Hôm nay,  

Nồm Nam Đà Dậy

06/08/200700:00:00(Xem: 10771)

Cuộc biểu tình khiếu kiện suốt 26 ngày đêm (từ 23-6 đến 18-7 năm 2007) của nông dân miền Nam trước Văn Phòng 2 Quốc Hội

CSVN, số 194 Hoàng Văn Thụ, Quận Phú nhuận, Saigon, để đòi lại nhà cửa, đất đai, tài sản bị cường hào ác bá đỏ địa phương cướp đoạt cuối cùng rồi cũng bị dẹp tan bằng "bạo lực cách mạng". Tuy nhiên, dư chấn của nó tới nay vẫn còn vang dội, và chắc chắn sẽ còn gây ảnh hưởng lâu dài.

Điều có thể trông thấy ngay lúc nầy là càng lúc càng có thêm nhiều người, nhất là giới trẻ, đã nhận ra bộ mặt thật của dảng CSVN.
Càng lúc càngcó thêm nhiều người cảm thấy nhu cầu phải xét lại vị trí đứng của chính mình, của đoàn thể, tổ chức mình.

Anh bạn trẻ Trần Văn Hải, người chứng kiến từ đầu chí cuối cuộc diện xảy ra trong đêm 18 rạng 19-7-2007, tại trước VP 2 Quốc hội CSVN, đã phải thét lên những lời đanh thép và dứt khoát, trong một "tâm thư" phóng lên không gian internet:
"19/07/2007. Em hy vọng tất cả mọi người hãy nhớ lấy hôm nay mà kể từ đây em sẽ gọi là NGÀY DÂN HẬN. Và cũng xin thưa với tất cả các Đảng viên Cộng sản, những người "thề trung thành với lý tưởng Cộng sản" rằng kể từ hôm nay, giờ phút nầy, tôi, Trần Văn Hải, chính thức tuyên thệ không đội trời chung với các người. Chính hôm nay mắt tôi đã thấy, tai tôi đã nghe cái mà các người gọi là "của dân, do dân, vì dân". Chính hôm nay tôi đã biết thế nào là CỘNG SẢN." (http://www.doi-thoai.com/baimoi0707_236.html).

Anh Trần Văn Hải, và những người bạn trẻ như anh, kể từ cái thời điểm thương tâm đêm 18/7/2007 đó, đã công khai, mạnh mẽ và dứt khoát, XÁC ĐỊNH VỊ TRÍ ĐỨNG của mình. Vị trí đứng đó là "không đội trời chung" với người Công sản.Vậy vị trí đứng của anh ngày hôm trước là ở đâu" Xin đọc nốt phần cuối bức "tâm thư" của anh sẽ rõ:
"Nhưng với những gì đã chứng kiến, tôi không thể chỉ lấy mắt nhìn. Từ hôm nay, tôi sẽ chính thức rút khỏi vị trí "quan sát và ghi nhận" đã được anh chị em trí thức chủ trương Blog Chứng nhân Lịch sử tin tưởng giao phó để bước vào hành trình đòi quyền sống và quyền làm người của dân chúng Việt Nam..." Xin lưu ý, ở đây anh Hải dùng chữ DÂN CHÚNG chớ không dùng chữ NHÂN DÂN, bởi vì cái từ Nhân Dân lâu nay đã bị ngưới CS cưỡng từ đoạt nghĩa, chỉ dùng để chỉ Đảng Cộng sản, Ví dụ như khi họ nói "đất đai thuộc quyền sở hữu của nhân dân", người ta phải hiểu rằng nó thuộc quyền sở hữu của Đảng. Quân đội nhân dân hay Công an nhân dân cũng vậy. Mới đây, trong kỳ họp Quốc hội thứ 12, Đại biểu tỉnh Tuyên Quang, ông Sáng Vang, còn giải thích rõ ràng hơn. Bàn về "mối quan hệ gắn bó máu thịt" giữa đại biểu Quốc hội với nhân dân, ông nói:"...Nó được biểu hiện ở việc, nhân dân giới thiệu người ứng cử đại biểu Quốc hội và cử tri bầu cử đại biểu quốc hội." Rất rõ ràng là NHÂN DÂN với CỬ TRI không phải là MỘT. Nhân dân tức là ĐẢNG CS, còn cử tri chính là DÂN CHÚNG VN.Vì vậy, DÂN CHÚNG mới gọi cái QH đó là QH "Đảng cử, Dân bầu". Cũng vậy, khi CS nói "của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân", người ta bắt buộc phải hiểu là "của đảng, do đảng, vì đảng." Chữ nghĩa của người CS, quả thật, cũng không giống chữ nghĩa của người...phàm.

Vậy là, từ vị trí đứng bên lề, vị trí của người quan sát, bạn trẻ Trần Văn Hải đã chọn xong một vị trí đứng mới, vị trí ĐỐI KHÁNG. Từ vị trí nầy, chắc chắn anh, và các bạn anh, sẽ sớm tìm ra con đường hành động thích hợp.
Trong một diễn biến khác, ngày 22-7-2007, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã gửi một bức thư cho Linh Mục Nguyễn Thái Hợp, thuộc Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình (CLB.NVB). Nội dung bức thư gồm 7 điểm:

Trong điểm 1-2, Đức Hồng Y phân tích lập trường của Giáo Hội Công giáo (GH.CG) đối với nhà nước VN trong 50 năm qua. Tóm tắc như sau:
Năm 1954, GH.CG phía Bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với Nhà Nước Cộng sản, gia đình công giáo không gửi con em đến trường Nhà Nước.

Năm 1975, GH.CG phía Nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện công giáo cho Nhà Nước đó, gia đình công giáo gửi con em đến trường Nhà Nước, mọi người đến bệnh viện Nhà Nước chữa bệnh...
Từ điểm 3 đến 5, Ngài điểm qua kết quả 30 năm GH hợp tác với Nhà Nước trong các lãnh vực giáo dục, y tế, xã hội dựa theo một cuộc điều tra xã hội công bố trên các hệ thống thông tin báo chí trong nước. Kết quả đó cho thấy:

Về giáo dục, 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học mhiễm thói đó, lên Đại học thì tỷ lệ là 50-60%.Ngài đặt câu hỏi:"Vậy trong trường đời ngày nay tỷ lệ ăn gian, nói dối, hàng giả, thuốc giả, học giả, là bao nhiêu""
Bức tranh y tế còn thảm hại hơn nữa. Đức Hồng Y viết:"Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân...Hình như các ngành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ (...) Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân , chớ còn đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ."
Rồi, sang điểm 6,  Ngài đặt ra một loạt những câu hỏi:"Hợp tác với cách quản lý giáo dục và y tế xem là bệnh hoạn như thế thì được gì, mất gì" Sự hợp tác đó có góp phần lành mạnh hóa nền giáo dục và y tế" Hay tạo điều kiện cho cơn bệnh thêm trầm trọng""

Trong điểm 7, cũng là phần kết luận, Đức Hồng Y yêu cầu "CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác, thái độ hợp tác của Giáo Hội trong lịch sử 50 năm qua, mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ, và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc..." (http://www.vnn-news.com/article.php3"id_article=3309)

Đọc các câu hỏi của Đức Hồng Y, ai cũng dễ dàng nhận thấy những câu trả lời nằm sẵn trong đó rồi. Vấn đề còn lại của GH chỉ là tìm ra một sách lược thích hợp nhất.
Nhớ năm xưa, cụ Tam Nguyên Yên Đỗ đã từng ao ước:

Sao được nồm nam cơn gió thổi,
Đàn ta, ta gẫy khúc Nam nghe.(NK, Đêm Hè)
Nay thì đã rõ rồi, cơn "gió chướng" sắp tàn, nồm nam đã dậy. Một lần nữa, mong những ai còn mơ hồ, còn mộng mị, còn...lơ lững trên mây, còn toan đón gió trở cờ, hãy mau mau thức dậy, trước khi quá muộn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 20/7/1969, hai phi hành gia Neil Armstrong và Edwin Aldrin đi vào lịch sử như là hai người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng thế nhưng sự kiện này bị một số nhà “lý thuyết âm mưu” lên tiếng phủ nhận. Căn cứ vào những điểm “khả nghi” trong tấm hình chụp Armstrong đứng cạnh lá cờ cắm trên Mặt Trăng, họ quả quyết rằng tất cả chỉ là chuyện dàn dựng và bức hình này chỉ được chụp tại một sa mạc ở Nevada. Nhưng bằng chứng của vụ đổ bộ ấy đâu chỉ duy nhất một tấm hình? Tàu Appollo 11 phóng từ mũi Kennedy trước con mắt hàng chục ngàn người và hàng trăm triệu người qua ống kính truyền hình. Hàng trăm ngàn thước phim quay được và chụp được khi tàu Appollo vờn trên quỹ đạo quanh mặt trăng, cảnh tàu con rời tàu mẹ để đổ bộ, cảnh các phi hành gia đi bộ và cả những túi đất đá mang về từ Mặt Trăng v.v. Chúng ta thấy gì ở đây? Những bằng chứng xác thực thì nặng như núi nhưng, khi đã cố tình không tin, đã cố vạch ra những âm mưu thì chỉ cần mấy điểm khả nghi nhẹ tựa lông hồng.
Một bài bình luận của báo Chính phủ CSVN hôm 2/9/2024 viết: “Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đến nay chúng ta ngày càng có cơ sở vững chắc để khẳng định sự thật chúng ta đã trở thành nước tự do độc lập, người dân ngày càng ấm no hạnh phúc…” Những lời tự khoe nhân dịp kỷ niệm 79 năm (1945-2024) được gọi là “Tuyên ngôn độc lập” của ông Hồ Chí Minh chỉ nói được một phần sự thật, đó là Việt Nam đã có độc lập. Nhưng “tự do” và “ấm no hạnh phúc” vẫn còn xa vời. Bằng chứng là mọi thứ ở Việt Nam đều do đảng kiểm soát và chỉ đạo nên chính sách “xin cho” là nhất quán trong mọi lĩnh vực...
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025.
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Việt Nam và Trung Quốc đã ký 14 Văn kiện hợp tác an ninh Chính trị, Kinh tế-Thương mại và Văn hóa-Báo chí trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Tô Lâm từ ngày 18 đến 20/08/2024. Trong số này, Văn kiện kết nối và thiết lập 3 Tuyến đường sắt giữa hai nước được gọi là “anh em” đã giúp Trung Quốc liên thông ra Biển Đông và bành trướng thế lực kinh tế...
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.