Hôm nay,  

Gió Đã Xoay Chiều

16/08/201000:00:00(Xem: 12633)

Gió Đã Xoay Chiều

Hình trích từ The Economist - Ngày 12-8-2010.


Lê Văn


1973 Họ quay lưng, 2010 Họ đang trở lại, Ta phải làm sao
1973 Họ quay lưng
- 1973 Mỹ làm ngơ cho Trung cộng đánh Hoàng Sa.
- 1973 Bắc Kinh hoan nghênh đệ thất hạm đội Mỹ bất động khi Trung cộng đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH.
2010 Họ đang trở lại
- 2010 Việt nam hoan nghênh hàng không mẫu hạm Mỹ George Washington của đệ thất hạm đội đậu gần đảo Hoàng Sa.
- 2010 Bắc Kinh coi tập trận Mỹ-Việt là chống lại Trung Quốc.
Trước các diễn tiến dồn dập trong mấy tuần qua liên quan đến căng thẳng tại biển Đông cùng với các động thái quân sự càng cường điệu của Hoa kỳ, Trung cộng & Việt nam làm cho giới quan sát thời sự trong vùng nhứt là người Việt trong và ngoài nước đặc biệt chú ý.
* Vai trò quân đội CSVN đang càng có thế giá.
* Đầu tư của Hoa Kỳ, Nhựt, Nam Hàn, Đài Loan vào Việt nam đang càng lớn mạnh, kinh tế VN ngày càng quyện chặt vào kinh tế địa phương và toàn cầu, quyền lợi hỗ tương giữa các nước đòi hỏi phải có các bảo đảm vững chắc cho an ninh kinh tế và an toàn đầu tư.
* Trước thái độ võ đoán của TQ về chủ quyền ở biển đông cộng với quan hệ  thương mại & đầu tư giữa TQ & VN đang lộ ra những yếu tố không lành mạnh làm cho các quan hệ tổng thể được ca tụng bằng 16 chữ vàng trong quan hệ Việt - Trung nay trở nên u ám và đẩy thành phần giáo điều thiển cận thân TQ trong đảng rơi vào thế yếu .
* Thế liên kết quân sự đang biến dạng từ các thỏa hiệp quân sự không chính thức như các cuộc thao diễn quân sự hàng năm giữa Hoa kỳ và các nước bắc Á, đông nam Á cùng Úc, Ấn độ ngày càng có khả năng mang tính thường trực và định chế mà TQ đang báo động là nó đang định hình như một khối NATO Á châu trong đó Hoa Kỳ đóng vai trò chủ đạo.
* Tại Bắc Á, Nhựt đã không thể làm gì khác hơn mà buộc phải tiếp tục duy trì căn cứ quận sự chiến lược Futenma của Hoa Kỳ trên đảo Okinawa tuy rằng hầu hết dân chúng Nhựt đồng lòng muốn dời đi chỗ khác, một vấn đề mang tầm vóc quốc gia đã làm cho đảng Tự Do Dân Chủ Nhựt, Liberal Democratic Party of Japan, đảng cầm quyền từ hơn 50 năm đã phải thất bại  trước đảng Dân chủ - Democratic Party of Japan của ông Yukio Hatoyama nhưng không lâu sau đó ông nầy lại phải tự lùi bước vì không thể thực hiện được lời hứa khi tranh cử là sẽ loại bỏ Futenma nếu đắc cử.


* Các động thái mèo vờn chuột trong mấy tuần qua cùng với các chiêu dương đông kích tây của cả Mỹ - TQ và VN cùng với Nam Hàn, Nhựt sắp tới... hầu như đang chuẩn bị cho cuộc chiếu tướng của Mỹ vào cảng Cam Ranh (TQ cũng muốn vào) nhằm hình thành một trục căn cứ quân sự chiến lược mắc xích trãi dài từ Bắc Á (Nhựt) - Nam Hàn - Việt nam - Singapore ...đây là tuyến đường hàng hải quan trọng, con đường huyết mạch của hoạt động giao thông và thương mại của hơn 85% nguồn năng lượng phải thông qua tuyến đường huyết mạch nầy chẳng những cho Trung Quốc, Nhật bản, Nam Triều Tiên và Đông Nam Á mà còn cho những nước khác ở Tây phương.
 Ta phải làm sao
* Trong nước kêu gọi quân đội làm đúng nhiệm vụ trung thành với tổ quốc và dân tộc để bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ cũng như sự an bình cho nhân dân kể cả ngư dân trên vùng Hoàng Sa - Trường Sa.
* Giới cựu Tướng lãnh quân đội CSVN có uy tín lên tiếng yêu cầu các tướng tá đang nắm quân đội mạnh dạn yêu cầu Công an phải tôn trọng các quyền con người căn bản của người dân được Hiến pháp công nhận không được lạm quyền coi thường mạng sống dân chúng.
* Kêu gọi thanh niên thanh nữ VN lên tiếng yêu cầu ĐCSVN phủ nhận 16 chữ vàng nếu TQ không tuyên bố công nhận HS -TS - là của VN.
* Yêu cầu ĐCS cho thảo luận công khai về chủ quyền HS - TS và cách đối phó với TQ.
* Kêu gọi ĐCS hãy mạnh dạn mở rộng bang giao toàn diện với Mỹ, cổ võ sự hiện diện đầy đủ của Hoa kỳ tại VN kể cả tại HS, TS.
* Trong nước liên tục hô hào chống bọn TQ bá quyền, loại bỏ thành phần làm nô lệ cho TQ để mãi quốc cầu vinh.
Một khi để Mỹ vô trót lọt cùng với sự hiện diện đầy đủ của Hoa kỳ, sự hội nhập với bên ngoài càng đa dạng thì các thành phần yêu nước sẽ mạnh dạn hơn trong việc tranh đấu đòi hỏi quyền Tự Do căn bản, thực hiện công bằng xã hội, tính chánh đáng của chánh quyền ... đó là các lực đẩy cần thiết để tiến tới sự hình thành thể chế Dân chủ cho Việt nam.
Lê Văn, ngày 13-8-2010.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.