Hôm nay,  

Chuyện Vợ Chồng

06/09/201000:00:00(Xem: 17451)
Chuyện Vợ Chồng
                                            
Mây-cao-Nguyên                                           
Trên đường đi làm về, tôi bước vào tiệm sách hỏi cô bán hàng: “Thưa cô, ở đây có cuốn sách nào tựa đề: Đàn ông, chủ nhân của đàn bà, hay không"” Cô hàng bán sách đưa ngón tay măng búp chỉ: “Quày bán sách tưởng tượng ở về phía tay trái”. Tôi đến lật và đọc một vài trang, không thấy gì hấp dẫn.
Tiếng nhạc hòa tấu những nhạc phẩm cổ điển của những nhạc sĩ dương cầm nổi tiếng như: Robert Schumann, Frédéric Chopin và Franz Schubert vẫn còn văng vẳng bên tai với những âm điệu du dương, trầm bổng, đôi lúc nức nở nghẹn ngào như cơn bão tố trong lòng tôi đang nổi loạn. Vừa lái xe, vừa ngẫm nghĩ chuyện đời, mình đường đường là một đấng mày râu can trường, chứ đâu phải nhút nhát" Thế mà, trong suốt bao nhiêu năm sống với nhà tôi, thú thật với bạn, nhiều khi tôi phải nói dối để tránh cặp mắt nghi ngờ, xoi mói của nàng những lúc tôi đi sớm, về trễ. Nghĩ đến thân phận bọt bèo của con ngựa bà trời đực, sau một lần ân ái với con mái, đành phải nằm im để con mái cắn dập đầu và ăn tươi, nuốt sống một cách rất ư là tự nhiên. Cái cảnh này đã ám ảnh tôi từ lúc tôi khăn gói lên xe hoa về làm chồng bên người đàn bà chân yếu, tay mềm, trói gà không chặt, nhưng lại có một sức mạnh tinh thần gần như kinh hồn, bạt vía. Bởi vậy, bạn bè đã bầu tôi làm Hội Trưởng Hội Sợ Vợ cũng không có gì sai quấy.
Về đến nhà sớm hơn thường lệ, tôi đẩy cửa bước vào, nhà tôi ở trên lầu đang nói chuyện điện thoại, tiếng của nàng oang oang vọng vào tai tôi: “Ừa, ừa, chị nói đúng đó. Rễ sâm chị nấu chung với cam thảo, nhãn nhục, để nguội cho vào tủ lạnh để dành. Mỗi ngày cho ảnh uống thay nước trà rất tốt, rất có hiệu quả. Mỗi chiều thứ Sáu, làm một cái lẩu đồ biển, tránh ăn thịt càng nhiều càng tốt, nhất là các loại: bò, heo, gà, vịt (gà độc thịt, vịt độc da). Ăn cá mỗi tuần hai lần, tránh tôm và lòng đỏ trứng gà là những thứ chứa “cholesterol” cao nhất. Nhớ tắm rửa sạch sẽ trước khi đón chàng đi làm về, xức chút dầu thơm hai bên thái dương, hai mang tai, sau ót và hai lòng bàn tay. Mùa này hoa đầy vườn, cắt một ít hoa tươi chưng lên bàn cho đẹp. Đốt đèn cầy và mở nhạc êm dịu. Đừng mở bài: “đồi thông hai mộ” nghe mà ghê (có tiếng cười khúc khích). Nếu cần, cho ảnh uống một, hai ly rượu chát đỏ cũng không sao. Còn phương pháp trị chồng chị đã có lần hỏi tôi, sẵn đây tôi cũng xin trả lời luôn. Con cái mà luôn luôn đánh đập, chửi bới riết chúng đâm ra lì lợm, mà cưng chiều chúng đâm ra hư hỏng, như ông nhà tôi, tôi đã áp dụng phương pháp “cây gậy và củ cà rốt”, lúc nào cương ra cương, mà nhu ra nhu, chứ không có cảnh xìu xìu, ểnh ểnh ổng sẽ đâm ra lờn mặt. Thú thật với chị, ông nhà tôi ổng hiền lành lắm, vợ chồng ai lại không giận hờn nhau" Ăn đời ở kiếp chứ đâu phải sống với nhau một hai ngày đâu mà phải tự ái quá cao đến độ coi nhau như kẻ thù"  Bởi vậy, khi biết chàng giận, tôi không nói, không rằng gì hết, đi lựa một bộ đồ ngủ thật mỏng, tắm xong, xức chút dầu thơm “Oscar de la Renta” mà chàng rất thích, sẵn sàng ở tư thế “giao chiến”. Một hai phút đầu, chàng còn giả vờ giận hờn, xô đẩy, nhưng với kinh nghiệm “chiến trường” và bàn tay năm ngón kiêu sa, tôi thổi nhẹ và thì thầm vào tai chàng: “Thưa anh, em mới tắm”. Chỉ chừng đó thủ thuật, chàng có cứng rắn như sắt thép cũng phải tan chảy thành bọt bèo. Ừa, ừa! Nhiều người gặp tôi họ cũng khen tôi trẻ như chị. Chẳng có bí quyết gì hết, bất cứ một người đàn bà nào biết cách chăm sóc đến sức khỏe về thể xác lẫn tinh thần sẽ chận đứng được vết xe tàn ác của thời gian. Một nhóm khoa học gia đã thí nghiệm một số lão ông, lão bà ở lứa tuổi 90 bằng cách cho họ tập thể dục với những dụng cụ nhẹ. Sau tám tuần lễ, tim, phổi, xương và các bắp thịt của họ trở nên rắn chắt, bộ phận hô hấp, tuần hoàn điều hòa và họ được ăn ngon, ngủ yên, da dẻ trở nên hồng hào, tươi mát và trẻ trung hẳn ra. Thực phẩm hàng ngày họ rất kiêng cử những thứ chứa quá nhiều mỡ dầu, dùng nhiều rau cải, trái cây tươi, uống mỗi ngày ít nhất hai lít nước lọc, ăn cá mỗi tuần hai lần. Thực hiện được như vậy, chị mới có đầy đủ năng lực để thụ hưởng cuộc đời. Tâm trí phải cho phóng khoáng, đừng nên âu lo, sầu khổ. Những người có bản chất hồn nhiên, vô tư sẽ tránh được bệnh tim và xáo trộn về tinh thần. Một điều rất là quan trọng, sống phải có mục đích, nếu không, sẽ giống như con thuyền lênh đênh không có bến đổ. Mỗi sáng thức dậy, chị phải tự hỏi: “Hôm nay ta phải làm gì để cuộc sống trở nên phong phú"”. Tâm nguyện như vậy mỗi ngày, mục đích của cuộc sống sẽ dần dần trở nên rõ rệt hơn. Đa số chỉ biết tập cho thân thể cường tráng, các bắp thịt nổi lên cuồn-cuộn mà họ đã quên đi một bộ phận rất quan trọng, đó là: Khuôn mặt. Con người có gây được thiện cảm hay không là nhờ ở khuôn mặt. Bệnh hoạn do thực phẩm từ ngoài đưa vào miệng. Tai họa, hiềm khích, ẩu đả, bạn bè giận hờn nhau phát xuất từ ác tâm tuôn ra cửa miệng. Để có đôi mắt nai tơ chị phải thực tập như sau:
-Mở mắt thật lớn (như các chị em để chồng đi về Việt Nam một mình) nhìn đăm đăm (đừng nháy mắt) một vật cố định nào đó. Đếm thầm trong trí một cách chậm rãi từ một đến mười. Tập đi tập lại nhiều lần trong ngày.
-Trong những bữa tiệc vui cuối tuần, làm ơn, làm phước đừng nói chuyện quá nhiều. Người ta lên hát có hay, có dở cũng nên vỗ tay tán thưởng để xua đi nỗi buồn nơi xứ người, không có gì phải trề môi, nhọn mỏ, chỉ trích, chê bai. Chính vì vậy mà nhiều chị em cái miệng bị xệ xuống trông rất là khó thương. Muốn có được nụ cười duyên dáng, cái nọng vì không biết ăn kiêng cử, bầu bĩnh làm mất đi vẻ thẩm mỹ của người phụ nữ Việt Nam. Chị hãy ngồi trên ghế dựa, hai tay buông thỏng, ngã đầu hẳn về phía sau, há miệng thật lớn, thè lưỡi tối đa, rồi đếm thầm trong trí từ một đến mười. Tập đi tập lại nhiều lần như vậy. Và nhớ thay đổi tánh nết độ lượng với bạn bè, chị sẽ có được một khuôn mặt trái soan và nụ cười duyên dáng. Kiên nhẫn bao giờ cũng là mẹ của thành công. Sau một tháng chị sẽ thấy được kết quả khả quan ngay. Đôi mắt bọng mỡ, cái cằm có nọng và mí mắt sụp vì tuổi tác sẽ đi nghỉ Hè vĩnh viễn.
-Nhìn vào bản đồ Việt Nam hình cong như chữ S, hai đầu phình ra, ở giữa teo lại. Một số chị em, chồng cứ than phiền không biết chỗ nào là ngực, eo và mông, nên họ rất lúng túng mỗi khi ôm ấp. Nếu có thì giờ, chị nên tập thể thao bằng cách đi bộ, đạp xe đạp, bơi lội…để van xin cái eo trở về nguyên quán.
-Lúc tắm hoặc rửa mặt, chà xát, lau mặt từ dưới vuốt lên. Sau đó, dùng hai tròng đỏ trứng gà (bỏ lòng trắng), đổ hai muỗng nhỏ dầu ô-liu (pure olive oil) nguyên chất vào ly, đánh thật nhuyễn như kiểu làm bánh, đó là chất “cholesterol” trị nếp nhăn trên mặt rất tốt. Làm mặt ba, bốn lần trong tuần, chị sẽ có một làn da bóng đẹp như lúc tuổi dậy thì.
Ông nhà tôi gần về rồi, thôi hẹn chị lần sau mình sẽ nói chuyện nhiều hơn, tôi phải đi lo chuẩn bị cơm nước đây.
Từ dưới lầu, tôi giả vờ tằng hắng để nàng khỏi giựt mình và để đỡ cảm thấy tội lỗi vì đã cố tình nghe lén.
-Em ơi! Anh phải đi họp gấp, cơm nước xong chưa"
-Sao hôm nay anh về sớm vậy" Em chưa nấu nướng gì hết.
-Thôi được. Anh đi ra tiệm ăn tạm gì vậy.
-Anh có thể chờ em chừng mười phút được không"
-Mười phút mà xong sao"
-Đâu có. Em chỉ vào trang điểm chút xíu và khoát cái áo để theo anh.
Tôi cười và chửi thầm trong bụng: -Đồ cái điện thoại mắc dịch.
Bạn quí mến,
Bạn nên nhớ cho: Tình yêu không chỉ là cảm giác, cảm tình đặc biệt bạn dành cho người mình yêu. Đó là hành động của y’ chí. Một sự quyết định ban phát tình yêu trong một hình thức mà người khác có thể chấp nhận được. Tình yêu có thể biểu lộ xuyên qua sự kiên nhẫn, độ lượng về những khiếm khuyết, đáp ứng trọn vẹn những nhu cầu của nhau và bằng cách tránh né chỉ trích. Tình yêu không ra lệnh, nó ban phát. Nếu bạn đòi hỏi quá nhiều tình yêu cho chính mình, bạn sẽ trở nên bất mãn và khó thương.
Không có một cuộc hôn nhân hoàn hảo trên trần gian này vì một ly’ do đơn giản là không có con người hoàn hảo. Những mơ ước viễn vông của lứa tuổi mới chập chững bước vào ngưỡng cửa của tình yêu thì không thực tế chút nào. Cũng có những cuộc tình, không nhiều thì ít, nhìn xem có vẻ tâm đầu, y’ hợp. Những cặp vợ chồng như vậy họ đã dày công chịu đựng, tranh đấu và xây dựng ghê gớm qua những tháng năm dài đằng đẳng bên nhau.
Mới lấy nhau thì quấn quít nửa bước không rời, nhìn nhau đắm đuối…Sau đó thì con cái ra đời, nợ nần réo gọi, thức khuya, dậy sớm…Người hùng ly’ tưởng độc nhất trong số hàng tỷ đàn ông trên quả đất, nay bắt đầu đổi chứng, nạt nộ, la hét, cộc cằn, thô lỗ. Những lỗi lầm của chàng ngập tràn như lá mùa thu bắt đầu phủ ngập lối đi. Tia nhìn đắm đuối của người nữ sinh áo trắng nay đang tóe lửa như đôi mắt của Nữ Hoàng Đế Võ-tắt-Thiên đang xử tội các triều thần phản nghịch. Lúc đó không còn dịu dàng, xinh đẹp như mơ ước của nhà thơ Lưu-trọng-Lư: “Vừng trăng lên mái tóc mây, Một hôm hồn lạnh, mơ say hương nồng. Mắt em là một dòng sông, Thuyền ta bơi lội trong vòng mắt em”.

Hôn nhân là một vấn đề khó khăn và phức tạp so với những sự liên hệ khác của con người, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, tài khéo léo, chịu đựng, hiểu biết, tha thứ…và sự lớn mạnh về cảm xúc và trí năng.
Tất cả chúng ta không ai giống ai trên quả đất này. Chàng và nàng là hai cá thể riêng biệt. Chúng ta đều có những nhu cầu, ham muốn, những thất bại, những sự yếu đuối, đức tính tốt, xấu, lỗi lầm….trong một sự tổng hợp không giống bất cứ người nào khác. Cả hai đều tìm cách làm vừa lòng, thỏa mãn cho nhau, nhưng kết cuộc nhiều khi cũng không đi đến đâu cả.
Các bà vợ thỉnh thoảng cũng nghe người ta nói: “Hạnh phúc của người đàn ông thể hiện trên cái bàn ăn và cái gường” hoặc : “Con đường dẫn đến trái tim đàn ông là xuyên qua cái bao tử”. Điều này cũng còn tùy thuộc vào mỗi ông chồng. Có ông thì thích đi ăn tiệm không nấu nướng ở nhà, có ông thì thích dịu dàng, âu yếm. Có ông không thích nhà cửa bề bộn, dơ dáy, tất cả phải thứ tự, ngăn nắp, sạch sẽ…Có ông thì thích đi cắm trại, đánh quần vợt, câu cá…Những ông chồng như vậy họ muốn người vợ có cùng sở thích như họ. Nhưng làm sao các bà đáp ứng được hết tất cả những nhu cầu, ham muốn của mỗi đấng phu quân" Sở thích giữa vợ chồng đâu có phải lúc nào cũng giống nhau". Tuy nhiên, nhiều bà vợ khôn ngoan biết được những đòi hỏi của chồng và họ tìm cách để thỏa mãn những ham muốn của chồng. Nếu có ông nào quá đáng, không thực tế, các bà có quyền phản ứng lại để bảo vệ cương vị và giá trị của người vợ trong gia đình. Các bà không phải là những người máy hay người ăn, người làm để cho các ông đày đọa, sai khiến. Các bà vợ khôn ngoan đôi lúc cũng phải biết dùng cây gậy và đôi lúc cũng nên dùng củ cà-rốt, không nên mua chuộc cảm tình của chồng bằng sự yếu đuối. Cái cảnh “chồng Chúa, vợ tôi” như hồi còn ở bên nhà không nên áp dụng ở một xứ tư bản: cả hai cùng đi làm đầu tắt, mặt tối, phải tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau, kể cả tinh thần, lẫn vật chất còn chưa trả nổi món nợ làm người, đừng nói gì tìm thấy sung sướng, hạnh phúc!.
Từ bỏ tất cả những sự lệ thuộc vào hai bên song thân và tránh những sự chỉ trích về những người thân thuộc của cả hai bên. Nhiều cặp vợ chồng trẻ vừa mới lấy nhau như những con chim vừa rời khỏi tổ, gốc rễ tinh thần trong mười mấy, hai mươi năm, vẫn còn in sâu đậm, vẫn còn nhờ vã cha mẹ đủ mọi thứ. Sự trưởng thành và chín chắn đòi hỏi phải giảm thiểu sự lệ thuộc này cho đến khi cả hai vững mạnh để tự quản về đời sống. Nhiều bà mẹ, con gái đã ba, bốn chục tuổi vẫn còn khuyên cái này, bảo cái nọ, lo lắng sợ con gái mắc phải những lỗi lầm trong cuộc đời làm vợ. Đó là bản chất cố hữu của những bậc làm cha mẹ. Còn các cô vợ trẻ, phàn nàn thì có phàn nàn nhưng không có khả năng để dứt bỏ vĩnh viễn sợi dây tinh thần huyết thống đó. Nên nhiều lúc có dịp thăm viếng họ,
Các cô còn nhõng nhẽo làm nũng như khi còn bé bỏng.
Nguyên tắc căn bản trong hôn nhân là bạn đừng bao giờ chỉ trích những người thân thuộc của nhau. Người vợ hoặc chồng có chỉ trích cha mẹ, anh em, chú bác…thì mặc họ, bạn đừng nên can dự vào. Đó là cái quyền của mỗi người được biểu lộ sự giận dữ, thù nghịch đối với bà con. Trong trường hợp này, bạn nên giữ im lặng và tỏ sự độ lượng đối với những người bị chỉ trích và thông cảm cho chồng hoặc vợ.
Một điều rất quan trọng, mà tôi nhận thấy đàn ông Á Đông nói chung, Việt Nam nói riêng: giữa vợ chồng thiếu sự khen ngợi nhau. Bạn nên nhớ rằng, bất cứ ai trên quả đất này, cũng đều mong muôn được người khác khen ngợi, ca tụng. Trong các buổi tiệc tùng, đàn ông thì ăn, nhậu vung vít, các bà đã đem hết tài năng để nấu những món ngon, vật lạ, ăn xong còn phải dọn dẹp, rửa chén, rửa bát…bỡ cả hơi tai mà không đón nhận được một sự biết ơn và lời khen thưởng nào cho ấm cõi lòng mà còn bố láo cho rằng: “Các bà nuôi heo lấy thịt” (trong đó có tôi). Xét cho cùng, đàn bà Việt Nam thật tuyệt vời, họ đã chịu đựng một cách thầm lặng. Chính sự khôn ngoan và kiên nhẫn của họ đã tạo nên những người chồng tốt, vì trong tâm thức các đấng phu quân thấm thấu một ít thái độ nễ phục vợ mình. Nếu có những bà vợ hay dằn vặt, so bì, nạnh hẹ và sai khiến sẽ khiến các ông hậm hực, thù ghét vì đã lấy nhằm mụ chằng lửa. Đừng nên khơi dậy những ngày còn thơ ấu khi họ bị mẹ mắng chửi, la rày, đánh đập. Tình yêu thương và sự dịu dàng bao giờ cũng chinh phục dễ dàng người khác.
Từ bỏ sự chiếm hữu và ghen tuông. Đối với người vợ thà rằng có một người chồng không trung thành còn hơn là có một người chồng hay ghen. Vì người chồng không trung thành vẫn còn cơ hội có thể giữ được hạnh phúc với vợ. Còn người chồng hay ghen luôn luôn biến gia đình thành địa ngục. Đối với người chồng người vợ càng ghen tuông càng không thể nào sửa đổi được người chồng mà trái lại càng gây ra những cảnh hỗn loạn mà kết cuộc là đầu độc đời sống chung cho đến tiêu diệt hoàn toàn.
Vì vậy, sự chiếm hữu và ghen tuông là hai đặc tính xấu xa, thân cận nhất đang tìm ẩn trong tinh vân, mạch máu của mỗi chúng ta. Có những cơn ghen bình thường để hướng dẫn nhau đừng đi quá trớn trong vấn đề liên hệ với người khác phái. Và cũng có những người ghen tuông đến độ để y’ từng lời ăn, tiếng nói của nhau, dò xét từng cử chỉ đi đứng vì sự bất ổn trong nội tâm. Nên có những cặp vợ chồng loại này khi họ hiện diện trước mặt mọi người tại những buổi tiệc tùng, họ rất rụt rè, nghiêm nghị… Nhưng khi họ đi riêng rẻ, họ là những người vui vẻ, cỡi mở nhất trong đám. Họ là những người nhạy cảm và tự ái rất cao. Bệnh ghen tuông của những bà vợ phát xuất do những nguyên nhân bất hạnh của thời thơ ấu tiềm ẩn trong tiềm thức, hoặc do bệnh hoạn về thể xác (ví dụ như mổ tử cung, bệnh lạnh cảm trong vấn đề chăn gối…). Nếu bạn rơi vào trường hợp trên, người vợ khôn ngoan phải tìm hiểu cặn kẻ những bất ổn nội tâm để tự giải quyết, thay vì ngồi đó để tự biện minh. Sự chiếm hữu quá đáng, ghen bóng, ghen gió của người vợ sẽ xô đẩy người chồng vào vòng tay của người đàn bà khác hoặc biến họ thành một kẻ thù nghịch, lạnh lùng, họ sẽ cuộn mình trong ốc đảo cô đơn, hậm hực.
Người đàn ông có ngu cách mấy đi nữa cũng không bao giờ đui mù trước sắc đẹp của đàn bà. Vì vậy, những cặp vợ chồng sống lâu năm bên nhau, nhất là các bà phải chải chuốt lại cái dung nhan mà thời gian quái ác đã tàn phá. Ăn kiêng cử và tập thể thao đều đặn để có một vóc dáng kiêu sa, hấp dẫn. Vệ sinh cá nhân thường xuyên trước và sau thời kỳ kinh nguyệt, lông chưn, lông nách đối với phụ nữ tuyệt đối không nên nuôi dưỡng. Tôi còn nhớ trong buổi phát giải Âm Nhạc Hoa Kỳ hàng năm, một nữ ca sĩ rất nổi tiếng lên trình diễn, hai bên lông nách của cô lòi hẳn ra như hai ổ mạng nhện, nét mặt của mọi người đều lộ vẻ ghê tởm.
Tất cả những nợ nần, máy giặt, máy sấy hư hỏng, con cái lêu lõng…cũng dẹp qua một bên khi đón chồng về với vẻ mặt vui tươi, hớn hở để chứng tỏ nỗi lòng của người vợ đang khắc khoải đợi chờ. Hãy giết nhau bằng sự tử tế, nồng ấm và biết ơn, thay vì chỉ trích, phàn nàn và ra lệnh, bạn sẽ thấy kết quả khả quan ngay trong cuộc sống lứa đôi.
Người vợ hoàn toàn đừng trông mong, bắt buộc người chồng cũng phải hoàn toàn như mình. Hãy từ bỏ tất cả những sự hy vọng biến cải các đấng phu quân qua sự chỉ trích và tấn công. Chúng ta không bao giờ thay đổi người khác bằng hành động trực tiếp. Chúng ta chỉ có thể thay đổi chính chúng ta. Và khi chúng ta thay đổi, người khác sẽ có khuynh hướng thay đổi và phản ứng cho phù hợp. Con mắt nẩy lửa, hàm răng nghiến lại như muốn ăn tươi, nuốt sống, giọng nói đanh đá, chanh chua chẳng đi đến đâu hết. Tất cả những thái độ không thân thiện này chỉ xui khiến và nuôi dưỡng sự thù hằn và phản công, không những giữa vợ chồng mà còn giữa con cái và bạn bè. Tình yêu thương sẽ thay đổi con người. Sự thù nghịch chỉ đem lại sự thù nghịch. Bạn có quyền biểu lộ cảm nghĩ của mình, nhưng trong phạm vi giới hạn nào đó.
Tất cả chúng ta đều mong muốn được đối xử “đặc biệt”. Cái quán tính này cưu mang từ thời còn niên thiếu, bạn đã sống trong sự nuông chiều của cha mẹ, sự khen tặng, tán bốc của những người chung quanh, muốn cái gì cũng đòi cho bằng được, nếu không, bạn lăn đùng xuống đất, khóc la, …Muốn trở nên một con người chín chắn, bạn phải dứt bỏ thái độ và cách cư xử như hồi còn trẻ nít.
Một lỗi lầm nữa mà đa số những cặp vợ chồng thường hay mắc phải là thiếu sự kiên nhẫn. Đa số đàn bà đều mong muốn có một mái ấm gia đình, một hai đứa con cho vui cửa, vui nhà, một ông chồng đẹp trai, cao ráo, hiền lành, dễ thương (như tôi) để tối tối ôm ấp cho đỡ ghiền, chính đó là động cơ thúc đẩy họ tiến đến hôn nhân. Nên tất cả đã bị mờ mắt trước những thói hư, tật xấu của những ông chồng mắc dịch: nghiện ngập, rượu chè, bài bạc, trai gái…Niềm tin vẩn vơ của mấy bà cứ cho rằng tình yêu sẽ vượt qua hết, sẽ chịu đựng được mọi thứ.
Sự chịu đựng không phải là bạn từ bỏ cái quyền biểu lộ cảm tưởng của mình để đánh mất cá tính để tự biến thành những người máy bảo đâu nghe đó. Nhưng, những cuộc hôn nhân tốt đẹp bao giờ cũng đặt trên nền tảng của sự kiên nhẫn.
Nếu người vợ cảm thấy rằng mình là kẻ chiến bại trong tình trường vì đã chọn nhầm đối tượng để trao thân, gửi phận, thì người chồng cũng có cùng một cảm nghĩ như vậy. Để cho cuộc tình lỡ dại kiếp này được xuôi chèo, mát mái, xin bạn hãy khơi lại ngọn lửa hồng đang trên đà tàn lụi, bằng cách nhớ lại những giây phút đầu thần tiên khi hai người hò hẹn. Tình yêu không bao giờ chết, nó đang an giấc, kêu gọi nó sẽ tỉnh dậy.
Mây-cao-Nguyên                  
(White Rock, B.C. Canada)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn
Năm 1895, Alfred Nobel – nhà khoa học bị ám ảnh bởi cái giá mà nhân loại phải trả từ phát minh của mình – đã để lại di chúc năm 1895 rằng tài sản của ông sẽ dùng để tài trợ các giải thưởng “mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân loại.” Đối với Nobel Hòa Bình, ông có phần đặc biệt: giải thưởng này sẽ được trao cho người đã “có nhiều hành động hoặc nỗ lực mang đến sự đoàn kết, hòa bình giữa các quốc gia, bãi bỏ hoặc giảm bớt quân đội thường trực, tổ chức và thúc đẩy các hội nghị hòa bình.” Sứ mệnh chọn lựa được giao cho Quốc Hội Na Uy, có lẽ vì ông tin rằng Na Uy – khi đó còn nhỏ bé và trung lập – sẽ ít bị cám dỗ bởi chính trị quyền lực.
Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.