Hôm nay,  

Lạy Phật

04/10/200900:00:00(Xem: 15387)

Lạy Phật

Huệ Trân
Kính lạy Đức Thế Tôn,
Trong bóng đêm, con quỳ đã lâu trước tôn tượng Ngài mà vẫn không biết phải làm sao để lắng dịu được niềm thương cảm.
Lạy Phật,
Con từng học và cũng từng may mắn đạt được phần nào bài học, rằng cảm xúc ta không phải là ta. Ta là chủ thể, đứng nhìn cảm xúc là đối tượng. Ta nhận diện buồn vui chứ ta không phải là buồn vui.
Lạy Phật,
Nhưng những đêm như đêm nay, con đang là đứa học trò tồi tệ của Ngài. Trước những gì đang xảy ra cho 400 huynh đệ của con ở quê nhà, con không còn có thể bình an trong sự quán chiếu đó nữa, dù con biết, trong thẳm sâu, lời dạy đó là chân thật.
Lạy Phật,
Giờ phút này, con và những khổ nhục huynh đệ con chịu đựng đang là một. Vì được là một nên con đã khóc không ngừng. Con đã khóc vì sung sướng. Ôi, con cảm nhận sự nhiệm mầu của Lý Duyên Sinh, cái này héo để cái kia tươi, cái này mất để cái kia còn, cái này đau khổ để cái kia hạnh phúc …. Bao nhiêu dời đổi của thế gian không đi ra ngoài Tâm Phật là " Trong sinh diệt đã sẵn mầm bất diệt".
Lạy Phật,
Nhờ ơn Phật, nhờ ơn Thầy, Tổ, huynh đệ chúng con đã biết đi dưới mưa như đi trong nắng, đã biết mỉm cười trước những hằn học, bạo tàn, đã biết an nhiên nhận những cái đạp, cái đấm như nhận những vuốt ve, đã biết dùng củi lửa Quán Âm sưởi cơn lạnh, đã biết thọ pháp thực trong cơn đói.
Lạy Phật,
Nếu không nhờ ơn Phật, ơn Thầy, Tổ đã dạy dỗ, làm sao huynh đệ chúng con còn sống sót dưới những trận cuồng phong thập phần tàn khốc này! Dù bão vẫn đang cuồng xoay, gió vẫn đang hung hãn, nhưng còn sống sót đến phút giây này, huynh đệ chúng con đều biết chắc chắn rằng, không mưa nào, không gió nào, không ác nhân, không quỷ dữ nào, không người, không thú nào làm thui chột được hạt giống Bồ Đề đang lớn mạnh trong ruộng tâm chúng con.  Lạy Phật,
Huynh đệ chúng con biết chắc như thế vì qua hữu tướng, chúng con vẫn còn đây; và qua vô tướng, thì Lục Độ Ba La Mật vẫn chan hòa trong thân tứ đại.
Chúng con biết, với mắt-thường, của đời-thường, nhân thế khó tin những gì chúng con vừa trải qua mà vẫn tuân giữ được lời Phật dạy. Dù họ đã thấy, đã nghe, đang thấy, đang nghe, vẫn nhiều người không tin nổi.


Lạy Phật,
Hạnh phúc hay khổ đau chỉ là danh xưng, nhưng con-mắt-đời-thường không nhận ra như thế. Trước mỗi đổ vỡ, phải có kẻ hạnh phúc, người đau khổ. Con mắt nhân gian chỉ nhìn hạn cuộc như thế, nên qua những gì đã xảy ra, làm sao họ hiểu được rằng, họ có thể đang rất hạnh phúc vì đã xô đuổi được chúng con ra khỏi nơi tu học; nhưng chúng con cũng đang rất hạnh phúc vì có biến động này mới nhận ra mình đã hấp thụ được bao nhiêu, trong những lời Phật dạy.
Lạy Phật,
Chính cái khổ đói lạnh, thương tích, bệnh tật của thể chất đang thắp sáng cho chúng con niềm vui vô sinh bất diệt, niềm vui mà những ai còn khổ vì đói lạnh, thương tích, bệnh tật, khó cảm nhận được.
Riêng con ngồi đây, từ một nơi rất xa, mà vẫn nhìn thấy rõ bước chân của 15 huynh đệ chúng con vừa bị áp lực phải rời nơi tạm nương náu là chùa Phước Huệ để ra đi dưới đêm mưa buốt lạnh! Công an áp tải 15 huynh đệ chúng con xuống chân đèo, tới bến xe. Xe đưa đi đâu" Về hướng Sài Gòn. Về sài Gòn rồi dừng ở đâu" Không biết!
Lạy Phật,
Đêm mưa hôm nay 15 người. Đêm mưa ngày mai có thể 25 người. Đêm mưa ngày mốt có thể 35 người …. Đêm nay hướng đông, mai chắc hướng tây, mốt chắc hướng nam, hướng bắc …. Những kẻ đang áp lực huynh đệ chúng con không biết, nhưng Chư Phật biết, là dù nơi đâu, rồi chúng con sẽ thành "Thiên nhị bá ngũ thập nhân câu", 1250 vị tỳ kheo từng theo Phật suốt 49 năm hoằng hóa.
Lạy Phật,
Bằng tất cả tâm thành, nước mắt con vẫn không ngừng chảy. Con không thể ngừng khóc vì hạnh phúc, khi dõi nhìn từng bước chân huynh đệ chúng con trong những đêm mưa. Ôi, vững chãi thay, những bước chân của tôn giả Tu Bồ Đề, sau khi được Đức Phật tán than là bậc A La Hán ly dục, đã trang nghiêm thưa trước Phật: "Bạch Đức Thế Tôn, con không nói chứng đắc A La Hán, mới thực chứng đắc A La Hán".
Lạy Phật,
Con xin rời bồ đoàn, ra trước ánh trăng, và kính đảnh lễ Chư Phật mười phương, cho tới khi trăng lặn.
Xin Chư Phật, Chư Bồ Tát
chứng giám.
Huệ Trân
 (Đêm trăng tháng 10/09)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào Đông. Tiết trời lành lạnh. Tôi kéo cao cổ áo “trận” để tránh giá buốt của đêm trừ tịch kéo về. Ngoài khung cửa sổ, gió hiu hiu, đong đưa những cành lá rũ chết.
Phía sau ngơi chùa Gubyaukgyi cĩ niên đại 1113 Cơng Nguyên là nơi lý tưởng của các nghệ nhân trẽ sáng tác những bức tranh dùng cát pha màu độc đáo nổi danh khắp miền Đơng Nam Á.
Chùa Gubyaukgyi có tên là (Kubyauk-Gyi), nằm ngay trong làng Myinkaba phía nam của Bagan, Myanmar. Gubyaukgyi là một ngôi đền Phật giáo được xây dựng năm 1113 Công Nguyên. Trước khi xây dựng ngôi chùa Gubyaukgyi người ta đồn rằng Hoàng Hậu Thanbula của Hoàng Đế Kyansittha có bầu, trong khi Hoàng Đế không có con trai nối ngôi.
điều quái đản là một mặt dâng lãnh thổ cho Tàu Cộng, một mặt nhờ Mỹ và đồng minh đòi đất lại. Đó là lý do mà Việt Cộng và Tàu Cộng luôn luôn nhắc đến việc “tin cậy lẫn nhau” mỗi khi các quan chức Cộng Sản nầy gặp gỡ nhau
đông đảo ca nhạc sĩ tham dự như CLB Tình Nghệ Sĩ, Ban Tù Ca Xuân Điềm, Liên Đoàn Hướng Việt, Hải Âu, Ái Phương, Erlinda, Ngọc Quỳnh, Lâm Dung, Thanh Thanh, Hạnh Cư, guitarist Ngô Tín, và 2 ca nhạc sĩ từ Paris qua là Thu Sương và Đình Đại, đã cống hiến 5 tiếng đồng hổ một chiều nhạc giá trị
Ngay cả khi Trung Quốc duy trì đà cải cách theo định hướng thị trường, dường như các căng thẳng với phương Tây là khó có thể được giải quyết một cách nhanh chóng
Giữ Một Tiếng Việt Trong Sáng : Một Giải Pháp Để Thoát Trung Thoát Cộng và Giữ Vững Không Gian Sanh Tồn Dân Tộc Việt... - người viết bài đây, năm 1979 cũng đi lao công chiến trường KamPuChia. Từ XuayRieng trở đi hướng về NeakLuong, anh em lao công tù nhơn chúng tôi
Việc tìm ra một giải pháp thỏa đáng đối với vấn đề trục xuất những người tỵ nạn Việt là một việc làm chính đáng vì những người này đã trả giá và đền tội cho những sai phạm của họ mà phần lớn xảy ra lúc còn non trẻ hay mới đến Hoa Kỳ, sau đó tiếp tục trả giá cho cùng sai phạm đó trong cuộc sống của họ và giờ đây trục xuất họ về Việt Nam thì án phạt đó tương tự như án tù chung thân cho cùng sai phạm đó.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
giải thưởng văn chương Chủ đề: MIỀN NAM TRƯỚC VÀ SAU 1975 với hai giải, nhất: 15.000 USD; nhì: 5000 USD -- gồm các bộ môn : truyện ngắn, truyện dài, hồi ký, bút ký... chưa phổ biến dưới mọi hình thức, do các tác giả trong và ngoài nước
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.