Hôm nay,  

Nồm Nam Đà Dậy

06/08/200700:00:00(Xem: 10647)

Cuộc biểu tình khiếu kiện suốt 26 ngày đêm (từ 23-6 đến 18-7 năm 2007) của nông dân miền Nam trước Văn Phòng 2 Quốc Hội

CSVN, số 194 Hoàng Văn Thụ, Quận Phú nhuận, Saigon, để đòi lại nhà cửa, đất đai, tài sản bị cường hào ác bá đỏ địa phương cướp đoạt cuối cùng rồi cũng bị dẹp tan bằng "bạo lực cách mạng". Tuy nhiên, dư chấn của nó tới nay vẫn còn vang dội, và chắc chắn sẽ còn gây ảnh hưởng lâu dài.

Điều có thể trông thấy ngay lúc nầy là càng lúc càng có thêm nhiều người, nhất là giới trẻ, đã nhận ra bộ mặt thật của dảng CSVN.
Càng lúc càngcó thêm nhiều người cảm thấy nhu cầu phải xét lại vị trí đứng của chính mình, của đoàn thể, tổ chức mình.

Anh bạn trẻ Trần Văn Hải, người chứng kiến từ đầu chí cuối cuộc diện xảy ra trong đêm 18 rạng 19-7-2007, tại trước VP 2 Quốc hội CSVN, đã phải thét lên những lời đanh thép và dứt khoát, trong một "tâm thư" phóng lên không gian internet:
"19/07/2007. Em hy vọng tất cả mọi người hãy nhớ lấy hôm nay mà kể từ đây em sẽ gọi là NGÀY DÂN HẬN. Và cũng xin thưa với tất cả các Đảng viên Cộng sản, những người "thề trung thành với lý tưởng Cộng sản" rằng kể từ hôm nay, giờ phút nầy, tôi, Trần Văn Hải, chính thức tuyên thệ không đội trời chung với các người. Chính hôm nay mắt tôi đã thấy, tai tôi đã nghe cái mà các người gọi là "của dân, do dân, vì dân". Chính hôm nay tôi đã biết thế nào là CỘNG SẢN." (http://www.doi-thoai.com/baimoi0707_236.html).

Anh Trần Văn Hải, và những người bạn trẻ như anh, kể từ cái thời điểm thương tâm đêm 18/7/2007 đó, đã công khai, mạnh mẽ và dứt khoát, XÁC ĐỊNH VỊ TRÍ ĐỨNG của mình. Vị trí đứng đó là "không đội trời chung" với người Công sản.Vậy vị trí đứng của anh ngày hôm trước là ở đâu" Xin đọc nốt phần cuối bức "tâm thư" của anh sẽ rõ:
"Nhưng với những gì đã chứng kiến, tôi không thể chỉ lấy mắt nhìn. Từ hôm nay, tôi sẽ chính thức rút khỏi vị trí "quan sát và ghi nhận" đã được anh chị em trí thức chủ trương Blog Chứng nhân Lịch sử tin tưởng giao phó để bước vào hành trình đòi quyền sống và quyền làm người của dân chúng Việt Nam..." Xin lưu ý, ở đây anh Hải dùng chữ DÂN CHÚNG chớ không dùng chữ NHÂN DÂN, bởi vì cái từ Nhân Dân lâu nay đã bị ngưới CS cưỡng từ đoạt nghĩa, chỉ dùng để chỉ Đảng Cộng sản, Ví dụ như khi họ nói "đất đai thuộc quyền sở hữu của nhân dân", người ta phải hiểu rằng nó thuộc quyền sở hữu của Đảng. Quân đội nhân dân hay Công an nhân dân cũng vậy. Mới đây, trong kỳ họp Quốc hội thứ 12, Đại biểu tỉnh Tuyên Quang, ông Sáng Vang, còn giải thích rõ ràng hơn. Bàn về "mối quan hệ gắn bó máu thịt" giữa đại biểu Quốc hội với nhân dân, ông nói:"...Nó được biểu hiện ở việc, nhân dân giới thiệu người ứng cử đại biểu Quốc hội và cử tri bầu cử đại biểu quốc hội." Rất rõ ràng là NHÂN DÂN với CỬ TRI không phải là MỘT. Nhân dân tức là ĐẢNG CS, còn cử tri chính là DÂN CHÚNG VN.Vì vậy, DÂN CHÚNG mới gọi cái QH đó là QH "Đảng cử, Dân bầu". Cũng vậy, khi CS nói "của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân", người ta bắt buộc phải hiểu là "của đảng, do đảng, vì đảng." Chữ nghĩa của người CS, quả thật, cũng không giống chữ nghĩa của người...phàm.

Vậy là, từ vị trí đứng bên lề, vị trí của người quan sát, bạn trẻ Trần Văn Hải đã chọn xong một vị trí đứng mới, vị trí ĐỐI KHÁNG. Từ vị trí nầy, chắc chắn anh, và các bạn anh, sẽ sớm tìm ra con đường hành động thích hợp.
Trong một diễn biến khác, ngày 22-7-2007, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã gửi một bức thư cho Linh Mục Nguyễn Thái Hợp, thuộc Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình (CLB.NVB). Nội dung bức thư gồm 7 điểm:

Trong điểm 1-2, Đức Hồng Y phân tích lập trường của Giáo Hội Công giáo (GH.CG) đối với nhà nước VN trong 50 năm qua. Tóm tắc như sau:
Năm 1954, GH.CG phía Bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với Nhà Nước Cộng sản, gia đình công giáo không gửi con em đến trường Nhà Nước.

Năm 1975, GH.CG phía Nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện công giáo cho Nhà Nước đó, gia đình công giáo gửi con em đến trường Nhà Nước, mọi người đến bệnh viện Nhà Nước chữa bệnh...
Từ điểm 3 đến 5, Ngài điểm qua kết quả 30 năm GH hợp tác với Nhà Nước trong các lãnh vực giáo dục, y tế, xã hội dựa theo một cuộc điều tra xã hội công bố trên các hệ thống thông tin báo chí trong nước. Kết quả đó cho thấy:

Về giáo dục, 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học mhiễm thói đó, lên Đại học thì tỷ lệ là 50-60%.Ngài đặt câu hỏi:"Vậy trong trường đời ngày nay tỷ lệ ăn gian, nói dối, hàng giả, thuốc giả, học giả, là bao nhiêu""
Bức tranh y tế còn thảm hại hơn nữa. Đức Hồng Y viết:"Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân...Hình như các ngành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ (...) Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân , chớ còn đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ."
Rồi, sang điểm 6,  Ngài đặt ra một loạt những câu hỏi:"Hợp tác với cách quản lý giáo dục và y tế xem là bệnh hoạn như thế thì được gì, mất gì" Sự hợp tác đó có góp phần lành mạnh hóa nền giáo dục và y tế" Hay tạo điều kiện cho cơn bệnh thêm trầm trọng""

Trong điểm 7, cũng là phần kết luận, Đức Hồng Y yêu cầu "CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác, thái độ hợp tác của Giáo Hội trong lịch sử 50 năm qua, mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ, và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc..." (http://www.vnn-news.com/article.php3"id_article=3309)

Đọc các câu hỏi của Đức Hồng Y, ai cũng dễ dàng nhận thấy những câu trả lời nằm sẵn trong đó rồi. Vấn đề còn lại của GH chỉ là tìm ra một sách lược thích hợp nhất.
Nhớ năm xưa, cụ Tam Nguyên Yên Đỗ đã từng ao ước:

Sao được nồm nam cơn gió thổi,
Đàn ta, ta gẫy khúc Nam nghe.(NK, Đêm Hè)
Nay thì đã rõ rồi, cơn "gió chướng" sắp tàn, nồm nam đã dậy. Một lần nữa, mong những ai còn mơ hồ, còn mộng mị, còn...lơ lững trên mây, còn toan đón gió trở cờ, hãy mau mau thức dậy, trước khi quá muộn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
Năm 2025 được xem là giai đoạn khó khăn cho ngành khoa học khi ngân sách nghiên cứu bị thu hẹp và nhiều nhóm chuyên môn phải giải thể. Tuy vậy, những thành tựu y học nổi bật lại chứng minh rằng sức sáng tạo của con người chưa bao giờ dừng lại. Hàng loạt phát hiện mới đã mở rộng hiểu biết của chúng ta về sức khỏe, đồng thời thay đổi cách chăm sóc bệnh nhân hiện nay. Dưới đây là chín trong số những khám phá ấn tượng nhất trong năm 2025.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.