Hôm nay,  

Nồm Nam Đà Dậy

06/08/200700:00:00(Xem: 10532)

Cuộc biểu tình khiếu kiện suốt 26 ngày đêm (từ 23-6 đến 18-7 năm 2007) của nông dân miền Nam trước Văn Phòng 2 Quốc Hội

CSVN, số 194 Hoàng Văn Thụ, Quận Phú nhuận, Saigon, để đòi lại nhà cửa, đất đai, tài sản bị cường hào ác bá đỏ địa phương cướp đoạt cuối cùng rồi cũng bị dẹp tan bằng "bạo lực cách mạng". Tuy nhiên, dư chấn của nó tới nay vẫn còn vang dội, và chắc chắn sẽ còn gây ảnh hưởng lâu dài.

Điều có thể trông thấy ngay lúc nầy là càng lúc càng có thêm nhiều người, nhất là giới trẻ, đã nhận ra bộ mặt thật của dảng CSVN.
Càng lúc càngcó thêm nhiều người cảm thấy nhu cầu phải xét lại vị trí đứng của chính mình, của đoàn thể, tổ chức mình.

Anh bạn trẻ Trần Văn Hải, người chứng kiến từ đầu chí cuối cuộc diện xảy ra trong đêm 18 rạng 19-7-2007, tại trước VP 2 Quốc hội CSVN, đã phải thét lên những lời đanh thép và dứt khoát, trong một "tâm thư" phóng lên không gian internet:
"19/07/2007. Em hy vọng tất cả mọi người hãy nhớ lấy hôm nay mà kể từ đây em sẽ gọi là NGÀY DÂN HẬN. Và cũng xin thưa với tất cả các Đảng viên Cộng sản, những người "thề trung thành với lý tưởng Cộng sản" rằng kể từ hôm nay, giờ phút nầy, tôi, Trần Văn Hải, chính thức tuyên thệ không đội trời chung với các người. Chính hôm nay mắt tôi đã thấy, tai tôi đã nghe cái mà các người gọi là "của dân, do dân, vì dân". Chính hôm nay tôi đã biết thế nào là CỘNG SẢN." (http://www.doi-thoai.com/baimoi0707_236.html).

Anh Trần Văn Hải, và những người bạn trẻ như anh, kể từ cái thời điểm thương tâm đêm 18/7/2007 đó, đã công khai, mạnh mẽ và dứt khoát, XÁC ĐỊNH VỊ TRÍ ĐỨNG của mình. Vị trí đứng đó là "không đội trời chung" với người Công sản.Vậy vị trí đứng của anh ngày hôm trước là ở đâu" Xin đọc nốt phần cuối bức "tâm thư" của anh sẽ rõ:
"Nhưng với những gì đã chứng kiến, tôi không thể chỉ lấy mắt nhìn. Từ hôm nay, tôi sẽ chính thức rút khỏi vị trí "quan sát và ghi nhận" đã được anh chị em trí thức chủ trương Blog Chứng nhân Lịch sử tin tưởng giao phó để bước vào hành trình đòi quyền sống và quyền làm người của dân chúng Việt Nam..." Xin lưu ý, ở đây anh Hải dùng chữ DÂN CHÚNG chớ không dùng chữ NHÂN DÂN, bởi vì cái từ Nhân Dân lâu nay đã bị ngưới CS cưỡng từ đoạt nghĩa, chỉ dùng để chỉ Đảng Cộng sản, Ví dụ như khi họ nói "đất đai thuộc quyền sở hữu của nhân dân", người ta phải hiểu rằng nó thuộc quyền sở hữu của Đảng. Quân đội nhân dân hay Công an nhân dân cũng vậy. Mới đây, trong kỳ họp Quốc hội thứ 12, Đại biểu tỉnh Tuyên Quang, ông Sáng Vang, còn giải thích rõ ràng hơn. Bàn về "mối quan hệ gắn bó máu thịt" giữa đại biểu Quốc hội với nhân dân, ông nói:"...Nó được biểu hiện ở việc, nhân dân giới thiệu người ứng cử đại biểu Quốc hội và cử tri bầu cử đại biểu quốc hội." Rất rõ ràng là NHÂN DÂN với CỬ TRI không phải là MỘT. Nhân dân tức là ĐẢNG CS, còn cử tri chính là DÂN CHÚNG VN.Vì vậy, DÂN CHÚNG mới gọi cái QH đó là QH "Đảng cử, Dân bầu". Cũng vậy, khi CS nói "của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân", người ta bắt buộc phải hiểu là "của đảng, do đảng, vì đảng." Chữ nghĩa của người CS, quả thật, cũng không giống chữ nghĩa của người...phàm.

Vậy là, từ vị trí đứng bên lề, vị trí của người quan sát, bạn trẻ Trần Văn Hải đã chọn xong một vị trí đứng mới, vị trí ĐỐI KHÁNG. Từ vị trí nầy, chắc chắn anh, và các bạn anh, sẽ sớm tìm ra con đường hành động thích hợp.
Trong một diễn biến khác, ngày 22-7-2007, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã gửi một bức thư cho Linh Mục Nguyễn Thái Hợp, thuộc Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình (CLB.NVB). Nội dung bức thư gồm 7 điểm:

Trong điểm 1-2, Đức Hồng Y phân tích lập trường của Giáo Hội Công giáo (GH.CG) đối với nhà nước VN trong 50 năm qua. Tóm tắc như sau:
Năm 1954, GH.CG phía Bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với Nhà Nước Cộng sản, gia đình công giáo không gửi con em đến trường Nhà Nước.

Năm 1975, GH.CG phía Nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện công giáo cho Nhà Nước đó, gia đình công giáo gửi con em đến trường Nhà Nước, mọi người đến bệnh viện Nhà Nước chữa bệnh...
Từ điểm 3 đến 5, Ngài điểm qua kết quả 30 năm GH hợp tác với Nhà Nước trong các lãnh vực giáo dục, y tế, xã hội dựa theo một cuộc điều tra xã hội công bố trên các hệ thống thông tin báo chí trong nước. Kết quả đó cho thấy:

Về giáo dục, 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học mhiễm thói đó, lên Đại học thì tỷ lệ là 50-60%.Ngài đặt câu hỏi:"Vậy trong trường đời ngày nay tỷ lệ ăn gian, nói dối, hàng giả, thuốc giả, học giả, là bao nhiêu""
Bức tranh y tế còn thảm hại hơn nữa. Đức Hồng Y viết:"Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân...Hình như các ngành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ (...) Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân , chớ còn đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ."
Rồi, sang điểm 6,  Ngài đặt ra một loạt những câu hỏi:"Hợp tác với cách quản lý giáo dục và y tế xem là bệnh hoạn như thế thì được gì, mất gì" Sự hợp tác đó có góp phần lành mạnh hóa nền giáo dục và y tế" Hay tạo điều kiện cho cơn bệnh thêm trầm trọng""

Trong điểm 7, cũng là phần kết luận, Đức Hồng Y yêu cầu "CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác, thái độ hợp tác của Giáo Hội trong lịch sử 50 năm qua, mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ, và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc..." (http://www.vnn-news.com/article.php3"id_article=3309)

Đọc các câu hỏi của Đức Hồng Y, ai cũng dễ dàng nhận thấy những câu trả lời nằm sẵn trong đó rồi. Vấn đề còn lại của GH chỉ là tìm ra một sách lược thích hợp nhất.
Nhớ năm xưa, cụ Tam Nguyên Yên Đỗ đã từng ao ước:

Sao được nồm nam cơn gió thổi,
Đàn ta, ta gẫy khúc Nam nghe.(NK, Đêm Hè)
Nay thì đã rõ rồi, cơn "gió chướng" sắp tàn, nồm nam đã dậy. Một lần nữa, mong những ai còn mơ hồ, còn mộng mị, còn...lơ lững trên mây, còn toan đón gió trở cờ, hãy mau mau thức dậy, trước khi quá muộn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi Max Hofmann hỏi bà sẽ làm gì nếu không còn tại vị, bà Merkel nói: "Bây giờ tôi không biết mình sẽ làm gì sau đó. Tôi nói là, trước hết, tôi sẽ nghỉ ngơi một chút và hãy xem điều gì sẽ xảy ra trong đầu tôi." Bà sẽ đọc và ngủ rất nhiều. Bà Merkel đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bà tin rằng bà có thể từ bỏ quyền lực khá dễ dàng, điều mà bây giờ bà nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn với DW, "một trong những người cuối cùng" trên cương vị nừ Thủ tướng Liên bang.
Tác giả Đoàn Hưng Quốc (tên thật Đoàn Văn Tân) hiện hành nghề kỹ sư ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Học kinh tế chỉ có 1 lớp Econ 101 hơn 30 năm trước – cho đến nay thì chữ nghĩa của thầy đã trả lại thầy để thầy còn vốn mà dạy sinh viên khác. Tác giả bắt đầu quan tâm đến ngành kinh tế tài chánh vì thua lổ chứng khoáng trong cuộc Đại Suy Trầm 2007-08, lúc đó làm việc liên quan đến toàn cầu hóa trong ngành sản xuất điện thoại cầm tay mà trong đầu cứ nhớ câu nói “follow the money” - phải theo dõi dấu vết của đồng tiền mới rõ tiền nhân hậu hoạn của sự việc.
Nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Có rất ít thông tin chính xác về nội dung thật sự của cuộc gặp này được tiết lộ, nhưng ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Bắc Kinh đến phó hội đối với tương lai của đất nước ta đã không che mắt được ai. Đến nỗi ngoại trưởng Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn Cơ Thạch, người bị gạt ra ngoài rìa của cuộc họp lịch sử này, đã phải than thở: ‘Thế là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!”
Năm nay, lễ Tạ Ơn diễn ra vào thứ năm ngày 25/11/ 2021. Mỗi lần đến lễ Tạ Ơn, tôi muốn tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi cuộc sống no đủ, an lành và cảm ơn tất cả những người thân quen luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống. Mỗi người trong chúng ta nợ nhiều người, ngoài nợ ông bà cha mẹ đã sinh ra, nuôi cho lớn khôn, thương yêu đùm bọc cho đến khi cha mẹ qua đời.
Nói tóm lại, giá dầu xăng tăng gần đây là một cơ hội để chúng ta ôn lại bài học kinh tế căn bản về luật cung cầu. Giá xăng dầu tăng vì cung chưa bắt kịp cầu. Hệ thống vận chuyển hàng hóa trên thế giới sẽ được cải thiện nhiều hơn trong thời gian tới. OPEC đã bắt đầu tăng mức sản xuất dầu. Những công ty dầu ở Mỹ cũng sẽ tăng sản xuất dầu nội địa.
Tiêu cực đẻ ra tham nhũng và tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhưng cha mẹ của tiêu cực lại sinh ra từ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của cán bộ đảng viên. Đó là “lời phán” của 4 đời Tổng bí thư đảng CSVN, gồm Đỗ Mười (1997-2001), Lê Khả Phiêu (tháng 12/1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và Nguyễn Phú Trọng (từ 2011 đến nay). Nhưng đến năm 2021, sau 27 năm xây dựng và chỉnh đốn (từ khóa đảng VII năm 1994) mà 4 nguy cơ vẫn còn là mối đe dọa sống còn của chế độ và vị trí lãnh đạo của đảng là tại sao ?
Chơi tới bến như Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang (Nguyễn Trường Tô) mà vẫn hạ cánh an toàn thì chỉ ăn (có mỗi một miếng thịt bò) thôi nào phải là chuyện lớn. Hồi năm 2018, chú Lâm còn làm một vụ dại dột hơn nhiều (khiến cả Âu Châu sửng sốt, sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh) mà cũng có sao đâu.
Theo cam kết trong Chương 13 về Thương mại và Phát triển Bền vững (TSD) của Hiệp định Thương mại Tự do (EV-FTA) giữa Liên minh Âu châu (EU) và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cả hai bên, EU và Việt Nam, phải thành lập “Các nhóm Tư vấn Nội địa” (DAGs) gồm những tổ chức phi chính phủ NGO, đại diện người lao động, hiệp hội thương mại, v.v., để có thể quan sát, nêu lên và thảo luận các vấn đề liên quan đến các chính sách xã hội và môi trường với Ủy ban Liên minh Âu châu và VN.
Trong chế độ Cộng sản Việt Nam, có 2 thành phần trí thức: Trí thức sáng suốt và trí thức u mê. Đội ngũ trí thức sáng suốt khan hiếm, biết chọn cái đúng và việc cần làm. Nhưng thành phần trí thức u mê thì đông, là công bộc, sống chết với đảng; đảng bảo đâu đánh đó, nhiều khi không cần tiêu chuẩn luân thường đạo lý. Ngược lại, trí thức có bản lĩnh, có lập trường rành mạch thì biết đặt quyền lợi chung trên lợi ích cá nhân và biết chọn cái đúng đánh chết cái sai, không sợ bị trù dập.
Trung Quốc chào mừng cuộc đối thoại thực sự giữa Chủ Tịch Tập Cận Bình và Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden như một dấu hiệu hy vọng cho mối liên hệ tốt đẹp hơn trong tương lai, trong khi đó Hoa Kỳ thì khá im lặng giữa lúc hai vị lãnh đạo của hai siêu cường tìm cách giảm bớt căng thẳng kéo dài đã hơn một năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.