiến (assault weapons) như M-16, AK-47, Uzi,… bán đầy đường. Đi săn vịt trời cần chi tới AK"
***
Cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, nhìn dưới khía cạnh tích cực, cũng là dịp nhắc nhở chúng ta mặt trái của đại cường Mỹ. Chúng ta mê mẩn với những cái hay cái đẹp của nước Mỹ mà quên mất vài sự thật. Sự thật quan trọng nhất: tất cả những sung túc vật chất ta có chỉ là vay mượn. Mà có vay thì phải có trả. Vay sao cũng được, chỉ cần nhớ sẽ có ngày phải trả thôi (3-5-09).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tưởng tượng một khu vườn xinh đẹp như vườn thượng uyển của vua chúa ngày trước với hoa lá muôn màu lung linh trong gió hiền và nắng ấm. Rồi bỗng dưng một cơn mưa đá đổ xuống. Cây, lá, cành, nụ… đủ sắc màu quằn quại dưới những cục đá thả xuống từ không gian. Tàn cơn mưa, những nụ, những hoa, những cánh lá xanh non tan nát. Những cục nước đá tan đi. Bạn không còn tìm ra dấu vết thủ phạm, bạn chỉ thấy những thứ bạn phải gánh chịu: ấy là những tổn thất bất ngờ. Ở một nơi mà vô số các sắc tộc sống chung với nhau như Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, mỗi ngôn ngữ là một loài hoa đầy hương sắc trong khu vườn muôn sắc màu ấy. Nhưng rồi trong trận thiên tai, mỗi sắc lệnh của chính phủ là một hòn đá ném xuống, hoa lá cành tan nát theo nhau. Bạn không biết những cơn mưa đá còn bao lâu. Bạn cũng không thể nào đoán trước được những tổn thất chúng đổ xuống cho khu vườn yêu quý mà bạn dày công gầy dựng.
Elon Musk đang có một vị trí vô cùng quan trọng trong chính quyền mới của Trump. Là người đứng đầu Bộ Cải Tổ Chính phủ (Department of Government Efficiency – DOGE), Musk có quyền lực gần như vô hạn trong việc cắt giảm hoặc tái cơ cấu lại chính phủ liên bang theo ý mình. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Musk còn có ảnh hưởng đến tổng thống trong nhiều vấn đề chiến lược quan trọng. Một trong những vấn đề nổi bật chính là TQ. Trong khi phần lớn nội các của Trump đang theo đuổi chính sách cứng rắn đối đầu với Bắc Kinh, Musk lại là một ngoại lệ rõ rệt. Là một chuyên gia về quan hệ Mỹ - Trung, Linggong Kong (nghiên cứu sinh của trường Auburn University) không hề ngạc nhiên trước những phát biểu ủng hộ Bắc Kinh của Musk trong suốt nhiều năm qua. Bởi lẽ, từ trước đến nay, ông luôn tìm cách mở rộng hoạt động kinh doanh tại TQ.
Một nữ nhà văn sống ở Pháp, bày tỏ trên Facebook của bà rằng: “Xin tiền, rất khổ! Zelenski không chỉ khẩu chiến với Trump mà cả... Biden. Hai tổng thống đã cãi nhau trong một cuộc điện đàm tháng 6/2022, khi Biden nói với Zelensky rằng ông vừa phê duyệt thêm $1 tỷ viện trợ quân sự cho Ukraine, Zelenski lập tức liệt kê tất cả các khoản viện trợ bổ sung mà ông ấy cần. Sự không biết điều này đã khiến Biden mất bình tĩnh, ông liền nhắc nhở Zelenski rằng người Mỹ đã rất hào phóng với ông ấy và đất nước Ukraine, rằng ông ấy nên thể hiện lòng biết ơn nhiều hơn.”
“Nếu tôi muốn nói chuyện với Âu Châu, tôi phải gọi cho ai?” Câu hỏi nổi tiếng này, được cho là của cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger, ám chỉ sự thiếu thống nhất của Âu Châu trong việc thể hiện một lập trường chung trên trường quốc tế. Dù đã trải qua nhiều thập niên hội nhập dưới mái nhà Liên Âu (EU), câu hỏi ai là đại diện cho Âu Châu – hoặc Âu Châu muốn trở thành gì trong tương lai – hiện nay có lẽ còn khó trả lời hơn bao giờ hết.
Bài phát biểu dài 1giờ 40 phút của Tổng thống Donald Trump trước Quốc hội đã nêu cao nhiều sáng kiến ​​của ông, từ việc trấn áp nhập cư đến thuế quan và chính sách năng lượng trong sáu tuần bắt đầu nhiệm kỳ của mình, nhưng nhiều bình luận của ông bao gồm thông tin sai lệch và gây hiểu lầm.
Khoa học gia người Mỹ da đen nổi tiếng vào đầu thế kỷ 20 George Washington Carver (1864-1943) đã từng nói rằng, “Giáo dục là chìa khóa mở cánh cửa vàng của tự do.” Đúng vậy! Chính vì vai trò quan trọng của giáo dục đối với tự do mà các nhà cách mạng Việt Nam vào đầu thế kỷ 20 như Phan Chu Trinh (1872-1926), Phan Bội Châu (1867-1940) đã tận lực vận động cho việc nâng cao dân trí để canh tân đất nước hầu có thể giải phóng dân tộc thoát khỏi ách nô lệ của thực dân Pháp. Đất nước Hoa Kỳ nhờ có tự do, dân chủ và dân trí cao mà trở thành đại cường quốc trên thế giới. Nền giáo dục của Mỹ đã trở thành kiểu mẫu được nhiều nước ngưỡng mộ, cho nên số lượng sinh viên ngoại quốc du học tại Mỹ là cao nhất trên toàn cầu, với 1,126,690 người vào năm 2024, theo https://opendoorsdata.org.
Tổng thống Donald Trump vẫn luôn có sở thích tự đặt biệt danh cho chính mình: từ “thiên tài vững chãi,” “Don Trung Thực,” và giờ thì lên hẳn ngôi “vua.” Nhưng lần này, danh xưng vua chúa mà ông tự phong đã khiến nhiều người phải giật mình suy nghĩ. Hôm thứ Tư tuần qua, Trump tuyên bố “đánh bại” kế hoạch thu phí giao thông của New York dành cho Manhattan để giảm kẹt xe. Ông hớn hở đăng trên Truth Social: “KẾ HOẠCH THU PHÍ GIAO THÔNG ĐI TOONG RỒI. Manhattan và toàn bộ New York đã ĐƯỢC CỨU. HOÀNG ĐẾ VẠN TUẾ!”
Chúng ta thử nhắm mắt hình dung một ngày nọ, tất cả những cơ quan đầu não chiếm vị trí hàng đầu trong nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia nằm dưới sự lãnh đạo của các nhân vật có số năm kinh nghiệm là số 0. Chưa hết, Hoa Kỳ nay đứng về phía Nga và các quốc gia phi dân chủ, bỏ phiếu chống nghị quyết của Liên Hiệp Quốc lên án cuộc xâm lược Ukraine.
Nhà văn Võ Hồng ví von: “Bụng to như bụng xe đò.” Nhận xét của ông, rõ ràng (và hoàn toàn) không… trật! Xe đò thường đầy khách mới chịu rời bến nhưng trên đường đi tài xế vẫn luôn dừng bánh “hốt” thêm mấy con nhạn là đà để kiếm thêm chút đỉnh. Khách lên sau thì ngồi ghế súp.
Gần ba năm sau khi Nga tấn công xâm lược Ukraine, Mỹ và Nga đang bắt đầu xúc tiến công cuộc đàm phán, nhưng Mỹ tuyên bố là châu Âu không được tham gia diễn biến này. Do đó, nhiều tranh chấp cố hữu giữa châu Âu và Mỹ về Ukraine mang lại một sắc thái nghiêm trọng hơn, trong khi chiến tranh vẫn còn tiếp diễn. Hiện nay, châu Âu có những phản ứng quyết liệt vì muốn trực tiếp tham gia vào tiến trình đàm phán.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.