Hôm nay,  

Chúa Đảng Hezbollah

30/11/200700:00:00(Xem: 10602)

Quái chiêu của Giáo chủ...

Tổng thống George W. Bush có thể đã hoàn lương và... thọ giới tửu. Từ hai chục năm nay, ông không uống rượu nữa. Cho nên, tối 27 ông không uống rượu ăn mừng những gì đã đạt được tại hội nghị quốc tế về hai nước Israel và Palestine được tổ chức tại Annapolis, thuộc tiểu bang Maryland.

Tại hội nghị mà mọi người đều cho là vô vọng và khó có kết quả, ông Bush đạt thành tích ngược đời là cả hai phe đối nghịch, Israel và Palestine, đều đồng ý là từ nay Hoa Kỳ sẽ là lực lượng duy nhất theo dõi, kiểm tra và thúc đẩy lộ trình tiến tới hoà bình cho dân Do Thái và Palestine. Xin đọc kỹ lại điều trên: Hoa Kỳ của ông Bush bị cả thế giới (chống Mỹ) lên án vì vụ Iraq, nay lại là trưởng tràng duy nhất có thẩm quyền hoà giải một vấn đề gai góc tại Trung Đông. Liên hiệp quốc (gồm có Liên bang Nga) hay Liên hiệp Âu châu, và Liên đoàn Á Rập xin cứ đứng ngoài giám trận!

Người khác mà gặp cảnh tứ bề thọ địch thì đã mau chân hòa giải để tháo chạy cho nhanh. Ông Bush thì không, vẫn cứ ôm rơm cho nặng bụng. Và còn có vẻ thích thú với những gì đã thực hiện - "nếu có phải làm lại (Tổng thống) tôi sẽ sẵn sàng". Một người điếc không sợ súng! Đã thế lại còn nhất định quần thảo với ngần ấy đòn phép của Quốc hội Dân chủ nhằm cắt lương đếm đạn cho lính để đòi ông rút quân tại Iraq.

Không sợ súng và lạc quan kinh niên, ông Bush mới triệu tập một hội nghị quy tụ mấy chục quốc gia, và hầu hết thế giới Hồi giáo, để cố giải quyết chuyện Palestine, một hồ sơ đã khiến hai Tổng thống Mỹ gãy răng tại Camp David, ông Carter và ông Clinton.

Và ông Bush có thể nâng ly ăn mừng vì hội nghị Annapolis lại có hy vọng thành hình. Không nâng ly tối 27, ông có thể thưởng thức hương thơm của cà phê buổi sáng hôm sau. Và tủm tỉm cười về chiêu pháp của Vladimir Putin nhằm phá vỡ hội nghị Annapolis.

Đó là món điểm tâm buổi sáng của ông Bush.

Chiêu pháp ấy là gì"

Ít người nhớ tới Yevgeny Promakov, một nguyên Thủ tướng của Boris Yeltsin, một tay tình báo kỳ cựu và chuyên gia về Trung Đông của Nga, người đã cố bay qua Baghdad để cấp cứu Saddam Hussein năm 1991, trước khi Hoa Kỳ nhập cuộc và giải phóng Kuweit.

Vào đầu tháng 11, nhân vật kỳ bí ấy bỗng tái xuất giang hồ và thăm viếng Syria với "tư cách riêng". Với một thông điệp riêng của Tổng thống Vladimir Putin. Nội dung lời nhắn này có thể là "nên bọc xuôi, và tham dự hội nghị Annapolis tại Mỹ còn hơn là tổ chức một hội nghị "chống Annapolis" tại thủ đô Damascus của Syria với sự tham dự của phe Hamas cực đoan". Sau chuyến đi của Primakov, Thứ trưởng Ngoại giao Nga và Đặc sứ về Trung Đông của Putin bay qua Israel nói chuyện.

Kết quả được phía Do Thái đưa ra ngày hôm qua là trong khi Israel dàn xếp với Palestine về lộ trình hoà bình giữa hai nước tại hội nghị Annapolis, Israel cũng được Nga đề nghị kế hoạch hợp tác với Syria, do Liên bang Nga bảo trợ, để giải quyết vấn đề Cao nguyên Golan (Golan Heights) mà Israel chiếm được của Syria năm 1967. Và với lợi thế đó, Syria sẽ đề cập tới vai trò của lực lượng Hamas hiện đang kiểm soát dải Gaza.

Vladimir Putin tất nhiên không có ý mưu tìm hoà bình tại Trung Đông, nhất là khi Hoa Kỳ tự đảm nhiệm vai trò gai góc và bạc bẽo ấy. Ông chỉ muốn lồng thêm cái gai Golan Heights trong mối quan hệ đã rối bù giữa các nước, điều ông Bush muốn gạt ra ngoài nghị trình của hội nghị Annapolis. Và qua Syria, Putin muốn đặt lại sức nặng của phe Hamas - mà ông Bush coi như không hiện hữu - vào bàn cân giữa Israel và Palestine.

Ly cà phê buổi sáng của ông Bush bỗng như thiếu đường! Liên bang Nga không thể không nhảy vào phá rối và kéo các nước liên hệ đi lòng vòng qua những ngả không có lối thoát. Và bế tắc từ sau hội nghị Annapolis sẽ là một thất bại - nữa - của Hoa Kỳ.

Nhưng không chỉ có Liên bang Nga mới muốn quậy cho nát cái nồi cháo heo tại Trung Đông. Các Giáo chủ của Iran cũng thế, và có đòn bẩy dài hơn rất nhiều. Đó là lực lượng Hezbollah tại Lebanon.

Hezbollah có nghĩa là "đảng của Chúa", và ở đằng sau, Iran mới là Chúa đảng.

Từ nguyên thủy, Iran đã thành lập lực lượng khủng bố này và trao cho Syria nuôi nấng để vừa gây rối tại Lebanon vừa làm sáng danh cái đạo lớn của hệ phái Shia trong thế giới Hồi giáo. Lực lượng này khét tiếng với các vụ bắt cóc tại Lebanon hơn 20 năm trước, đã tấn công Sứ quán Mỹ tại Beirut vào đầu năm 1983, đánh tan cao ốc của Thủy quân Lục chiến Mỹ tại Beirut năm1985 khiến Ronald Reagan phải ra lệnh triệt thoái khỏi Lebanon. Chính là công trạng chống Mỹ của Hezbollah đã khuyến khích Osama bin Laden, thuộc một hệ phái của phe Sunni, phải chơi bạo và lấy tiếng với vụ 9-11.

Thật ra, trong việc vận dụng lực lượng Hezbollah, hai nước Iran và Syria ở vào cảnh đồng hội mà không đồng thuyền.

Syria chỉ là tay trung gian muốn quậy phá Lebanon để gây rối cho Israel, chứ Iran mới là chủ chi và chủ quản lực lượng Hezbollah nhằm quậy cho nát khối Hồi giáo Sunni và hà hơi tiếp sức cho các nhóm Hồi giáo cuồng tín nhất. Các lãnh tụ Hezbollah, những tay đặc công đầy khả năng, coi các Giáo chủ tại Tehran là đồng đạo và đáng tin cậy.

Khi Tổng thống Bush cùng Ngoại trưởng Condoleezza Rice cố tổ chức hội nghị Annapolis thì cũng là lúc Tổng thống Emile Lahoud tại Lebanon mãn nhiệm, ngày 23 tháng 11 tuần qua. Emile Lahoud chỉ là con rối của Syria cấy tại Lebanon và nay đã bị cắt dây nên Lebanon hiện không có lãnh đạo, với lực lượng Hezbollah đang tìm cách khuynh đảo chính trường. Ai sẽ lãnh đạo Lebanon sau này thì còn tùy ở lực lượng Hezbollah và chúa đảng ở đằng sau là Iran.

Năm ngoái, do Tehran bật đèn xanh, Hezbollah đã mở màn khiêu khích Israel từ miền Bắc Lebanon, được tiến hành nhịp nhàng cùng đợt tấn công của Hamas từ dải Gaza. Liên hiệp quốc phải nhảy vào can thiệp để đạt thoả ước ngưng bắn giữa Hezbollah và Israel. Kết quả là một lực lượng mũ xanh của Liên hiệp quốc có nhiệm vụ lập ra vùng trái độn giữa Lebanon và Israel. Khu vực này nằm từ miền Nam sông Litani tới biên giới Israel, được 13.000 binh lính của Lực lượng Lâm thời của Liên hiệp quốc (UNIFIL) quản trị.

Thật ra, khu vực này của UNIFIL cũng lủng như tổ ong, bên trong là các nhóm đặc công du kích của Hezbollah đang tái lập cơ sở. Khoảng trống chính trị tại Beirut sau khi Tổng thống Lahoud ra đi sẽ sớm được Hezbollah tràn vào và gây ra nội chiến. Thế rồi, với sự điều động của Tehran, Hezbollah có thể lại tung quân khiêu khích Israel ở mạn dưới.

Tổng thống Bush có thể cố gắng rất nhiều với hội nghị Annapolis, và có khi sẽ tránh được đòn phá rối của Liên bang Nga qua lá bài Syria. Nhưng chưa chắc là Israel đã lại chịu đựng nổi một đợt khiêu khích mới của Hezbollah. Và lập trường thỏa hiệp của Thủ tướng Ehuh Olmert lại bị thách đố nữa.

Màn hai của hội nghị Annapolis có khi sẽ được Hezbollah trình diễn tại Lebanon, với sự cổ võ của Tehran. Hãy chờ xem! 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới vừa điên đảo vì Trump 2.0 lại phải lo đối phó với Trung Quốc 2.0. Trung Quốc 1.0 là công xưởng quốc tế dựa vào giá nhân công rẻ và giá trị gia tăng thấp để sản xuất các hàng hóa tiêu dùng trong dạng Bộ Ba Cũ: (1) quần áo, đồ chơi trẻ em…; (2) vật dụng trong nhà như bàn ghế, tivi, tủ lạnh…(3) đồ điện tử gồm điện thoại cầm tay, máy điện toán,…) Trung Quốc 1.0 kéo dài 25 năm bắt đầu từ lúc Đổi Mới thập niên 1990 cho đến giữa thập niên 2010...
Giữa lúc các cơ quan báo chí, các tập đoàn truyền thông lớn khác chọn “sự trung lập” và cố gắng “nương tay” với các chính trị gia và chính quyền, thì Stephen Colbert chọn sự trung thực, kiên định, xem tuyên ngôn “trung lập” theo lý thuyết báo chí là vở kịch hài không hợp thời cuộc. Ông châm biếm, chỉ trích không thương tiếc những quyết định vi hiến, những phát ngôn dối trá của chủ nhân Tòa Bạch Ốc.
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.